Polaroid
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215155

Bình chọn: 8.00/10/1515 lượt.

hệ của hai người ra tức giận, như vậy chỉ khiến chính mình trở thành người ngang ngược thích gây sự trong lòng cô mà thôi. Lúc cần thiết, anh cũng phải biết khéo léo đưa đẩy.

“Ờ….” Lúc nãy rõ ràng cảm thấy sát khí rất nặng. Được cái trên mặt hai người không bị thương, chắc hẳn không có đánh nhau.

Uất Noãn Tâm dọn chén đũa, bới cơm cho Nam Cung Nghiêu. “Không biết anh sẽ đến, cho nên chỉ làm hai món. Nếu như không đủ, em sẽ làm thêm.”

“Không cần, như vậy đã không tồi rồi!” Nam Cung Nghiêu trêu chọc. “Mỗi món đều làm nhiều như vậy, quả nhiên sức ăn rất lớn.”

“Đâu có đâu, chuẩn bị để ngày mai mang đến công ty làm bữa trưa.”

Uất Noãn Tâm ăn một chút cơm, chần chờ hỏi: “Lúc vừa mới lên lầu, anh có cảm thấy….. Ngũ Liên có gì lạ không?”

Nam Cung Nghiêu dừng đũa lại, lông mày nhíu lại. “Chúng ta phải nói chuyện của cậu ta trong lúc ăn cơm sao?”

“Xin lỗi, anh tức giận sao?”

“Không có! Chỉ cảm thấy có hơi buồn nôn. Điều em gọi kỳ lạ, là chỉ cậu ta dẫn hai người phụ nữ nước ngoài về nhà sao?”

“Lại dẫn về sao?” Ba ngày liên tiếp, đêm nào anh cũng hoạt động. Mỗi buổi tối, đều nghe thấy tiếng nhạc náo nhiệt của party từ nhà anh vọng ra, thỉnh thoảng….. còn có tiếng phụ nữ rên rỉ. Không khỏi lo lắng cho hành động phóng túng như vậy của anh, rất có nguy cơ kiệt sức mà chết.

“Đó không phải phong cách thường ngày của cậu ta sao?”

“Nhưng mà…..”

“Anh biết em muốn nói gì, em cho rằng cậu ta không phải người thoải mái phóng túng như biểu hiện bên ngoài. Nhưng đó chẳng qua vì cậu ta chơi đùa với phụ nữ quá nhiều, nhất thời chán chê, cho nên mới tập tung hỏa lực đối phó em, ngụy trang thành người tốt mà thôi. Em mặc kệ cậu ta, cậu ta mất hứng thú, tự nhiên sẽ quay trở lại lối sống trước kia thôi. Thời gian quen biết của hai người không dài, em cũng không hiểu rõ cậu ta. Cậu ta vốn đã cuộc sống riêng của mình, chỉ thấy hứng thú nhất thời với em mà thôi. Bây giờ không còn cảm thấy mới mẻ nữa, tiếp tục phóng túng, là chuyện bình thường thôi.”

Lòng Uất Noãn Tâm khó chịu, không muốn tin Ngũ Liên là người giống như những gì anh nói.

Nam Cung Nghiêu ngồi im quan sát phản ứng của cô. Quả thật, anh đã nói dối, anh biết rất rõ, Ngũ Liên chỉ nhất thời hứng thú nhưng vẫn có tình cảm thật lòng. Nhưng anh không thể xác định, sự ‘tình cảm thật lòng’ của Ngũ Liên có thể kéo dài được bao lâu. Cho dù anh không yêu Uất Noãn Tâm, cũng không để cho hai người đến với nhau, cậu ta không phải là người có thể ủy thác cả đời.

Anh cố ý nghiêm mặt lại, giả vời tức giận. “Sao nào? Cậu ta chơi đùa với phụ nữ, em ghen sao?”

Cô cười gượng gạo. “Không phải! Được rồi, không có chuyện gì, ăn cơm đi!”

“Noãn Tâm….” Anh bỗng nhiên dịu dàng gọi cô. “Đừng nghĩ đến cậu ta nữa, được không? Anh không muốn giữa chúng ta có người thứ ba. Anh biết như vậy rất ích kỷ, nhưng anh vẫn hy vọng, trong lòng em chỉ có anh.”

“Vâng! Tình cảm của em với Ngũ Liên, chỉ xuất phát từ tình bạn….”

Anh để ngón trỏ trên môi cô. “Đừng nhắc đến cậu ta. Anh không muốn nghe tên của cậu ta thêm lần nào nữa.”

Uất Noãn Tâm thu dọn chén đũa, từ trong nhà bếp đi ra, thấy Nam Cung Nghiêu đang mặc áo vest, có hơi luyến tiếc. “……. Anh phải đi sao?”

“Ừ! Công ty vẫn còn chút việc phải xử lý.” Ánh mắt Nam Cung Nghiêu né tránh. Anh gạt cô, công ty vốn không có việc, mà là Vũ Nhi không khỏe, anh phải về chăm sóc.

Uất Noãn Tâm có thể nhìn ra một chút gì đó từ trong ánh mắt trốn tránh của anh, nhưng không bới móc, chỉ giúp anh sửa lại caravat. “Vâng! Chạy xe cẩn thận một chút.”

Đưa anh đến thang máy, hôn nhẹ tạm biệt. Cho đến khi thang máy cho biết đã xuống đến tầng trệt, mới về nhà. Thầm thở dài, tình trạng ‘phòng không gối chiếc’, đến khi nào mới kết thúc đây. Nam Cung Nghiêu chạy vội về nhà, Nam Cung Vũ Nhi nói là dạ dày của cô ta có hơi buồn nôn, ăn chén cháo thì ngủ rồi…. Đương nhiên, vẫn cần Nam Cung Nghiêu ở bên cạnh cô ta, làm ‘gối ôm hình người’ cho cô ta.

Nửa đêm, Nam Cung Nghiêu đang ngủ say, mơ màng cảm thấy có người đang sờ nơi dưới thân của anh, anh lập tức tỉnh lại. Kinh ngạc nắm lấy bàn tay kia. “Vũ Nhi, em đang làm gì vậy?”

Ánh trăng ngoài cửa sổ sáng ngời, đôi ngươi của Nam Cung Vũ Nhi cũng sáng khiến người khác kinh ngạc, khóe môi cong lên nở nụ cười mê hôn. “Anh từng có nhiều người phụ nữ như vậy, không lẽ không biết em đang làm gì sao?”

Nam Cung Nghiêu nhíu mày. “Đừng gây rối nữa, mau ngủ đi!”

“Em không gây rối, từ năm mười bốn tuổi, em vẫn một mực chờ đợi cho đến đêm nay, em muốn trở thành người phụ nữ của anh!” Giọng nói của cô ta rất dịu dàng rất quyến rũ, lại tràn đầy quyết tâm mãnh liệt.

Bàn tay phải phủ lên vùng kín của anh, vuốt ve, vỗ về một cách thành thạo. “Anh xem…. nó cũng cứng rồi….. không lẽ anh không muốn em sao?”

“Vũ Nhi!”

“Hở…. có nhiều đêm, anh đều cứng lên…. nó còn thành thật hơn anh nhiều.” Nam Cung Vũ Nhi dùng ánh mắt hấp dẫn anh, quyến rũ anh, từ từ cởi áo ngủ của mình.

Bên trong không mặc gì, cơ thể hoàn mỹ không chút khiếm khuyết cứ như vậy phơi bày trước mặt anh.

Một cơn sóng lớn đen xì nổi cuồng cuộng trước ngực, gơi cảm lại mê hoặc