Insane
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213041

Bình chọn: 10.00/10/1304 lượt.

, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười vô cùng dịu dàng, diễn xuất chẳng thua gì diễn viên.

Cho đến khi xe của trường biến mất ở khúc cua, Uất Noãn Tâm mới giãy mạnh ra, “buông ra, anh mau buông tôi ra…….” Cô đá một cái, nhưng Nam Cung Nghiêu đã nhẹ nhàng tránh được, sau đó định tát vào mặt anh một cái, cũng bị anh giữ tay lại, cô không thể nhúc nhích bèn tức giận.

Nam Cung Nghiêu chiếm ưu thế, thỏa mãn nhìn cô. “Hình như tôi đã cảnh cáo em mấy lần rồi, đừng có quơ tay quơ chân với tôi. Nếu không, hậu quả em tự chịu.” Anh đẩy cô ra, Uất Noãn Tâm lảo đảo lùi về sau vài bước, rất muốn đánh với anh một trận, nhưng sức cô có hạn, mình không phải là đối thủ của anh.

Đáng ghét! Không lẽ không có cách nào đuổi còn ruồi đáng ghét này đi sao?

Cứ tiếp tục như vậy, cô sống không bằng chết còn gì!

“Em quậy đủ rồi thì về nhà!” Nam Cung Nghiêu trở mặt rất nhanh, trong chốc lát lại vui vẻ trở lại. “Thức ăn ở nơi này, tôi ăn không quen, chúng ta đến siêu thị người Hoa dạo một vòng đi.”

“Đi cái đầu anh! Anh coi mình là gì chứ, tôi không phải đầu bếp của anh. Muốn đi, anh đi một mình đi, cút càng xa càng tốt.”

“Uất Noãn Tâm, em đúng lại cho tôi! Tôi kêu em đứng lại, có nghe không hả?”

Kêu tôi đứng lại sao? Anh làm gì có cái tư cách đó chứ? Đồ cầm thú! Uất Noãn Tâm càng kêu càng bỏ đi xa, ngay cả khi anh vươn tay giữ cô lại, cũng bị cô đẩy ra. Trong lòng chỉ muốn mau chóng thoát khỏi anh, ngay cả đèn xanh cũng không thèm để ý đến, vượt qua luôn.

Cho đến khi cô tỉnh táo lại, một chiếc xe nhỏ đang chạy về phía cô. Cô hoảng hốt đến đầu óc trống rỗng, quên cả né tránh, cứ ngơ ngáng như vậy nhìn chiếc xe đâm vào mình.

Khi sắp sửa bị tông, đột nhiên bị đẩy ra, nhào lộn vài vòng.

Chiếc xe thắng gấp, phát ra tiếng két chói tai.

Uất Noãn Tâm đỡ lấy cánh tay bị thương của mình, cố gắng đứng dậy, quay đầu lại, cả người ngơ ngác.

Nam Cung Nghiêu đang nằm ở bên niềng bánh xe, nửa cái quần đã thấm ướt đẫm máu.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, cô ngẩn người, trong phút chốc không biết nên làm thế nào.

Trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nổ, không nghe thấy bất cứ âm thanh gì…..

Cho đến khi cô đột ngột bừng tỉnh lại, mặc kệ mọi thứ chạy qua đó, cũng không biết cô lấy đâu ra nhiều sức đến vậy, ôm lấy Nam Cung Nghiêu, lảo đảo vừa đi về phía trước, vừa kêu. “Gọi xe cấp cứu…….. mau gọi xe cấp cứu đi………”

……………..

Tại Đài Bắc.

Ngũ Liên gặp một cơn ác mộng dài, cuối cùng trong lúc đột ngột bừng tỉnh lại, mở nhanh hai mắt ra, cả người toàn mồ hôi. Ánh mặt trời rất chói mắt, rèm cửa sổ màu trắng bay phấp phới, làm anh chói mắt, anh lấy tay che mắt lại. Chờ cho đến khi thích ứng được với ánh sáng, mới chống tay ngồi dậy.

Xoa nhẹ cái đầu đau như bú bổ, rồi dùng tay đấm thật mạnh vào đầu, cho đỡ đau hơn.

“Anh tỉnh rồi…….”

Bên tai vang đến một giọng nữ quen thuộc, Ngũ Liên nhìn lại, Lâm Mạt đang đi về phía anh. Sờ trán của anh, “cũng may, anh hết sốt rồi.”

Ngũ Liên quá mệt mỏi, ngay cả nói chuyện cũng không còn sức. Một tay chống đầu mình, vô cùng khó chịu, giống như bị người ta rút hết xương ra, sau đó lắp vào lại vậy, không còn là của mình nữa. “Tại sao tôi lại ở đây chứ?”

Trong đầu toàn là tiếng “ong ong” kêu lộn xộn, chuyện gì cũng không nhớ nổi……………

Edit by Thanh Dạ

“Hôm qua anh uống say quá, Lâm Nam bảo em đưa anh về. Anh uống say muốn chết mà còn đánh nhau với người ta, anh muốn chết sao? Đáng lẽ em nên chụp vài tấm ảnh lúc anh nằm cuộn bên thùng rác, rồi bán cho ký giả, nhất định rất có giá nha.”

Ngũ Liên cố gắng hé môi cười, nhưng vừa mở miệng, thì cảm thấy má phải của mình đau vô cùng.

“Anh đừng cười! Mặt của anh sưng tấy lên rồi! Để em bôi thuốc giúp anh cho.”

“Cám ơn em……..”

“Anh đừng nói như vậy, anh khách sáo với em, em lại cảm thấy không quen.” Lâm Mạt ngồi ở bên giường, bỗng nhiên nhìn anh vói vẻ nghiêm túc. “Tối qua, anh lầm tưởng em là Noãn Tâm đó.”

Ngũ Liên đang ngồi khởi động cổ tay, nghe cô nói như vậy, đột nhiên ngừng lại, cau mày, một lúc sau mới ngẩng đầu lên nhìn cô. “Anh không làm gì em chứ?”

“Anh uống say mèm, còn lầm tưởng em là Noãn Tâm, anh cảm thấy như thế nào?”

“……….”

“Chúng ta cộng tác với nhau nhiều năm như vậy, ở trong mắt anh, em không phải là hạn đàn bà sau khi quan hệ xong có thể tùy tiện dùng chút tiền rồi tống cổ đi đâu. Anh nói xem, em phải làm sao đây?”

Ngũ Liên rất rối rắm, bao nhiên năm qua, Lâm Mạt cũng coi là một trong số những người bạn phái nữ hiếm hoi của anh. Quan hệ giữa anh và cô trước nay đều rất thoải mái. Nhưng không ngờ đến, sẽ đột ngột xảy ra chuyện như thế này. Anh đáng chết mà, cầm thú đến mức đối xử với bạn bè của mình như vậy.

Anh bực bội giật đầu bức tóc, nhìn cô bằng ánh mắt áy náy, giọng nói có hơi khàn. “………… Anh xin lỗi em, anh không cố ý.”

Cô cười giễu, “xảy ra chuyện như vậy, anh chỉ nói một câu xin lỗi với em sao?”

“Anh có thể bù đắp cho em mà.”

“Anh cho rằng anh có thể bù đắp cho em như thế nào đây? Anh cho em tiền sao? Hay anh thăng chứ cho em hử?”

“Chỉ cần em mở lời, anh sẽ đồng ý hết.”

“Nếu như em nói, em muốn anh chịu trách nhiệm với em thì sao?” Ánh m