o Phượng Du cung." Không bao lâu sau, cửa cung truyền
đến thanh âm ngăn cản của thị vệ.
"Vạn nhất hoàng hậu xảy ra chuyện gì, không chỉ hoàng thượng không
tha cho các ngươi, sợ là thái hậu cũng sẽ truy cứu trách nhiệm. Các
ngươi cần phải nghĩ kỹ!" Đây là thanh âm của Tần Tiêu, thanh âm ôn nhu
đột nhiên trở nên nghiêm túc lên, thêm vài phần khí phách.
"Nhưng –" thị vệ do dự.
"Lý thái y, chúng ta đi vào." Nói xong, một trận tiếng bước chân gấp
gáp truyền đến, thị vệ không có ngăn cản, xem ra Tần nhạc sĩ này có địa
vị bất phàm, hắn nhất định rất được hoàng thượng coi trọng. Chỉ nhìn sự
cơ trí lộ ra trên trán hắn một cách đơn thuần đã biết hắn nhtấ định
không phải phàm phu tục tử gì.
Ngay lúc Lệ Hưu đảo mắt, trong nháy mắt Tần Tiêu đã mang Lý thái y bước vào cung khuê.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh xuống, Lệ Hưu thối lui đến một bên,
tay nhỏ bé càng không ngừng nắm chặt góc áo, con mắt vẫn không nhúc
nhích nhìn chằm chằm Tần Hương Y, vẻ mặt sốt ruột. Sao nàng có thể không vội, Lý thái y một mực bắt mạch cho Tần Hương Y, hai hàng lông mày trói chặt, biểu tình nghiêm túc cực kỳ. Có nghĩa là bệnh tình của Tần Hương Y rất nặng.
"Lý thái y, nương nương thế nào?" Đợi đến lúc Lý thái y bắt mạch xong đứng dậy, Lệ Hưu liền đi đến khẩn cấp hỏi.
Lý thái y hít một hơi, nhẹ nhàng lắc đầu, cái gì cũng không có nói.
"Lý thái y, có chuyện cứ nói thẳng." Tần Tiêu tiến lên, nhìn thoáng qua Tần Hương Y, trấn định mà hỏi thăm.
"Tần đại nhân, thứ cho lão thần vô năng. Hoàng hậu nương nương phát
sốt cũng không phải là bị phong hàn, mà nàng có bệnh cũ nhiều năm tích
lại, lại thêm lúc trước nàng hao phí quá nhiều nội lực, vết thương cũ
chưa lành, đã thêm vết thương mới, đến nỗi huyết khí bị ngăn trở, ngũ
tạng bị thương, sợ là..." Lý thái y nửa khom người, hơi than thở, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Sợ là cái gì?" Cả người Lệ Hưu run lên.
"Sợ không phải thuốc và kim châm cứu có thể cứu." Lý thái y dừng một chút, trả lời.
"Không có khả năng, không có khả năng Lý thái y, ngươi gạt người,
ngươi gạt người! Nương nương vốn rất tốt. Sao lại có thể? Không có khả
năng!" Lệ Hưu thở thở chà chà chân, túm tay áo dài của Liễu thái y, dùng sức xé rách, nàng một thời không dám nhận sự thật này.
"Lệ Hưu cô nương, ngươi không nên như vậy, để Lý thái y nói cho hết
lời." Trên gương mặt bình tĩnh của Tần Tiễucungg hiện lên một tia đau
thương, hắn ngăn lại Lệ Hưu đang kích động không ngớt, kéo nàng đến một
bên, hỏi tiếp: "Lý thái y, còn có biện pháp khác không?"
"Bệnh của nương nương do tiêu hao nội lực nhiều quá mà ra, nếu có một người có nội lực rất mạnh nguyện ý kéo dài tánh mạng cho nương nương,
nương nương có lẽ cứu được." Lý thái y không quá khẳng định nói ra, đôi
mắt lóe lên, xấu hổ cúi đầu.
"Lý thái y, ngươi trước xuống phía dưới." Tần tiêu nhíu nhíu mày.
"Vâng." Lý thái y cầm lên tà áo dài, lắc đầu thở dài, khom thân thể chậm chậm rời khỏi.
Lệ Hưu cắn cắn môi, hút hút mũi, tâm tình dần dần bình phục xuống,
bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Tần Tiêu, bước đi thong thả đến bên giường,
nắm lấy tay Tần Hương Y đặt trong lòng bàn tay, nước mắt xôn xao một
tiếng rơi xuống. Nội lực thâm hậu? Như vậy chỉ có cốc chủ và Nguyên Tinh thiếu gia mới có thể cứu tiểu thư. Thế nhưng hiện tại bọn họ đang ở
đâu? Đều do mình bình thường không luyện công tốt, nếu không hiện tại đã có công dụng.
"Lệ Hưu cô nương, ngươi đỡ Hoàng hậu nương nương ngồi lên. Ta thử một chút." Tần Tiêu trầm mặc một lát, đôi mắt sâu sắc trầm xuống, đáy mắt
hiện lên một tia cảm xúc rất dị dạng.
"Đại nhân, ngươi?" Đại nhân hoà hoa phong nhã này có thể được không?
Hắn có võ công hay không cũng là một vấn đề. Lệ Hưu đột nhiên giật mình, một đôi mắt linh hoạt chớp chớp, càng không ngừng quét qua đối phương,
tràn đầy nghi vấn.
"Tần đại nhân của Trẫm từ khi nào thích giúp người như vậy?" Đúng lúc này, cửa truyền đến một thanh âm thuần hậu, tiếp theo một mạt thân ảnh
màu vàng sáng tiến đến, gương mặt tuấn dật từ từ rõ ràng, là Bắc Đường
Húc Phong, hắn chắp tay mà đến, trên mặt lộ vẻ cười nhàn nhạt, cười rất
âm trầm, kỳ thật hắn đã ở cửa một lát, trong phòng nói gì hắn nghe được
rất tõ ràng.
"Vi thần khấu kiến hoàng thượng!" Tần Tiêu nhanh chóng hành lễ, trên
mặt lộ ra vài phần xấu hổ. Dù sao cũgn là tẩm cung của hoàng hậu, hắn xử chỗ này xác thực không đúng lắm.
Đôi tròng mắt sâu thẳm của Bắc Đường Húc Phong hơi chợt lóe, trong
con ngươi kiên định như băng luôn lộ ra một cỗ đại khí và cơ trí, hắn đã định trước là bất phàm, ánh mắt giống như băng kiếm chăm chú nhìn vào
trên người Tần Tiêu, sợ run nửa khắc, môi bỗng chốc mở ra, "Trẫm đã
quên, hoàng hậu là người trong tộc của Tần nhạc sĩ." Cười nhưng không
cười, giận nhưng không giận, biểu tình của hắn tổng luôn thay đổi khôn
lường, biến hoá thất thường.
"Thần không dám nhận." Ngực Tần Tiêu căng ra, mơ hồ cảm thấy một tia
bất an. Đứng lâu bên cạnh Bắc Đường Húc Phong, hắn há có thể không biết
hắn, hắn là người đa nghi, đế vương từ xưa đều đa nghi.
"Ở trước mặt Trẫm không cần đa lễ." Bắc Đường Húc Phong