Polaroid
Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Cuối Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Cuối Đất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210114

Bình chọn: 9.00/10/1011 lượt.

hận đưa tay phải ôm cô, nhắm mắt lại và trầm giọng nói: “Là chồng sắp cưới của em, anh tự nhận thấy mình không đủ khoan dung độ lượng, cũng không muốn giấu giếm tâm trạng trước mặt em, anh thật sự rất tức giận. Không được có lần sau, bất kể là nguyên nhân gì. Bạn bè gặp nhau là chuyện bình thường, anh không bận tâm, nhưng trừ anh ra, không cho ai được chạm vào em cả.”

Cô không nói lại mà chỉ lẳng lặng hôn lên cằm anh, một lúc sau thì nghẹn ngào nói, nhưng cũng rất kiên định: “Hành Viễn, em yêu anh, chỉ yêu mình anh!”

Ôn Hành Viễn run lên, vội nhắm đôi mắt thoáng ướt lại. Lúc cô rời khỏi phòng bệnh, anh nằm trên giường, nhớ lại lời cô nói: “Nếu như anh tin em yêu anh, đừng ép em giải thích.”. Khi ấy, anh còn tưởng mình đang mộng mị, mà lúc này, cô đã nói ra rồi, cô nói cô yêu anh, chỉ yêu mình anh!

Điều trông mong bấy lâu nay, cuối cùng anh cũng được nghe cô nói yêu anh.

Khi tình yêu còn đang là mơ ước, anh chờ cô nói với anh một chữ “yêu”; Khi đã yêu, anh vẫn che chở cho trái tim thủy tinh mỏng manh của cô, trầm mặc chờ đợi. Tất cả, tất cả đều trở nên thật tuyệt vời vào giây phút này.

Cố gắng khống chế nỗi xao động mãnh liệt, nhưng khi mở miệng, anh vẫn không thể kìm được giọng nói khàn khàn. Nâng mặt cô lên, Ôn Hành Viễn dỗ ngọt: “Nào, lặp lại lần nữa đi.”

Si Nhan nhìn anh, cô thật sự bị gương mặt tuấn tú này mê hoặc làm cho không dời tầm mắt đi được, dù có vết thương, dù bị sự đau đớn hành hạ đến nỗi tiều tụy, anh vẫn vô cùng đẹp trai. Trong giây lát, cô biết được mình yêu người này, yêu đến nỗi không muốn suy tính thiệt hơn.

Cuối cùng, cô mỉm cười, nhìn anh chăm chú.

“Em yêu anh, Hành Viễn…Lúc em không để ý đã yêu rồi.”

Đôi mắt cô dập dềnh con sóng yêu thương cực kỳ rõ ràng, đến nỗi khiến hơi thở của Ôn Hành Viễn không còn bình ổn được nữa.

“Tiểu Nhan…” Anh khẽ gọi, sau đó anh ôm trọn cô vào lòng, cùng cô trao nhau nụ hôn triền miên cuống quýt.

Cảm giác tê dại kéo đến, sự động chạm của anh, nụ hôn của anh, dường như mang theo một mồi lửa nho nhỏ lướt qua trái tim, khiến cô run khẽ.

Trong nhà hơi tối, Si Nhan không nhìn thấy rõ mọi thứ xung quanh, duy chỉ có ánh mắt nóng bỏng của anh là rõ ràng. Ánh mắt ấy đầy vẻ nâng niu, đầy ấm áp, đầy yêu thương.

Không biết quần áo cô bị cởi ra thế nào, bàn tay anh khẽ vuốt ve thân thể cô, chạy theo những đường cong quyến rũ, mỗi nơi lòng bàn tay anh đi qua đều như có lửa nóng thiêu cháy da thịt cô. Cô xấu hổ cự nự, cuối cùng vẫn không thể kiềm chế được, thân thể vô thức đón hùa ý anh.

Giờ phút này, hai trái tim kề sát nhau, bùng cháy cách mãnh liệt. Anh ôm cô rất chặt, gần như khiến cô nghẹt thở. Mỗi nụ hôn qua từng tấc da của cô đều quyến luyến trằn trọc, thật sự, Ôn Hành Viễn đã không thể khống chế được mình.

“Nhan, anh muốn em!” Nhịp thở của anh gấp gáp, anh nghẹn giọng yêu cầu.

Si Nhan vừa thở hổn hển vừa từ từ mở mắt ra, khuôn mặt đỏ ửng, thân thể mềm nhũn trong lòng anh. Dường như cô đang mâu thuẫn giữa khát vọng và bài xích, bởi cô vẫn để ý đến thương tích trên người anh.

“Nhan…” Đôi mắt đào hoa lấp lánh, nóng rực như muốn thiêu đốt cô, tiếng gọi khẽ khàng khiến cánh tay đang ôm anh run lên.

Dưới ánh mắt khao khát của anh, Si Nhan ngượng ngùng cởi bỏ quần áo cho anh, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt ve cơ bụng rắn chắc của anh, nụ hôn ướt át rơi lên gương mặt anh, chậm rãi trượt xuống và dừng lại trước ngực anh…

Bị nụ hôn nhẹ nhàng của cô hành hạ đến phát điên, Ôn Hành Viễn không thể kìm lại được tiếng rên đục ngầu. Anh rút bàn tay đang nắm tay cô ra, cuống quýt xoa ngực cô, tùy ý vuốt ve, lại nhổm người dậy hôn cô, ngậm nụ hoa trước ngực cô vào miệng, khẽ nhay cắn, khiến cô thở dốc liên hồi, từng tiếng rên vỡ vụn vang lên.

“Hành Viễn…” Cất tiếng yêu kiều gọi anh, cô bị dụ dỗ ngồi lên trên người anh. Cảm nhận được thứ lửa nóng của anh đã chạm vào nơi mềm mại mẫn cảm, cả người cô nhuộm một màu hồng.

“Bảo bối à, yêu anh đi…” Giọng nói của anh trầm khàn, miên man như ở một cõi xa xôi. Anh cố gắng đẩy thân dưới lên, đồng thời ấn mông cô xuống, mạnh mẽ tiến vào giữa hai chân cô.

Si Nhan nhắm mắt lại, không nhịn được tiếng kêu khẽ. Tư thế này khiến anh vào quá sâu, khiến họ không còn khoảng cách, cô thật sự cảm nhận được thứ cứng rắn nóng rẫy của anh một cách chân thực nhất, hoàn toàn dung nạp anh.

Anh không tiện cử động, sự khao khát của anh khiến cô phải chủ động phối hợp, nhấc người lên rồi lại để anh tiến sâu vào, chậm rãi duy trì tiết tấu. Thân thể ướt đẫm mồ hôi không ngừng chuyển động, cảm nhận ngọn lửa dục vọng ngày càng bùng cháy mãnh liệt hơn…

Dưới ánh đèn lờ nhờ, hai người quấn lấy nhau, cơ thể rắn chắc của anh, thân mình mềm mại của cô. Khi ánh mắt anh dần thẫm lại, cơ thể tráng kiện càng trở nên gợi cảm hơn, còn cô bất giác ngửa đầu về phía sau, suối tóc dài vung tán loạn càng khiến cô trông mê người hơn.

Ôn Hành Viễn nắm chặt thắt lưng cô, vì sự nhiệt tình hiếm thấy của cô mà vui mừng khôn tả. Anh thích cô chủ động như vậy, thích cô vì anh mà mê man, dục vọng như lửa thiêu đốt cả người anh.

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ lan tràn, bóng d