êu và Nam Cung Vũ Nhi, hai người cất bước nhảy nhẹ nhàng, giống như hoàng tử và công chúa trong truyện cổ tích. Còn Uất Noãn Tâm, chỉ có thể đứng ở chỗ mà ánh đèn không thể chiếu đến, thấp kém nhỏ bé như vậy đó.
Thế giới phồn hoa, tràn đầy hạnh phúc và ngọt ngào kia, là thuộc về hai người đó. Còn cô, cái gì cũng không có.
Cô siết chặt tay lại, cúi thấp đầu. Tròng mắt rưng rưng nước mắt, chỉ có thể cố gắng chịu đựng. Mọi người đều đang chê cười cô, đã quá bi thảm rồi, cô không thể để mình yếu đuối đến đáng thương, cô phải mạnh mẽ.
Ngay lúc lòng cô rơi xuống đáy vực, chỉ có thể vì bản thân đau khổ bất lực. Thì có một bàn tay xuất hiện trước mắt cô, ngón tay dài trắng nõn, thấy rõ xương. Lòng bàn tay có đường trí tuệ thật dài, lộ rõ thuộc về loại đàn ông mưu trí và có cảm giác an toàn.
Cô từ từ ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Anh mang mặt nạ lông vũ, khóe miệng hăm hở nhếch lên.
Mặc dù chỉ lộ ra một nửa mặt dưới quyến rũ, nhưng Uất Noãn Tâm chỉ cần liếc cũng nhận ra anh.
Bởi vì, chỉ có ánh mắt của anh, mới ấm áp sáng chói như vậy, giống như một ngôi sao sáng nhất trên trời.
Sự xuất hiện của anh, làm cho cả hội trường xôn xao, mọi người nín lặng.
“Có thể mời em nhảy một bản không?”
Uất Noãn Tâm nín khóc mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Đồng thời, mang cả bản thân giao cho anh.
Cô dựa theo bước nhảy của anh, xoay tròn đến giữa sàn nhảy, như một con bướm nhẹ nhàng bay nhảy.
Nhảy đến sát người Nam Cung Nghiêu.
Lông mày anh nhíu lại.
Ngũ Liên! Sao lại là cậu ta?
Nam Cung Vũ Nhi nhìn ra được khuôn mặt đằng sau cái mặt nạ, cười nhạo. “Anh ta hình như rất thích làm anh hùng cứu mỹ nhân………..” Còn đổ dầu vào lửa. “Xem ra anh ta rất có khát vọng với Noãn Tâm…………. giữa hai người nói không chừng đã có cái gì đó………”
Uất Noãn Tâm giống như một đứa trẻ nhận hết uất ức về mình, cuối củng cũng tìm được bến bờ để dựa vào. Rõ ràng rất cảm động, nhưng miệng lại nói không nên lời. “Sao anh lại đến đây? Còn mang mặt nạ, đang giở trò gì đây?”
“Nhìn không ra tạo hình của tôi là Tuxedo mặt nạ sao? Đều xuất hiện ngay lúc những nữ chiến binh xinh đẹp gặp nguy hiểm đó.”
“Tôi cũng không phải nữ chiến binh xinh đẹp……….”
“Đương nhiên! Nữ chiến binh xinh đẹp làm sao yếu ớt, yếu đuối như em chứ!” Uất Noãn Tâm không vui. “Tôi mới không yếu đuối!”
“Vậy thì phải thẳng lưng, ngẩng đầu lên, mang hết tất cả sự tự tin ra, đừng để anh ta xem thường! So với Uất Noãn Tâm ủ rủ đáng thương, tôi thích một Uất Noãn Tâm vui vẻ nhe nanh múa vuốt hơn!”
“Tôi nhe nanh múa vuốt lúc nào chứ.” Cô nói như vậy, nhưng vẫn theo lời anh nói thẳng lưng, hất cằm lên, lộ ra một nụ cười sáng lạn nhất. Anh nói đúng, tự oán tự trách chỉ làm cho mình bi thương hơn, chứ chẳng có ý nghĩa gì, cô không muốn trở thành Uất Noãn Tâm rụt rè sợ hại, khiến người khác thương hại kia nữa.
“Vậy mới được chứ! Duy trì dáng nhảy tao nhã.” Ngũ Liên thỉnh thoảng cổ vũ cô. “Nhảy không tồi, tốt hơn lần trước nhiều. Đêm đó tôi về nhà, chân đều bầm tím hết.”
Cô nhịn không được cười “hì hì”. “Lần trước tôi cố ý mà!”
“Em cái đồ xấu xa này, tôi luôn giúp đỡ em, em còn cố ý làm hại tôi. Tôi thật khổ mà!”
“Lúc đó anh vẫn được coi là một người xấu, tôi đương nhiên không cần phải khách sáo rồi!”
“Giờ thì sao? Người tốt siêu cấp? Thượng đế sao?”
“Điều này…… cần phải nghiên cứu thêm đã!” Uất Noãn Tâm không để ý đến, lúc đấu võ mồm với anh, chính mình cũng quên mất Nam Cung Nghiêu, cũng quên đi cả đau khổ.
Những lúc cô thê thảm nhất, người ra tay giúp cô, chỉ có anh. Ở cùng với anh, mặc dù đều đấu khẩu, lúc anh lông bông, không chính chắn, thường xuyên chọc cô giận đến nói không nên lời, nhưng vẫn rất vui vẻ.
So với ở bên Nam Cung Nghiêu, hạnh phúc thường ngắn ngủi. Cho dù ở bên cạnh anh, đều luôn lo được lo mất, trước giờ chưa từng an tâm.
Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu âm u đến mức có thể nhỏ ra nước, nụ cười của Uất Noãn Tâm trong mắt anh, rất chói mắt. Anh hy vọng cô vui vẻ, nhưng nụ cười chân thành sáng lạn đó, nên là vì anh, mà không phải Ngũ Liên.
Cậu ta còn khua môi múa mép lừa gạt cô! Đồ ruồi bọ chết tiệt, âm hồn không tan, thừa nước đục thả câu!
Nam Cung Vũ Nhi bị giẫm một chân, thầm nhíu mày lại, nhưng trong chốc lát lại nở nụ cười như hoa. “Anh cứ nhìn Noãn Tâm hoài, có phải đang lo cô ấy bị cướp mất không? Bằng không chúng ta đổi bạn nhảy đi!”
“Không cần!”
Vẻ mặt cô ta đầy thiện ý nói. “Lòng của anh không yên, không cách nào nhảy hay được. Em không tức giận, anh có lời muốn nói, thì hãy nói rõ với cô ấy đi, em hy vọng hai người không vì em mà có bất cứ hiểu lầm nào.”
Nam Cung Nghiêu do dự một lúc, gật đầu. Lúc xoay tròn, nắm lấy tay của Uất Noãn Tâm, rồi đẩy Nam Cung Vũ Nhi cho Ngũ Liên, không có chút tiếng động nào hoàn thành việc trao đổi bạn nhảy.
Uất Noãn Tâm có chút kinh ngạc, cầu cứu về phía Ngũ Liên, nhưng anh lại ung dung cùng Nam Cung Vũ Nhi nhảy đến một chỗ khác trên sàn nhảy.
Thắt lưng đột nhiên đau nhói, quay đầu lại, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Nam Cung Nghiêu. “Em vẫn còn nhìn cậu ta!”
Cô quay đầu lại. “Liên quan gì đến anh!
