on cũng không biết mình có còn oán hận hay không
nữa. Họ đã đưa con đến thế giới này theo cách ấy, nếu không oán thì là
điều không thể. Cho đến tận bây giờ, thỉnh thoảng con cũng có suy nghĩ,
nếu có thể lựa chọn thì đừng đến với thế giới này sẽ tốt hơn”.
“Nhất định là họ không nghĩ rằng con đang chịu khổ, nếu biết, thì chẳng ai
làm như vậy. Tha thứ cho họ cũng là rộng lượng với chính mình. Hứa Ảo,
từ bé con đã phải rất vất vả, khổ sở, sao con không thử mở lòng mình?”.
Những lời nói của viện trưởng chứa đầy ý tứ. Hồi ấy, chính bà đã đưa lá thư
và giới thiệu về Cố Hải Lam với Cố Hứa Ảo. Người phụ nữ ấy thật đáng
thương, bà ấy chỉ muốn được gặp mặt con gái. Bà cũng là một người mẹ,
làm sao lại không hiểu được tâm trạng của người phụ nữ gần đất xa trời
ấy. Hai mẹ con họ giống nhau như đúc, đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách.
Chỉ có điều, đôi mắt của Cố Hải Lam vì bệnh tật đã khô héo. Bà ấy rất dễ nhận ra cũng là một trí thức, nói năng nho nhã, nếu không vì nghiệp
chướng thì Cố Hứa Ảo cũng là con gái của một gia đình tốt, không phải
xuất hiện trong viện Phúc Lợi này.
“Mẹ viện trưởng, đến bây giờ
mà mẹ vẫn muốn vun đắp cho mối quan hệ ấy, có điều người thì đã không
còn nữa”. Đến bây giờ, điều mà Cố Hứa Ảo thấy người ấy đáng thương chẳng qua cũng chỉ ở chỗ bà là một phụ nữ có số phận bi
thảm.dîεn⊹daη⊹lε⊹qµy⊹døn⊹¢om
“Không còn nữa thì mới càng nên nghĩ cho thông. Hứa Ảo, cuộc sống là của chính mình”.
Chủ nhiệm Trịnh đứng ở cuối đường, nhìn thấy Cố Hứa Ảo và viện trưởng đi
tới, bèn mỉm cười với hai người: “Cô Cố, tôi muốn nói chuyện với cô một
chút”.
Cố Hứa Ảo nhìn chủ nhiệm Trịnh nghi hoặc: “Có chuyện gì ạ?”.
“Chủ tịch Lỗ nghe nói cô Cố đang ở Tô Thành nên muốn mời cô ôn lại chuyện cũ, may sao lại gặp cô ở đây”.
Lỗ Hải Phong đang ở Tô Thành, Cố Hứa Ảo thấy vô cùng bất ngờ. Cô từ chối:
“Chủ tịch Lỗ đang bận rộn như vậy, tôi không tiện làm phiền”.
“Chủ tịch Lỗ nói, không biết thì thôi, nếu đã biết thì nhất định phải mời cô tới”.
Cố Hứa Ảo quay lại nhìn viện trưởng, bà vỗ khẽ vào tay cô: “Đi đi”.
Cố Hứa Ảo phân vân đi theo chủ nhiệm Trịnh vào một căn nhà, Lỗ Hải Phong
đang ngồi quay lưng lại phía cửa nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng động
ông quay đầu lại, nét buồn trên mặt vẫn còn nguyên. Cố Hứa Ảo trở nên
rất rụt rè, câu chào mãi cũng không thốt ra được. Lỗ Hải Phong chỉ vẫy
tay, ý bảo Cố Hứa Ảo tới bên.
“Hứa Ảo, hôm nay thật là hiếm có, cháu uống cùng với bác Lỗ chút rượu nhé”.
Cố Hứa Ảo do dự đón lấy cốc rượu, không hiểu ý tứ của Lỗ Hải Phong là gì.
