Duck hunt
Hư Nguyệt Hoa Mãn

Hư Nguyệt Hoa Mãn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321842

Bình chọn: 10.00/10/184 lượt.

y. Đường núi lầy lội, bọn họ thay phiên nhau cõng ta, nhưng đi

mãi hơn nửa đêm mới đến Thông Lạc Tự.

Cửa chùa đã đóng chặt, gõ cửa hồi lâu đều không người ra mở.

Tuyên vẫn còn là một đứa trẻ, tính tình có phần nóng vội, muốn đem ta nhảy qua tường mà vào nhưng bị Sùng ngăn lại, nói không thể tiết lộ bản thân, nếu đã muốn ẩn giấu thì không thể hành động vội vàng.

Vậy nên ba người chúng ta chỉ có thể trú mưa dưới mái hiên chùa.

Mưa vốn rất to, gió tây lại thổi mạnh, ta nhìn trời giăng kín nước,

nhớ tới dĩ vãng đã qua, như là một giấc mơ, bất giác muốn khóc thật lớn, nhưng nước mắt lại không chảy xuống.

Ta đứng dậy muốn đi khỏi. Sùng và Tuyên kéo tay ta, nói đường núi

quanh co, không nên đi loạn, ta nói chỉ muốn đi nhìn quanh tường ngôi

chùa, chỉ là nhìn mà thôi.

Kỳ thực ta chỉ muốn ở một mình.

Ngôi chùa không lớn không nhỏ, ta đi một vòng, mưa rơi nhỏ lại, dần dần tạnh hẳn.

Cởi áo tơi khoác trên mình, ta ngẩng đầu nhìn trời.

Đêm nay, u tối không có trăng.

Bỗng nhiên xa xa một đám người đi tới, đều mặc áo choàng xanh xám, áo tơi ướt đẫm, mũ nón treo ở sau người.

Đó là người ở Thông Lạc Tự. Bọn họ lẳng lặng đi tới, nhưng không có người nhìn ta.

Ta đứng ở ven đường nhìn đoàn người chậm rãi đi qua, bất giác cảm thấy tứ đại giai không có gì không tốt?

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên một viên phật châu trong chuỗi tràng hạt từ trong đoàn tăng lữ rơi xuống, lăn đến chỗ ta đứng. Nhưng bọn họ không

ai dừng lại. Ta cúi người nhặt lên.

“Không biết phật châu này là của vị sư phụ nào?”

Ta đã lâu không nói gì, lại bị dính mưa, thanh âm có chút khàn khàn.

Bọn họ đều dừng lại quay đầu nhìn ta, có lẽ giọng nói của ta làm họ giật mình.

Đúng vậy, đêm đó không trăng không sao, thế gian âm u, mịt mờ, xa xa dưới núi ánh lửa leo lắt ẩn hiện trong màn mưa.

Thế nhưng ta lại thấy rõ ràng, khoảnh khắc vừa nhìn đến dung mạo người đó, bản thân vô thức lùi lại.

Một khoảnh khắc đó, giống như cả thế giới chỉ còn là màu xanh xám,

Phật tổ khiến ta phải nhìn chăm chú, chẳng qua chỉ vì khuôn mặt thuần

túy thanh tịnh của người đó.

Ta càng không nghĩ tới hắn từ trong đám tăng nhân đi tới, gật đầu

nhìn ta, đưa tay. Tay hắn không lớn, ngón tay dài mà thẳng, đường vân rõ ràng.

Phật châu là của hắn.

Ta cúi đầu trước hắn, một lọn tóc khẽ chạm vào tay hắn.

“Đa tạ thí chủ”.

Cứ như vậy, hắn xoay người chậm rãi rời đi.

Lúc đó ta nghĩ, có lẽ, hắn không nên là một tăng nhân.

Về sau ta mới biết, nơi đêm đó chúng ta dừng lại chính là cửa sau Thông Lạc Tự, bởi vì Thông Lạc Tự không hề khóa cửa chính.

