Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328620

Bình chọn: 8.5.00/10/862 lượt.

mở cửa. Si Nhan đứng không vững, suýt nữa trượt chân. Ôn Hành Viễn bế cô lên, bước nhanh vào phòng ngủ.

“Đừng đi...” Ôm cổ anh, cô cúi đầu năn nỉ, giọng điệu như đứa trẻ bị ức hiếp.

“Anh không đi. Ngoan nào, bỏ tay ra, anh đi rót cho em cốc trà giải rượu,

kiểu này là mai đau đầu lắm đây.” Ôn Hành Viễn cọ chóp mũi vào mũi cô,

nhẹ nhàng dỗ dành.

“Không uống trà...” Cô không chịu buông tay, mơ màng mở mắt, đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, “Hành Viễn...”

Một tiếng gọi thỏ thẻ này như một tiếng sấm đùng đoàng trong lòng anh. Nửa

năm qua, cô chưa từng gọi tên anh, trước mặt người ngoài thì luôn gọi

anh là anh Ôn. Nhìn cô chăm chú, anh cúi người rồi hôn lên đôi môi hé mở của cô, quyến luyến nhấm nháp vị ngọt ngào, rồi anh khàn giọng nói:

“Tiểu Nhan...”

“Đừng rời xa em, Hành Viễn!” Cô thì thào, đưa tay cởi bỏ cúc áo sơmi của anh.

Lời nói này rõ ràng là một mồi lửa, còn động tác này là một ngòi nổ.

Trái tim lạnh giá đã lâu, rốt cuộc cũng được tan chảy trong khoảnh khắc này, như ngọn núi lửa phun trào nham thạch. Dứt khoát đè cô xuống giường,

anh thành thục cởi bỏ quần áo cho cô, thăm dò từng tấc da cô, giọng nói

khàn đục, “Không rời xa, cả đời không!”

Anh dịu dàng vuốt ve gương mặt cô, đáy mắt đầy vẻ trìu mến. Đôi môi anh

lướt qua hai mắt của cô, đến chóp mũi...Bờ môi lại tiếp tục di chuyển,

cuối cùng dừng lại trước ngực cô, đầu lưỡi anh khẽ liếm lên nụ hoa của

cô...

Cô bị nụ hôn nồng nàn của anh hun đốt, khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt mờ mịt,

bất giác rên rỉ thành tiếng. Lúc đôi chân trắng nõn của cô bị anh đẩy

ra, cơ thể cô run lên.

“Đừng sợ, để anh!” Dường như cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô, anh cúi xuống

nói vào tai cô. Ngón tay thon dài lần vào bắp đùi trong của cô, nhẹ

nhàng vuốt ve, đến khi cô nâng thắt lưng lên, anh mới tiến vào cơ thể

cô...

“Hành Viễn...” Si Nhan khẽ gọi một tiếng, Ôn Hành Viễn liền dừng lại để cô có thể thích ứng được với sự thân mật này, sau đó mới từ từ chuyển động,

tiết tấu mỗi lúc một nhanh, mỗi lần đều chạm tới điểm mẫn cảm nhất của

cô khiến cô không ngừng thở gấp, dáng vẻ yêu kiều.

Chìm đắm trong con sóng dục vọng, họ ôm chặt lấy nhau, mê loạn hôn nhau, điên cuồng hưởng thụ hồi ân ái đã lâu lắm không có...

Trên chiếc giường bừa bộn, hai cơ thể đẫm mồ hôi, một đêm này, họ quấn quýt không rời.

Tình triều rút đi, Ôn Hành Viễn vùi mặt vào cổ cô ngủ như một đứa trẻ. Si

Nhan đưa tay vuốt mái tóc mềm của anh, khẽ thì thầm: “Hành Viễn, em yêu

anh!”

Khi nghe được lời cô nói, Ôn Hành Viễn lúng búng câu gì đó rồi thu cánh tay lại, ôm ghì cô vào lòng.

Cô mỉm cười và nhắm mắt lại, một giọt lệ nhỏ xuống cánh tay anh.

Si Hạ từng đề cập đến chuyện đưa cô trở về Cổ Trấn với Ôn Hành Viễn, nhưng anh vẫn lo sợ vì một đêm cô bị sốt mê man, anh không dám ép cô suy nghĩ quá nhiều, cho nên vẫn còn do dự. Đêm đó, nhận được điện thoại của cô,

anh đi suốt đêm đến thành phố A, ngồi yên trong phòng khách một lúc lâu. Nếu không kiên trì với cô, có lẽ cô cũng sẽ chẳng đồng ý.

Nửa tháng trôi qua, cô nhớ lại được đôi chút vụn vặt, rốt cuộc thì trong

đầu cũng đã có ấn tượng về anh. Cùng lúc đó, tình trạng đau đầu của cô

càng tăng, cô cắn răng chịu đựng, không dám để lộ trước mặt anh vì sợ

anh đau lòng. Cho đến hôm nay, rốt cuộc thì cô cũng đã nhớ lại tất cả.

Khi Ôn Hành Viễn cõng cô xuống núi, cô dựa vào lưng anh, lắng nghe anh hát ca khúc Please forgive me của Bryan Adams. Trong phút giây ấy, nỗi kinh ngạc ùa đến, mọi chuyện

hiện về nhanh như con sóng lớn, chỉ thoáng chốc đã choán hết tâm trí cô. Bỗng chốc, hai hàng nước mắt của cô đã thấm vào lưng anh.

Cô nhớ lại sinh nhật năm ấy, anh đạp xe đưa cô đến sông Bạch Thủy, cô ngồi xổm bên bờ sông khóc tới thắt ruột gan. Dọc đường về, cô ngồi sau xe ôm thắt lưng anh, tựa đầu vào lưng anh. Lúc ấy, anh cũng hát ca khúc này.

Cô nhớ lần họ cùng nhau đến sông Bạch Thủy trước ngày lên đường đi chữa

bệnh, cô làm nũng đòi anh cõng xuống núi. Ôn Hành Viễn sợ đè lên bụng cô nên nhất quyết không chịu, cô tức tối gạt tay anh ra rồi tự mình đi

xuống. Anh đuổi theo, ngồi xổm trước mặt cô, bất đắc dĩ thở dài, “Em

yêu, càng lúc càng nóng tính, đúng là không được để bà bầu chịu thiệt

rồi.” Cô vừa cười vừa lồm cồm leo lên lưng anh, ôm cổ anh và nói: “Hành

Viễn, anh hát lại Please forgive me cho em nghe một lần được không?”

“Được!” Anh hắng giọng mấy cái, rồi vừa cõng cô vừa hát:

Mỗi lời anh nói đều là chân thành





Hãy tha thứ cho anh





Anh chẳng thể nào ngừng yêu em được





Vẫn những cảm xúc như thời gian đẹp đẽ ta bên nhau



Vẫn những cảm xúc như cái khẽ chạm lần đầu





Vẫn muốn gần em hơn, em yêu





Nhưng chẳng thể nào đủ





Nhưng vẫn cứ giữ chặt vì em là người duy nhất





Anh vẫn nhớ mùi hương của em





Anh nhớ mọi thứ