Polly po-cket
Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328234

Bình chọn: 9.00/10/823 lượt.

không vội vàng tìm ra kẻ đã bán tin

tức, có lẽ họ đã biết rõ đó là ai, nhưng vẫn coi cô là vật tế thần để

chờ hạ màn. Những suy nghĩ ấy không khỏi ảnh hưởng đến tâm trạng làm

việc của Cố Hứa Ảo khiến cô đã có một sơ suất nho nhỏ trong cuộc đàm

phán ngày thứ hai.

Nhân viên kỹ thuật của Nhạc Trung trình bày

các yếu tố trong giá cả của đối tác, nhưng đối tác lại tỏ ra rất coi

thường điều đó, lúc đầu còn phản bác lại một cách lịch sự, như sao đó

thì tỏ ra rất coi thường số liệu về tổng giá trị sản xuất năm cuối và

lợi ích thu được dự tính trong tương lai theo tính toán từ tỉ lệ lợi ích thu được hằng năm. Họ còn tỏ ra cười nhạo vì sao Nhạc Trung lại có thể

dùng cách làm cổ lỗ của phương Đông để tính ra những con số buồn cười

như vậy. Người của Nhạc Trung có phần tức giận, trong số họ có người đã

bắt đầu nói năng thiếu bình tĩnh, nhưng lập tức bị Bùi Trung Khải cắt

ngang, ra hiệu không nên nói nữa. Đối tác nước ngoài cố ý khiêu khích,

trong đó có một người có râu cứ nhìn chăm chăm vào Cố Hứa Ảo rồi nói, cô nói cho tôi biết, bọn họ đang nói gì?

Cố Hứa Ảo vừa định nói,

thì Bùi Trung Khải đã tiếp lời, nói: “Đồng nghiệp của chúng tôi đang

định giải thích cách tính bằng mô hình cho các ông, nhưng tôi thấy không cần thiết, vì phương pháp tính toán theo công thức mô hình của chúng

tôi cũng chính là phương pháp mà các nhà kinh tế học nổi tiếng của quý

quốc đã chứng minh rồi, tôi nghĩ, các vị quen thuộc nó chắc còn hơn hẳn

chúng tôi”. Nhưng những lời đó của Bùi Trung Khải không làm cho đối

phương tin, người đàn ông đó vẫn nhìn và yêu cầu Cố Hứa Ảo dịch.

Cố Hứa Ảo cũng thấy ông già đó thật phiền phức, nên nói: “Xin lỗi, ông Bùi vừa giải thích rồi, tôi nghĩ chỉ như vậy thôi”.

Ngữ khí cứng nhắc khiến cho không khí lập tức trầm hẳn xuống. Cuối cùng,

một người chủ chốt phía đối tác nói, hy vọng Nhạc Trung đưa cho một bản

về phương pháp tính theo công thức mô hình và quá trình để họ tiện xem

xét. Nhờ vậy mà không khí gượng gạo được xua đi.

Cố Hứa Ảo biết

là mình hơi nôn nóng, cô là một phiên dịch, không phải là một người

truyền đạt lại trạng thái tinh thần, cô chỉ cần nhắc lại lời của Bùi

Trung Khải một lượt không thêm không bớt là được, nhưng vì cô có phần

nôn nóng nên đã giải quyết sự việc thất bại.

Chậm rãi trở về tầng của mình, khi cô đi ngang qua phòng của Bùi Trung Khải, đột nhiên cánh

cửa bật mở, lập tức cô bị lôi vào trong. Cô loạng choạng dựa vào tường,

chân va vào cửa đau điếng. Lỗ Hành vội chạy tới đỡ cô, rồi giận dữ mắng

Bùi Trung Khải: “Có gì thì từ từ nói, chân của Hứa Ảo vẫn chưa khỏi!”.

Bùi Trung Khải hai tay chống nạnh, mắt như muốn phóng lửa, không để ý đến

lời của Lỗ Hành, nhìn Cố Hứa Ảo, nói: “Cô có phải là một phiên dịch viên cao cấp không vậy?”.

Cố Hứa Ảo lúc đó đã được Lỗ Hành dìu ngồi

xuống giường, nghe thấy một câu chất vấn như vậy, nhảy dựng lên, đáp lại không chút nao núng: “Ý của tổng giám đốc Bùi là gì?”.

“Tiếng Anh của cô hôm nay tốt thật đấy, nơi đàm phán đã trở thành chỗ để cô bày tỏ tính nết từ bao giờ vậy?”.

Lỗ Hành nhìn thấy mặt của Cố Hứa Ảo biến sắc, vội đến kéo tay Bùi Trung

Khải, Bùi Trung Khải ngồi xuống ghế, im lặng mấy giây, sau đó lại nói:

“Lỗ Hành, cô cứ ra ngoài đi, tôi muốn nói với phiên dịch Cố mấy lời”.

Nhìn ánh mắt có vẻ không yên tâm của Lỗ Hành, anh nói thêm: “Yên tâm đi, tôi không động đến cô ấy đâu, tôi chỉ muốn nói với cô ấy một chút về

nghệ thuật đàm phán mà thôi”.

“Hôm nay cô không nên như vậy, cho

dù cô cũng không vừa lòng với thái độ hống hách của đối phương”. Bùi

Trung Khải hít một hơi thở sâu, nói với Cố Hứa Ảo bằng giọng bình tĩnh

hơn: “Cũng không phải cô mới gặp tình huống này một, hai lần, sao hôm

nay lại để xảy ra mất kiềm chế như vậy”. Bùi Trung Khải kiên nhẫn dò

hỏi.

“Tôi đã làm không tốt, Nhạc Trung có thể cho một phiên dịch

như tôi nghỉ, vì vốn dĩ tôi cũng chẳng có tác dụng gì”. Cố Hứa Ảo nắm

tay lại, mắt nhìn thẳng về phía , nói: “Chẳng phải trong lòng mọi người

các anh đều nghĩ như vậy về tôi còn gì?”.

“Cô đối xử với khách

hàng của mình, đối xử với công việc của mình như vậy sao?”. Bùi Trung

Khải tiến sát lại Cố Hứa Ảo, “Tôi cứ tưởng rằng cô là người cho dù mọi

người nói gì vẫn có thể dũng cảm đối diện, vẫn có thể làm những việc

mình nên làm!”.

“Đúng là nực cười, anh tưởng tôi là con gián đánh mãi không chết sao?”.

“Cô làm như vậy là không có trách nhiệm với bản thân”.

“Chính vì tôi có trách nhiệm với bản thân mình nên mới không để yên cho người

ta vấy bẩn, không chịu mang cái tiếng bán rẻ linh hồn”. Cố Hứa Ảo kích

động nói ra những uất ức trong lòng.

Bùi Trung Khải sững người,

anh hoàn toàn không ngờ Cố Hứa Ảo lại nói ra những lời ấy và khóc. Nhìn

thấy cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, một hồi lâu anh mới nói: “Thôi

được, tôi hiểu rồi, cô..về đi”.

Ra khỏi cửa, thấy Lỗ Hành đứng

dựa vào bức tường tối diện, Cố Hứa Ảo không nói gì, cúi đầu đi thẳng. Lỗ Hành vội gõ cửa phòng Bùi Trung Khải và đi vào trong.

“Tôi cũng

phần nào hiểu được tâm trạng của Hứa Ảo, chúng ta làm như vậy có phải là