"Vậy chẳng phải anh đã phủi lời hứa kia hay sao?"
Anh trả lời: "Ông ta chỉ yêu cầu tôi cưới con gái ông ta chứ không bảo
tôi phải yêu cô ấy, cũng không quy định là không được phép ly hôn."
Cô dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: "Ngôn Thiếu Lệ đã tìm ra cô ấy, đương
nhiên sẽ moi được nhiều chuyện bất lợi hơn cho anh, anh cần phải cẩn
thận đề phòng."
Anh hỏi: "Sao thế? Cô giận à?"
Lạc Mỹ nói: "Tôi giận anh làm gì! Chỉ vì là đồng minh của anh nên tôi mới nhắc anh một câu thôi."
Dung Hải Chính biết, lúc cô lạnh lùng dửng dưng như thế, anh có nói gì
cũng vô dụng, vì vậy bèn thở dài bảo: "Đợi tôi về rồi nói, ngày mốt tôi
sẽ trở lại."
Hai ngày sau, Dung Hải Chính quả nhiên đã người nhuốm phong sương quay
trở về. Lạc Mỹ gặp anh rồi lại không đề cập đến chuyện của Đại Tây, chỉ
lo sắp xếp lại mớ hành lý mà anh mang về. Cho đến sáng hôm sau, lúc hai
người ở trên xe, cô mới vờ ra vẻ như thuận miệng hỏi: "Anh vì bao nhiêu
tiền mới chịu kết hôn cùng Đại Tây?"
Dung Hải Chính cười: " Cuối cùng cô cũng chịu mở miệng hỏi, tôi còn tưởng cô sẽ nhịn thêm một ngày nữa chứ."
Lạc Mỹ dửng dưng: "Không muốn cho tôi biết thì thôi."
Dung Hải Chính mỉm cười và quả thật không đề cập đến chuyện ấy nữa. Trong lòng Lạc Mỹ ngờ vực nhưng lại không tiện nói gì thêm.
Nào ngờ đêm đó, có người tự xưng là mẹ của Đại Tây gọi điện đến cho Lạc
Mỹ và Dung Hải Chính. Bà ta cuống quýt xin lỗi, nói vì trông nom con gái không chu đáo, để cho cô ta tự mình rời khỏi nước Mỹ, chắc hẳn rằng sẽ
làm phiền đến vợ chồng bọn họ v.v...
Cú điện thoại này đến quá trùng hợp, lòng cô bất giác nảy sinh một
thoáng nghi ngờ. Dù sao đối với Dung Hải Chính, cô gần như là không biết gì, quá khứ của anh với cô mà nói là một lỗ hổng đáng sợ. Còn thế sự
thì lại thay đổi đột ngột, cô lờ mờ cảm giác được có chỗ nào đó không
ổn, phảng phất như giác quan thứ sáu mách bảo, nhưng cô lại không nhận
ra là không ổn chỗ nào.
Công việc tiến triển hết sức thuận lợi, gia tộc Ngôn Thị cuối cùng cũng
tạm thời im ắng. Cô không biết phía sau sự im ắng ấy biểu hiện cho điều
gì, riêng cô thì lại thấp thỏm không yên, dường như có chuyện gì đó sắp
sửa xảy ra mà cô không thể đoán biết.
Vì quan hệ trong công việc, Dung Hải Chính đã đi Hương Cảng, còn Lạc Mỹ
thì một mình đến tham dự buổi hội nghị hành chính ở cao ốc Ngưỡng Chỉ.
Lúc này, cô hay đi bộ từ văn phòng ở cao ốc Vũ Thiên xuyên qua quảng
trường để đến cao ốc Ngưỡng Chỉ. Những lúc đi trên quãng đường như vậy,
cô có thể tận dụng đầu óc thảnh thơi của mình mà bình tĩnh cân nhắc cử
chỉ lời nói sau khi bước vào cao ốc Ngưỡng Chỉ. Trước đây khi còn ở nơi
đó, cô là Quan Lạc Mỹ có thể hô mưa gọi gió, là hình mẫu phấn đấu của
tất cả nhân viên công chức, họ đối với cô rất mực kính nể. Còn hôm nay,
ngay cả những nhân viên cấp thấp cũng ngầm hiểu rõ sự bất thường trong
bộ máy lãnh đạo cấp cao. Vì vậy, trong sự kính nể mà bọn họ đối với cô
còn có thêm một nỗi sợ hãi mơ hồ không giải thích được. Họ đã bắt đầu
nhận ra, cô chính là hiểm họa khôn lường của xí nghiệp quan hệ Thường
Hân, sự tồn tại của cô là một sự uy hiếp với cả cao ốc Ngưỡng Chỉ - Mà
cũng không phải uy hiếp, dùng từ uy hiếp để hình dung cô là quá nhẹ rồi. Thành tích mà cô đạt được ở cao ốc này trong quá khứ đã chứng tỏ được
lực sát thương vốn có của cô ngày nay.
Cho nên Lạc Mỹ hết sức lưu ý đến từng hành động của mình ở Ngưỡng Chỉ.
Có điều, hôm nay cô lại không để tâm đến việc đó. Chẳng hiểu vì sao, suy nghĩ của cô có chút rối loạn, thêm vào những hạt mưa rơi chênh chếch
khiến cho suy nghĩ của cô càng trôi đi xa hơn, cho đến khi cô bước vào
đại sảnh của Ngưỡng Chỉ, trong lòng cô chỉ nghĩ: "Mùa xuân năm nay mới
nhiều mưa làm sao!"
Thang máy đã hạ xuống, cô bước vào, bên trong không có ai khác. Không
cần phải suy nghĩ, cô ấn vào một tầng lầu. Thang máy cao tốc chỉ mất vài giây đã đưa cô đến nơi cần đến, tiếng chuông êm tai vang lên, hai cánh
cửa lặng lẽ tách ra, hàng chữ đỏ rực đập vào mắt cô: "Tầng mười bảy: Tư
quản", năm dòng chữ lớn quen thuộc ấy khiến cho cô có chút cảm giác giật mình. Cô ngẩn người, phòng hội nghị ở tầng trên cùng, cô đến tầng mười
bảy để làm gì cơ chứ?
Một thứ tình cảm không sao hiểu được loáng thoáng trôi vào trong lòng
cô, lầu mười bảy, phòng tư quản, trưởng phòng... Chuyện đã xa xôi đến
như vậy. Tuy thật sự chỉ là chuyện của bốn năm tháng trước nhưng cô luôn cảm giác khoảng thời gian ấy xa xôi hệt như đã xảy ra từ kiếp trước
vậy, còn kiếp này - chỉ có mỗi mình cô đứng trong thang máy trống trơn,
tựa như một kẻ tứ cố vô thân, chẳng biết nương tựa vào ai.
Cô một lần nữa khép cửa thang máy lại để lên tầng trên cùng, theo hành
lang rẽ vào bên trong, viên thư ký đứng trước cửa giúp cô mở cánh cửa
bằng gỗ sồi nặng nề ra. Cô bước vào phòng họp, mọi người đều đã đến đông đủ, vì vậy cô lên tiếng nhận lỗi: "Xin lỗi, tôi muộn mất một phút."
"Không sao." Ánh mắt Ngôn Thiếu Lệ lướt qua, vẫn không mang theo chút biểu cảm nào, "Chúng ta bắt đầu bây giờ đi."
Lần đầu tiên trong một cuộc họp cô lại mất tập trung. Cô căn bản kh