thời gian còn lại đều là “người thành phố”, nhưng vẫn giữ được bản sắc của người nông thôn, chẳng hạn như hiếu khách, đặc biệt là đối với hàng xóm.
“A, là cháu à, mau vào nhà đi”.
Lâm Gia Mộc thay dép vào nhà. Ti vi trong phòng khách đang mở kênh thiếu nhi, một cậu bé khoảng ba tuổi đang hoa chân múa tay trước ti vi.
“Đây là cháu trai cô à? Luy Luy đang có thai cháu thứ hai ạ?”.
“Nó có thai lần đầu. Đây là con trai của thằng con lớn nhà cô, tên là Đại Bảo”.
“A, Đại Bảo, nhìn đáng yêu quá, khỏe mạnh kháu khỉnh”. “Đâu, chỉ là khỏe mạnh, ít khi đau ốm thôi”.
Nói ngọt là một vũ khí hiệu quả, đối với một bà già như An Tố Trân, khen cháu trai bà ta có hiệu quả hơn khen bản thân bà ta nhiều.
“Cháu ngồi đi, cô đi lấy trái cây cho cháu ăn”. “Không cần đâu ạ, cháu vừa ăn bên nhà rồi”.
Lâm Gia Mộc ngồi xuống sofa. Đồ trang trí làm người khác chú ý nhất trong phòng khách chính là ảnh cưới của Dương Luy và Văn Minh. Hai người này trai tài gái sắc, ảnh cưới phải đạt cấp bậc của đại minh tinh: “A, đây là con trai cô à? Nhìn rất đẹp trai, thảo nào lại lấy được một nàng dâu xinh đẹp như Dương Luy”.
“Không phải cô khoe khoang chứ Văn Minh nhà cô quả thật ngoại hình rất đẹp. Lúc vừa thi đỗ công chức, rất nhiều người xếp hàng giới thiệu đối tượng cho nó, điều kiện kém nhất cũng là khuê nữ của ông chủ lớn, nhưng Văn Minh nhà cô vẫn chỉ yêu Dương Luy…”.
“Đó là tình cảm của họ tốt”, Lâm Gia Mộc cười nói. Thảo nào Dương Luy không ưa bà già này. Con trai nhà mình là bảo bối, khuê nữ nhà người ta là cỏ rác, lấy một công chúa cũng chê người ta xấu: “Cô không phải người ở nơi này ạ?”.
“Cô là người Hà Bắc”.
“A, nghe giọng cô cũng đoán được. Cô đến đây cũng phải đi xa nhỉ?”.
“Chứ sao, cũng vất vả chứ. Nhưng con dâu có thai, cô là mẹ chồng không đến hầu hạ, sau này lại bị người ta oán trách”. An Tố Trân nói với giọng Hà Bắc rất nặng: “Nhưng cô con dâu này thật là khó hầu hạ, ở chỗ cô có người ngày nấu ba bữa cơm, quét dọn nhà cửa là mừng lắm rồi, đằng này nó vẫn không thích…”.
“Thanh niên bây giờ đều thích tự lập”. Lâm Gia Mộc quan sát căn hộ này, bất kể diện tích hay là trang thiết bị đều có thể được coi là trên mức trung bình: “Căn hộ này không rẻ, đồ đạc cũng đều là loại tốt nhất. Lúc hai đứa cưới nhau, nhà cô chắc bỏ ra không ít tiền”.
“Căn hộ này là nhà thông gia trả tiền ban đầu, nhà cô chi ba trăm ngàn hoàn thiện, mua xe, đến bây giờ hai vợ chồng nó còn phải trả nợ”.
“Bây giờ ai cũng vay trả góp cả. Cháu nghe nói con trai cô là công chức, phúc lợi tốt, lại có quỹ nhà ở, có thể nộp ít tiền hơn nhiều”.
“Cô cũng không hiểu…”. Bà già cười hì hì. Bà ta rất thích nghe người khác nói con trai mình là công chức, là quan: “Đại Bảo, cháu làm gì thế? Dám vào phòng thím à?”.
Đại Bảo hoảng sợ đóng cửa lại, quay lại tìm bà nội: “Bà nội, cháu đói”.
“Cháu chờ chút. Bà lấy sữa cho cháu uống”. Bà già đứng dậy, lấy một hộp sữa trong tủ lạnh cho Đại Bảo uống: “Thằng cháu nội này bị con dâu lớn của cô chiều hư rồi, suốt ngày uống sữa như uống nước. Như một thùng sữa này, chưa được một tuần đã hết sạch rồi”.
“Trẻ con uống nhiều sữa mới cao được mà”. Lâm Gia Mộc xoa đầu Đại Bảo: “Cô dẫn Đại Bảo đi bao lâu rồi? Mẹ nó không nhớ nó à?”.
“Cái đứa con dâu lớn nhà cô ấy, cho nó một cái bàn mạt chược thì bố mẹ đẻ nó cũng không nhớ, nói gì đến con trai. Đại Bảo từ nhỏ đã được cô nuôi, không nhìn thấy nó mẹ nó càng thích. Sau này Luy Luy sinh cho cô thằng cháu thứ hai, cô sẽ nuôi cả hai thằng luôn”.
“Cô biết Luy Luy sẽ sinh con trai à?”.
“Không phải thì lại sinh thêm một đứa nữa. Phải có con trai, bà thông gia của cô là bác sĩ khoa sản, kiểu gì cũng có cách. Nhưng nếu sinh con gái thì cô không trông cho nó đâu”.
Là cháu gái sẽ không trông giúp? Bà già này ăn mặc như người thành phố, lối tư duy lại vẫn dừng lại ở nông thôn: “Cô có cháu đích tôn rồi mà, một trai một gái cho có nếp có tẻ”.
“Không được, không được, không có con trai thì khổ thân thằng Văn Minh. Không nói người khác, ngay như bà thông gia của cô, nuôi một đứa con gái vừa nhọc lòng vừa tốn kém. Nếu bà ấy có con trai thì có cần bỏ tiền mua cái nhà rộng thế này, lại suốt ngày mang đồ ăn đến không? Sinh được một đứa cháu ngoại còn mang họ nhà người khác, hai vợ chồng đó vẫn vui mừng, nhưng cô chỉ thấy họ đáng thương”.
Lâm Gia Mộc chỉ mất khoảng nửa tiếng đã thăm dò rõ ràng bà già này. Một bà già truyền thống, nhìn có vẻ đôn hậu, mắt lại sáng lấp lánh, cầm tay cô, xem kỹ chiếc vòng tay ngọc bích và hoa tai kim cương của cô, xem ra cũng có quan điểm và nguyên tắc sống rõ rệt, không phải một người dễ bắt nạt… Một bà già như vậy, Dương Luy chắc chắn không phải đối thủ, cho dù không thua thiệt thì cuối cùng sợ là cũng vỡ đầu chảy máu.
“Cháu không đi làm thật à? Chồng cháu làm nghề gì?”.
“Chồng cháu mở một công ty. Anh ấy không nỡ để cháu ra ngoài đi làm nên cho cháu ở nhà nội trợ”.
“Mở công ty thì chắc nhiều tiền, thế sao lại còn phải thuê nhà?”. “Việc làm ăn chủ yếu của nhà cháu không ở bên này mà ở Bắc Kinh.
Bọn cháu qua bên này mở công ty con, vợ chồng cháu ở đây hai tuần lại