“Đúng ra, cháu cũng nên rót một cốc dâng lên mẹ cháu. Hôm nay là ngày giỗ của bà ấy”. Những lời thốt ra chậm rãi từ miệng Lỗ Hải Phong không khác gì
một tiếng sét với Cố Hứa Ảo.
“Bác biết mẹ cháu?”. Cảm giác nhục
nhã trong lòng Cố Hứa Ảo dâng trào, xen lẫn những tình cảm phức tạp khác mà nhất thời không thể gọi tên chính xác.
“Đúng là không ngờ bà ấy lại chết ở Tô Thành, đã nhiều năm như vậy rồi”, bàn tay cầm cốc rượu của Lỗ Hải Phong run run.
Cố Hứa Ảo ngây người, nhìn cốc rượu trong tay Lỗ Hải Phong sánh ra ngoài,
cô định giơ tay ra đỡ, nhưng phát hiện ra bàn tay của mình cũng rất run, hơn nửa cốc rượu đã đổ ra ngoài.
Lỗ Hải Phong đón lấy cốc rượu
trong tay Cố Hứa Ảo đặt xuống, rồi vỗ vào vai cô: “Nếu cháu muốn thì ta
sẽ làm bác của cháu, như vậy cũng không có gì là quá”. Cố Hứa Ảo vẫn
nhìn chăm chăm vào cốc rượu, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.
“Đại khái là vào mười năm trước, ta nhận được một lá thư của mẹ cháu, thư
được gửi đi từ thị trấn Ngô, trong thư nói bà đã có lỗi với gia đình nên chẳng còn mặt mũi nào trở về nhà, chưa có chồng mà có con, rơi vào hoàn cảnh hiện nay, mong rằng gia đình đừng nhớ gì đến bà ấy nữa. Bọn ta đã
tới thị trấn Ngô để tìm bà ấy, nhưng không thấy dấu vết, đành bất lực mà hy vọng rằng bà ấy sẽ có cuộc sống tử tế, không ngờ Hải Lam đã không
còn sống nữa, bà ấy đã gửi cháu vào viện Phúc Lợi từ lâu, đến con gái bà ấy cũng không giữ lại bên mình”.
Mười năm trước, có lẽ cũng là thời gian Cố Hải Lam từ giã cõi đời.
“Có lẽ là chuyện xảy ra vào năm bà ấy mất”.
“Ta cứ nghĩ, sao lại không tìm ra người, thì ra người đã đi xa rồi”. Bàn
tay của Lỗ Hải Phong bấu chặt lấy mép bàn, “Xem ra, cháu đã biết chuyện
của mẹ cháu rồi”.
“Không nhiều lắm, cháu chỉ biết mình là con riêng, ra đời không đúng lúc”.
“Hứa Ảo, cháu không thể nghĩ như vậy. Cháu không biết đấy thôi, mẹ cháu thực ra là một người rất thông minh và lương thiện. Chúng ta không phải là
anh chị em ruột, nhưng đã lớn lên cùng nhau, khi ta xuống cơ sở, mọi
chuyện đều nhờ mẹ cháu lo giúp. Chúng ta gọi nhau là anh em, cháu cũng
có thể gọi ta là bác. Nếu cuộc sống cứ như vậy, có thể ta đã lấy Thẩm
Hải Lam, cũng chính là mẹ cháu, cái tên Cố Hải Lam mà cháu nói tới có lẽ là do mẹ cháu đã đổi họ. Sai lầm có lẽ do mẹ cháu đỗ đại học”.
Lỗ Hải Phong nhấp một ngụm nước, dường như đang cố nuốt đi quá khứ khó nói thành lời, “Bà ấy thi đỗ học viện y khoa ở tỉnh ngoài, còn ta lúc đó
cũng đã làm đội trưởng đội công trình trong nhà máy, trong lòng rất