XtGem Forum catalog
Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Cuối Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Cuối Đất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210852

Bình chọn: 7.00/10/1085 lượt.

h đó sẽ ảnh hưởng đến hôn nhân của Nhược

Ngưng.”

“Gì cơ?” Quả nhiên anh sửng sốt, xoa xoa tấm

lưng trần của cô, thoáng trầm tư rồi nói: “Tiểu Nhan, có phải em đa nghi quá không? Có lẽ cô ta tiếp xúc hơi nhiều với Nghị Phàm, nhưng đó là vì công việc, hơn nữa cô ta cũng biết cậu ấy có vợ rồi, Nghị Phàm cũng rất quan tâm đến Nhược Ngưng, sao có thể ảnh hưởng đến hôn nhân của họ

chứ?”

“Em cũng hy vọng là em đa nghi.” Si Nhan trở

mình. Nghĩ đến vẻ chần chừ trong mắt Đường Nghị Phàm, nghĩ đến ánh mắt

kiên định của Trương Nghiên, lại nghĩ đến Nhược Ngưng vẫn không biết gì, cô hơi khó chịu, chợt thì thào nói: “Có phải đàn ông đều mắc phải sai

lầm này, ăn trong bát lại đi nhòm nồi, nếu cảm thấy ở ngoài tốt hơn ở

nhà thì sao còn muốn kết hôn? Như thế có thể một mình cả đời, đỡ phải ly hôn, thật phiền phức.”

“Nói linh tinh gì đấy?” Nghe

thấy thế, Ôn Hành Viễn nhíu mày, ôm cô, “Yêu không giống kết hôn, lúc

yêu thì luôn trưng cái tốt nhất của mình trước mặt đối phương, nhưng khi kết hôn thì sẽ thay đổi hoàn toàn, khuyết điểm của cả hai sẽ bộc lộ ra

hết, người ta không thể giấu được. Cho nên, chút xung đột nhẹ là không

tránh khỏi, người nào không xử lý tốt thì mới phải đi đến ly hôn, nếu

cho đối phương cơ hội giải thích, bao dung một chút, tin tưởng một chút, thì chuyện ly hôn sẽ chẳng đáng ngại.”

“Trong cuộc

sống, ai cũng gặp phải xung đột, cái này thì em không phủ nhận, nhưng

tình cảm thay đổi thì dựa vào cái gì mà yêu cầu đối phương phải nghe

giải thích, phải bao dung? Lúc đấy mà còn tin tưởng trở lại, anh không

thấy buồn cười sao?” Bởi sự biện hộ cho Đường Nghị Phàm của Ôn Hành

Viễn, Si Nhan hơi bất mãn. Cô tránh khỏi vòng tay anh, lại nói tiếp: “Có phải tiếp theo anh sẽ nói, đàn ông khó tránh khỏi việc đi xã giao, có

khi gặp dịp thì chơi cũng chẳng lạ gì, nếu phụ nữ không thông cảm thì là quá nhỏ mọn?”

“Tiểu Nhan?” Ôn Hành Viễn không ngờ cô lại nghĩ sai, cuống quýt giải thích, “Em biết là anh không có ý này mà.”

“Thế anh có ý gì?” Nhất thời, Si Nhan bực tức, gạt tay Ôn Hành Viễn ra, cũng không chờ anh đáp lời đã định xuống giường.

“Em làm gì đấy?” Ôn Hành Viễn tóm lấy cổ tay cô, giọng điệu nghiêm túc lên hẳn.

“Sang phòng khách.” Chưa từng thảo luận với anh về vấn đề hôn nhân, Si Nhan

cảm thấy không làm thế nào để nói được, chỉ biết giận dỗi trả lời.

“Linh tinh thật.” Nghe thế, Ôn Hành Viễn cũng hơi bực, kéo nhẹ một cái đã lôi được cô vào lòng, ôm chặt lấy, “Nửa đêm rồi còn làm loạn cái gì chứ,

sao tự dưng lại giận dỗi được, hả?”

