o tay chúng mày thì coi như hết đời. Bọn mày nhớ lấy, Diêu Mạt Lỵ sinh con trai, Dương Dương cũng sinh con trai, ông cụ đã giấu Dương Dương đi rồi. Diêu Mạt Lỵ cứ gây sự với Dương Dương để ông cụ cáu lên thì cái ghế bà lớn không vững được đâu!”.
Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc nhìn nhau. Quả nhiên người sinh con trai là Giả Dương Dương… Bồ bịch của ông Chu đa số xuất thân từ showbiz, còn loại gái bao như Giả Dương Dương thì rất ít… Vậy mà Giả Dương Dương lại đứng vững được, còn sinh con trai… Đúng là thủ đoạn rất cao tay: “Ha ha, ông cụ là ai chứ? Giả Dương Dương ngủ với cả mớ đàn ông, lại kết hôn với mày, con hoang đẻ ra ai biết rốt cuộc họ gì…”.
“Dương Dương kết hôn với tao chính là để tránh tai mắt của dì Diêu… Ông cụ cũng biết chuyện này…”.
“Chúng mày đừng có làm trò, nếu nó có bản lĩnh thật thì bây giờ chúng mày đâu đến nỗi này? Nếu theo dì Diêu, ít nhất bây giờ chúng mày cũng là phú ông rồi…”.
“Hừ!”. Tăng Tiểu Quang hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.
“Nếu hai thằng chúng mày khôn ra thì nói rõ tất cả mọi chuyện của Giả Dương Dương… Nếu không đừng hòng ra khỏi cánh cửa này!”.
“Chị hai, bọn em thật sự không biết chị Dương Dương ở đâu! Trước khi đi chị ấy nói họ Diêu… không… dì Diêu tìm chị ấy như phát điên là vì chị ấy bí mật sinh con trai. Chị ấy nhất thời không liên lạc được với ông cụ, đành phải mang con về thành phố A tránh bão… Lúc xuống tàu chị ấy còn gọi điện thoại cho bọn em báo bình an, sau đó không còn tin tức gì nữa…”.
“Nó nói nó xuống tàu mà mày tin nó thật à?”.
“Anh Tăng đã cài GPS trên điện thoại di động của chị ấy, chị ấy quả thật ở nhà ga thành phố A, nhưng sau đó đã bị mất tín hiệu…”.
Có nghĩa là Giả Dương Dương quả thật đã đến thành phố A, có điều không thể loại trừ trường hợp cô ta vứt điện thoại, dùng tên giả mua vé đến bất cứ nơi nào trong nước…
“Bọn em hết tiền, không còn cách nào nên đành phải nghĩ cách mượn ít tiền trong tay bà già, không ngờ chị Dương Dương biết, nhắn tin cho bọn em…”.
Nghe Sa Lượng kể lại những chuyện này hai năm rõ mười, Tăng Tiểu Quang ngẩng đầu nhìn trời như thể đã sẵn sàng từ bỏ mạng sống. Trịnh Đạc đá ghế hắn: “Đúng thế không?”.
“Chính là như vậy”.
Trịnh Đạc và Lâm Gia Mộc liếc mắt nhìn nhau, hai người dọn đồ rồi rời khỏi kho hàng, đóng kín cửa lại…
Một tiếng sau, người trông kho hàng phát hiện cửa kho hàng không khóa, bên trong còn có người kêu to nên mở cửa ra xem, thấy hai người đàn ông bị cùm vào ghế liền vội vã báo cảnh sát.
Tăng Tiểu Quang biết chuyện mình đang dính vào này không thể để lộ ra, vì vậy bịa ra chuyện bị toán cướp bắt rồi ném vào trong kho hàng, sau đó cùng Sa Lượng rời khỏi đồn cảnh sát. Nhưng vừa rời khỏi đồn chưa được năm phút, một đám người áo đen đã kéo hai gã lên một chiếc xe…
Bãi Sói Hoang.
Cảnh sát Lưu ngồi xổm dưới đất nhìn hai bác sĩ pháp y và mấy đồng nghiệp trong tổ kỹ thuật đi vòng quanh xác chết dưới vách núi. Một hồi lâu sau, bác sĩ pháp y ngẩng đầu lên ra hiệu, cảnh sát Lưu thay đồ bảo hộ, trèo xuống dưới vách núi, đi tới hiện trường.
Tình hình hiện trường còn thê thảm hơn nhìn từ trên vách núi xuống. Một chiếc xe mười hai chỗ bị đốt chỉ còn trơ khung sắt, hai người ngồi trên ghế lái và ghế lái phụ đã bị đốt thành than. Nếu không phải mùa đông năm nay trời lạnh, nước biển đóng băng thì cả xe và người đều sẽ bị nước biển cuốn đi không còn tung tích chứ không mắc kẹt giữa hai tảng đá ngầm, lung lay chực rơi xuống như thế này.
“Là tự tử hay là bị giết?”.
“Bị giết. Hai người này đã chết trước khi rơi xuống vách núi, khí quản sạch sẽ”, bác sĩ pháp y nói. Anh ta lấy giấy trong túi ra lau mũi: “Mang lên đi”.
“Ờ”. Cảnh sát Lưu nhìn quanh hiện trường, lại ngẩng đầu nhìn vách núi. Xác chết được mấy nông dân phát hiện. Bởi vì cách nội thành khá xa, cảnh sát khu vực này quá mỏng nên trước khi họ đến đã có mấy trăm người xem náo nhiệt, trên hiện trường không thu được nhiều vật chứng có giá trị. Bên dưới… Xe đã cháy rụi thế này, tất cả bằng chứng đều không thể dùng được nữa. Thôi tìm thân phận hai người này trước đã. Tết nhất đến nơi rồi, ít nhất cũng để họ có nhà mà về.
“Trịnh Đạc, cậu ra ngoài một lát”. Cảnh sát Lưu nói một câu không đầu không đuôi rồi dừng điện thoại. Trịnh Đạc suy nghĩ một lát, cho điện thoại vào túi áo khoác, mặc áo khoác vào đi xuống lầu. Quả nhiên cảnh sát Lưu đang chờ anh ta dưới lầu.
“Sao vậy?”.
“Lên xe rồi nói”. Cảnh sát Lưu quan sát xung quanh cẩn thận rồi quay lại bảo Trịnh Đạc lên xe.
Sau khi Trịnh Đạc lên xe, cảnh sát Lưu nổ máy, khống chế tốc độ chạy ra khỏi tiểu khu, hòa vào dòng xe cộ tấp nập: “Lần này các cậu nhận vụ gì?”.
“Sao thế?”.
“Hai người lần trước cậu nhờ tôi điều tra rốt cuộc là ai?” “Ai cơ?”.
“Đừng vờ vịt nữa. Tăng Tiểu Quang và Sa Lượng”.
“Bọn chúng là kẻ bị tình nghi lừa đảo nhân viên vệ sinh ở khu nhà bọn em, bọn em nhìn ngứa mắt, nhân tiện…”.
“Đừng nói vớ vẩn nữa”. Cảnh sát Lưu trừng mắt nhìn Trịnh Đạc: “Cậu và Lâm Gia Mộc đều không rảnh như vậy”.
“Dạo này bọn em thật sự rất rảnh”.
“Được rồi…”, cảnh sát Lưu thở dài. Anh ta cũng biết có một số việc Trịnh Đạc không
