Disneyland 1972 Love the old s
Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325493

Bình chọn: 9.5.00/10/549 lượt.

h, nói: “Người anh em, xin

lỗi, mấy ngày nay đang bị hỏa vượng ấy mà”.

Đường Sinh cười lớn: “Hiếm thấy anh như vậy, nếu đã ổn định thì cũng tốt, khỏi phải suốt ngày vật vờ như cô hồn dã quỷ”.

“Làm sao bằng được cậu, sớm đã yên bề gia thất, ngoan ngoãn trong vòng quản

lý, đến bây giờ thì con cái đã đề huề”. Bùi Trung Khải nói rất thật

lòng, Đường Sinh bằng tuổi anh nhưng đã có hai con một gái một trai.

Đường Sinh Cười, “Dù sao trong hay ngoài vòng quản lý cũng vậy thôi, xong sớm thì nghỉ sớm, tôi cũng không thể thiếu được chỗ dựa của ông già nên

không muốn làm trái lời ông. Vả lại, làm theo ý ông ấy cũng có gì là

không tốt đâu. Anh thì may rồi, bây giờ đã gặp được người mình yêu,

chúng tôi thấy ghen tỵ đấy!”.

Giọng của Đường Sinh có vẻ kém vui. Bùi Trung Khải hiểu rõ cuộc sống của những người như Đường Sinh, là con trai của cán bộ cao cấp, lấy một người vợ môn đăng hộ đối, kết thân hai gia đình một chính trị một thương gia, tạo nền móng vững chắc cho tương lai, có lẽ vì thế mà những việc được tự mình quyết định không nhiều.

Bùi Trung Khải dường như xông thẳng vào phòng làm việc của Mễ Đại Dũng, thư ký cũng không kịp ngăn lại. Vào đến bên trong, anh ngồi lên bàn, lôi ra một chiếc phong bì cầm lên tay phe phẩy mấy cái, sau đó ném “xoạch” một cái xuống trước mặt Mễ Đại Dũng, rồi nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh

lùng.

“Chủ tịch Mễ, không biết ông có quen hai người này không?”.

Mễ Đại Dũng cầm chiếc phong bì lên, bên trong rơi ra mấy tấm ảnh, đó là

những bức ảnh được chụp lén. Là ảnh hai người mặt mày dữ tợn, đang hút

thuốc, một người chừng hai mươi tuổi, một người chừng ba mươi tuổi, nhìn qua thì biết ngay đó không phải là những người tử tế.

“Tổng giám đốc Bùi, tôi làm sao lại quen với những loại người này. Không phải anh

có ý bôi nhọ Mễ Thị đấy chứ?”. Mễ Đại Dũng châm một điều xì gà, trong

lòng lờ mờ đoán biết chuyện gì đã xảy ra.

"Tất nhiên là chủ tịch

Mễ làm ăn chân chính rồi, còn tôi cũng là một một công dân chấp hành

pháp luật, cũng không biết hai kẻ này là những người tệ hại thế nào.

Không biết tại sao chủ tịch Mễ lại có thể khẳng định như vậy?". Bùi

Trung Khải nhìn Mễ Đại Dũng không chớp mắt.

“Anh… Chuyện này mà

phải cần đến biết hay sao? Tôi và anh đều là những người từng trải,

không ngờ con mắt của tổng giám đốc Bùi Lại kém đến thế!”. Mễ Đại Dũng

biết Bùi Trung Khải nắm được chút dấu vết nên ra sức biện bạch.

"Nếu chủ tịch Mễ đã biết chúng ta đều là những người từng trải thì cũng biết bây giờ không dễ dàng vô trách nhiệm để mình không rõ chuyện gì chứ?".

“Rốt cuộc là anh có ý gì? Dù gì thì Mễ Thị cũng đứng thứ nhất thứ nhì lĩnh

vực nhà đất ở thủ đô này. Nếu có người ghen tức ra tay thì tất nhiên là

tôi sẽ không cho qua”. Mễ Đại Dũng nói những lời này với dáng vẻ rất dữ

dằn.

Bùi Trung Khải đổi tư thế ngồi xuống ghế, hai chân vắt chéo, “Tôi cũng sẽ không cho qua!”.

Anh chỉ nhắc lại lời của Mễ Đại Dũng, nhưng vẻ giận dữ trên mặt thì mỗi lúc một rõ, vẻ tinh nhanh chín chắn dần chuyển thành lạnh lùng, thủ đoạn,

khuôn mặt thanh tú và đôi mắt rất đẹp lộ rõ vẻ dữ tợn.

“Chủ tịch

Mễ không cần phải ngại. Tôi đến là để làm rõ một việc, làm rõ xong rồi

thì tất nhiên là sẽ không có những việc khác nữa”.

Cánh cửa phòng “kẹt” một tiếng rồi bị bật mở, Mễ Tĩnh Văn xộc vào.

“Thầy Bùi, sao thầy lại đến đây? Vừa rồi có người nói là người của Trung Đỉnh xông vào rất không lịch sự”.

“Đâu dám!”. Bùi Trung Khải cười lạnh lùng nhìn Mễ Tĩnh Văn.

Nụ cười ngọt ngào của Mễ Tĩnh Văn gặp phải ánh mắt lạnh lùng của Bùi Trung Khải lập tức trở nên gượng gạo, lời nói cũng có phần hoảng hốt, trong

lòng ít nhiều cũng có dự cảm. “Mặc dù thầy không phụ đạo cho em đến lúc

thi cuối cùng, nhưng em là quân tử không chấp với lỗi của tiểu nhân, nên em vẫn cảm ơn thầy”.

“Chà, chà, thế ra cô muốn cảm ơn thầy giáo à?”. Bùi Trung Khải vẫn nửa nạc nửa mỡ pha đôi chút bông lơn.

Truyện được đăng tại dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn.

Mễ Tĩnh Văn thoáng mơ hồ, vẻ bông lơn của Bùi Trung Khải khiến cô thấy vui mừng, nỗi bất an vừa nhen lên bị át đi, mặt sáng bừng, cô bước tới mấy

bước thăm dò, lập tức nghe thấy giọng nói lạnh lùng đến cực độ của Bùi

Trung Khải.

“Cô cảm ơn tôi bằng cách móc nối để làm những việc đáng xấu hổ như thế sao?”.

Sắc mặc của Mễ Tĩnh Văn lập tức trắng bệch, "Anh muốn nói gì?".

Chiếc ghế xoay dưới thân hình của Bùi Trung Khải xoay sang phía khác, anh

không nhìn Mễ Tĩnh Văn nữa mà nhìn vào Mễ Đại Dũng, "Chủ tịch Mễ, ông

thấy nên làm thế nào cho ổn thỏa bây giờ?".

Mễ Đại Dũng đột nhiên gầm lên: “Mày gây họa cho tao mãi thế hả? Tao nợ nần gì mày?”. Dứt lời, chiếc gạt tàn thủy tinh bị ném rơi xuống trước mặt Mễ Tĩnh Văn. Chiếc

gạt tàn không vỡ mà lăn mấy vòng phát ra tiếng kêu leng keng.

Mễ

Tĩnh Văn sững người, chưa bao giờ Mễ Đại Dũng đối xử với con gái như

vậy, đang định cãi lại thì Mễ Đại Dũng lại tiếp tục chửi bới, quát tháo, rồi ném cả các giá thủy tinh trên bàn.

“Mày là đứa con gái bất hiếu, cút ra ngoài cho tao! Tao không muốn nhìn thấy mặt mày nữa, cút mau!”.

Đột nhiên Bùi Trung Khải vỗ