a trở về công ty tự
nhiên sẽ tìm được người thích hợp thay thế cho mình. Anh ta nói đùa như
thế mà bồ cũng cho là thật à?" Lạc Mỹ bình thản nói. "Phiền bồ đi nói
với chủ tịch giúp mình."
"Nhưng mà..." Trần Tây Lan lại định phản bác thì Quan Lạc Mỹ đã luôn mồm giục giã, xua cô ta ra khỏi cửa. Cửa vừa khép, cô cảm thấy một cơn mệt
mỏi chẳng hiểu từ đâu ập tới khiến cô phải tựa người vào cửa nhắm mắt
lại. Đến khi mở mắt ra đã thấy Quan Phong đang lo lắng nhìn mình, cô
đành cười trừ gọi: "Ba!"
Quan Phong hỏi: "Không việc gì đấy chứ?"
Cô đáp: "Con không sao mà, ba yên tâm đi."
Hôm sau mới sáu giờ cô đã thức dậy, vì thường ngày phải vội vã đi làm
nên khi tỉnh giấc rồi muốn ngủ lại cũng không được, cô đành quyết định
đứng dậy. Quan Phong đang nấu cháo trong bếp, thấy cô liền bảo: "Điểm
tâm đã xong rồi đấy, con ngồi vào bàn ăn trước đi."
Cô bước đến phòng khách rồi ngồi xuống, mở TV lên. Chương trình "Chào
buổi sáng, thành phố!" chưa kết thúc mà vẫn đang lải nhải về cách làm
một loại bánh hoa cúc. Cô trước nay chưa hề có kinh nghiệm dậy sớm xem
TV, nhìn đầu bếp cầm dao tỉa hoa, trái lại cũng có cảm giác thích thú.
Không lâu sau, báo sáng được giao đến. Cô bước qua nhận lấy, theo thói
quen liếc nhìn trang tin kinh tế, đầu đề vẫn là “Hoạt động tín dụng
trong thành phố suy giảm”. Đầu mục xã hội là tin tức về việc phục hồi
tượng vàng của công ty BSP, còn có một bức ảnh lớn chụp chân dung của vị tổng giám đốc người châu Á ấy nữa. Cô đang xem thì điện thoại reo vang.
"Tôi là Ngôn Thiếu Lệ, hiện giờ tôi đang ở dưới lầu nhà cô, cô có thể xuống đây được không?"
"Chủ tịch, đơn từ chức tôi đã fax cho phòng nhân sự rồi mà?"
"Tôi biết." Giọng Ngôn Thiếu Lệ vẫn lạnh lùng như cũ," Nhưng căn cứ theo quy định, trước khi cô chưa có văn bản phê duyệt của công ty thì vẫn là nhân viên của tôi, tôi yêu cầu cô xuống lầu gặp tôi."
Quan Lạc Mỹ thở dài: "Được rồi, tôi xuống ngay."
Cô vừa ra khỏi cửa nhà thì trông thấy chiếc Mercedes quen thuộc đang đậu bên kia đường. Cô băng qua phố, đi đến phía trước xe, tài xế mở cửa cho cô sau đó hạ tấm cách âm xuống.
Ngôn Thiếu Lệ nói: "Tôi xin lỗi cô."
Lạc Mỹ nuốt nước bọt bảo: "Không sao cả đâu."
"Nếu vậy, mong cô rút lại đơn từ chức." Gã lôi bức fax của cô ra.
Cô khẽ lắc đầu.
"Cô vẫn còn để bụng ư?" Giọng điệu của gã thoáng vẻ thất vọng: "Tôi
không muốn vì một lần say xỉn thất lễ mà đánh mất đi nhân tài trụ cột."
Lạc Mỹ mỉm cười: "Trong xí nghiệp quan hệ Thường Hân, người giống tôi có thể nói là xếp hàng đầy từ đường Vĩnh Bình Nam đến tận khu Bình Sơn,
tôi có đáng gì đâu chứ."
Ngôn Thiếu Lệ hỏi: "Vậy là tôi không giữ được cô rồi?"
Lạc Mỹ mỉm cười.
Ngôn Thiểu Lệ thở dài: "Thôi được!" Gã lấy bút ra ký lên tờ đơn từ chức, sau đó quay mặt sang bảo: "Hy vọng như vậy có thể khiến cô tha thứ cho
sự thất lễ của tôi."
Lạc Mỹ nói: "Ông Ngôn quá lời rồi, tôi chỉ vì lý do cá nhân nên mới xin nghỉ việc thôi."
Ngôn Thiếu Lệ trầm lặng không nói gì, nhìn cô bước ra khỏi xe.
Lạc Mỹ trở vào nhà, trông thấy chén đũa đã dọn xong cả. Quan Phong đang
múc cháo, trông thấy cô quay về liền hỏi: "Con đi đâu đấy?"
Lạc Mỹ giơ chai tương trong tay lên: "Con sang phố đối diện mua nước tương ạ."
Hai cha con cùng ngồi xuống ăn cháo, cô nói: "Con nghỉ ngơi ở nhà vài
ngày, ít hôm nữa sẽ đi tìm địa điểm, tự mình mở một cửa hiệu nhỏ. Mấy
năm nay con cũng tích cóp được chút tiền, nghĩ lại thôi thì tự thân kinh doanh vẫn hơn. Ba, ba thấy thế nào?"
Quan Phong nói: "Việc này đừng vội, con ra ngoài dạo chơi đi. Trước kia
thì dốc lòng đọc sách, sau này lại hùng hục làm việc, theo ba thấy thì
con nên nghỉ ngơi vài ngày trước đã."
"Trời mưa rả rích thế này có nơi nào mà đi chơi được chứ." Lạc Mỹ cúi
đầu ăn cháo: "Con xuống phố đi quanh quẩn, nhân tiện tìm mặt tiền cho
cửa hàng luôn."
Quan Phong nhắc: "Vậy con cẩn thận, đừng để dính mưa, bệnh cảm mạo còn chưa khỏi hẳn đấy."
Lạc Mỹ hứa ậm ừ, sau khi ăn xong điểm tâm liền khoác áo mưa ra ngoài. Cô thong thả dạo bước, vô tình lại đi về hướng công ty, thế là cứ thẳng
đường đi về phía tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ ấy. Cô hiếm khi tản bộ trên con
đường này, lúc này dạo bước cũng cảm thấy thú vị, có điều đến khi trông
thấy ký hiệu màu bạc trên tòa lầu cao nhất của cao ốc thì chân cẳng cô
đều đã tê dại cả.
Phía trước cao ốc Ngưỡng Chỉ có một quảng trường sạch sẽ, không gian rất rộng, là một mảng "xanh biếc" nổi bật nhất trong cả khu thương nghiệp
này. Lạc Mỹ đi vào quảng trường, ngồi xuống một phiến ghế đá xoa bóp mắt cá chân. Nhìn lên tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ được bao kín bằng những tấm
thủy tinh mà cảm thấy buồn cười. Mấy ngày trước đây mình còn ngồi bên
trong tòa cao ốc ấy, làm một kẻ răm rắp tuân theo quy củ, hôm nay lại có thể ngồi nhàn rỗi nơi đây mà xoa chân bóp tay, xem như cũng là một kẻ
may mắn. Từ nay về sau, mình đã có thể rời xa chiến trường, rời xa tranh đấu, rút khỏi thế gian mà sống cuộc đời tiêu diêu tự tại.
Cơn tê dại nơi mắt cá dần dần dịu đi, cô đứng lên xuyên qua quảng
trường, đi sang khu vực của một công ty bách hóa náo nhiệt k