Đây có thể chỉ là một chút nhạc đệm xen vào.

Sau khi căn nhà bị sập, ba người chúng ta lại mua một căn nhà khác,

vẫn tại chân núi. Vì vậy cuộc sống vẫn như trước, ta nghĩ, cuối cùng đã

tìm được cuộc sống mới.

Ta vẫn mỗi ngày đều lên Vô Lai Am, dâng hương hoặc vãn cảnh, ta nghĩ, người nơi đây đều rất thanh tịnh, thân thiết hơn cũng không sao. Ngẫu

nhiên dâng hương lại nghĩ đến mẫu hậu. Trước mặt đức Phật, người đời đều là yếu đuối. Sùng mỗi ngày đều theo ta, luôn luôn bảo vệ quá mức, tại

nơi thôn quê dân dã này, thực sự không thích hợp làm như vậy. Ngày hôm

đó Tuyên đi ra bờ sông bắt cá, ta khuyên nhủ hết lời, mới khiến cho hắn

rời đi.

Sau khi sửa sang lại quần áo và đồ dùng, ta mang theo một giỏ rau xanh của nhà trồng, một mình lên núi.

Không ngờ vừa đi đến lưng chừng núi thì trời đổ mưa, con đường đá vốn đã gồ ghề giờ lại càng khó đi, ta ngẩng đầu thì nhìn thấy cửa sau Thông Lạc Tự, mưa đổ xuống quá mau, bắt buộc ta phải dừng lại tránh mưa.

Chậm rãi đi tới, dưới mái hiên ta bắt gặp một vị tăng nhân đứng ở ven đường, mắt nhìn ra xa phía chân núi, khuôn mặt hắn nhiễm mưa, vạt áo

dài cũng ướt, nhưng lại có vẻ thanh sạch, thần thái uyển chuyển, tựa như muốn hòa mình vào cảnh sắc xung quanh.

Ta nhìn đến ngẩn người, đột nhiên chân bị trượt, thân mình ngã xuống đất, giỏ rau trong tay cũng lăn xuống dưới.

Hắn quay đầu nhìn ta, nhìn hồi lâu, nhưng chỉ là nhìn mà thôi.

Ta nghĩ hắn có lẽ sẽ đến đỡ ta, nhưng hắn không làm vậy, chỉ đi qua

giúp ta nhặt lại chỗ rau rơi xuống đất. Nhặt xong liền đặt ở cạnh ta.

“Ngươi vì sao không đến giúp ta”.

Hắn quay đầu, “Ngươi giúp ta nhặt lại phật châu, ta liền giúp ngươi thu dọn chỗ rau”.

Ta ngồi đó, ngây người, nghĩ hắn thực sự là bị tiêm nhiễm giáo lý nhà Phật có ân tất trả quá mức cần thiết.

Hắn đi tới cửa chùa, dừng bước nhưng không quay lại, “Mưa lớn như vậy, không bằng vào trong chùa, đợi mưa tạnh hãy đi”.

Ta gật đầu đứng dậy, “Đa tạ”.

Ngôi chùa cũng không lớn, trụ trì là một lão tăng nhân tốt bụng, thấy ta lẻ loi một mình lên núi không may gặp mưa liền giữ ta ở lại, dùng

chung bữa cơm.

Trước bữa cơm ta lại gặp lại hắn, người đó đã thay một bộ trường bào

màu trắng, vừa vào cửa hắn ngẩng đầu, cùng ta đối diện giây lát.

Ở trong cung, người địa vị thấp hơn ta, không dám đối mặt với ta, kẻ

địa vị cao hơn ta, chẳng đáng để ta đối mặt. Hoặc là nam nhân trong gia

đình của người nào đó, khi vào cung cũng không được phép nhìn thẳng mặt

ta.

Cái liếc mắt của hắn dường như rất sâu, hay là