“Ai làm loạn? Rõ

ràng là anh nói điêu, đàn ông các anh lúc nào cũng có lý do hết.” Si

Nhan không chịu để yên, cố vùng vằng, lại nói cứng: “Em nói cho anh

biết, Ôn Hành Viễn, nếu trong một trăm đàn ông có chín mươi chín tên

lăng nhăng, anh phải là người tử tế cuối cùng cho em. Nếu anh không dám

cam đoan thì đừng kết hôn nữa, lý do nào cũng là ngụy biện hết, em không thèm để mắt đến đâu.”

Ôn Hành Viễn phát bực, căng cánh tay đè cô vào lòng, trầm giọng nói: “Anh là người thế nào, chẳng lẽ em

không biết sao? Đừng nghĩ tất cả đàn ông đều dùng nửa thân dưới để nói

chuyện, trừ em ra, anh không chạm đến người phụ nữ nào hết, trước đây đã thế, sau này cũng vậy. Em nghe rõ cho anh đây, mọi chuyện đều phải lấy

lý lẽ ra để nói, không thể chỉ vì anh là đàn ông mà giận lây sang anh,

đúng là vớ vẩn.” Anh đắc tội với ai cơ chứ, vừa rồi còn yên ổn, tự nhiên lại xảy ra chuyện tào lao này? Vừa đính hôn đã nói chuyện ly hôn, họ

điên thật rồi.

Chuyện của Đường Nghị Phàm nghẹn trong

lòng, nghe anh quát lên, Si Nhan đột nhiên có cảm giác uất ức, tiện đà

khóc thút thít.

Ôn Hành Viễn thấy thế thì biết mình hơi nặng lời, vội ôm cô vào lòng, cúi đầu dỗ dành: “Đừng khóc nữa nào, anh

không nên to tiếng, là anh không tốt.”

Vẻ mặt hạnh phúc của Nhược Ngưng vào ngày kết hôn vẫn hiện rõ mồn một trong đầu cô,

nhưng chính cô lại phát hiện ra sự khác thường của Đường Nghị Phàm. Đột

nhiên Si Nhan sợ hôn nhân, tâm trạng bất ổn, không thể nghe được lời dỗ

dành, cô càng khóc to hơn.

“Ngoan nào, Tiểu Nhan, đừng

khóc nữa.” Ôn Hành Viễn tỉnh táo lại, cũng hiểu được đôi phần tâm trạng

của cô, nên nhỏ giọng dỗ dành: “Là người yêu hay vợ chồng thì cũng khác

nhiều, ly hôn chỉ là số ít thôi, đại đa số đều là hạnh phúc mà. Chẳng

hạn như chú Si với cô này, bố mẹ anh này. Những người hạnh phúc xung

quanh mình chẳng phải là ví dụ tiêu biểu sao? Anh biết em lo cho Nhược

Ngưng, nhưng em cũng nên tin là cô ấy được hạnh phúc chứ. Về phần Nghị

Phàm, nếu cậu ta thật sự làm sai, anh sẽ không bênh vực, nhưng mà trước

khi mọi chuyện được xác định, đừng mang thành kiến với cậu ta nhé. Nếu

để Nhược Ngưng phát giác ra được gì lại thành không hay, em thấy thế

nào?”

“Nếu thề thốt mà có tác dụng thì đã chẳng có

người chia tay. Anh không nói gì không có nghĩa là anh yêu em không đủ

sâu đậm. Tiểu Nhan, phải tin anh, đừng sợ, hôn nhân không phải là nấm mồ chôn tình yêu, chỉ là bắt đầu một cuộc sống khác thôi. Mặc kệ người

khác thế nào, chúng ta sẽ hạnh phúc, nhất định.” Thấy cô không lên

tiếng,