pacman, rainbows, and roller s
Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326095

Bình chọn: 9.5.00/10/609 lượt.

rẫm. Xem ra công phu của trẫm không có uổng phí. Trẫm nói qua, hoàng hậu sớm hay muộn sẽ yêu trẫm." Bắc

Đường Húc Phong trêu tức nói, bàn tay to không tự chủ được ôm eo Tần

Hương Y.

"Không, không có khả năng!" Cả người Tần Hương Y run lên, từ vòng

xoát tình cảm giãy dụa ra, mặc kệ hắn làm như thế nào, hắn làm những thứ gì, hắn thủy chung là kẻ thù diệt nhà huỷ nước của nàng, thủy chung là! Nàng lắc đầu liên tục, cảm xúc có chút kích động lên.

"Hoàng hậu đừng vội cự tuyệt. Về sau gặp mặt sẽ hiểu." Bắc Đường Húc

Phong nâng bàn tay to lên, nhẹ nhàng phủ sợi tóc bên trán Tần Hương Y,

bỏ xuống một nụ cười ôn nhu, sau đó run ống tay áo lên, khuôn mặt tuấn

dật khôi phục thường sắc, "Đúng rồi, Thái Hậu muốn gặp ngươi. Ngươi đi

An Bình cung một chuyến đi."

"Thái Hậu?" Tần Hương Y nghi hoặc.

"Đúng, mẫu hậu luôn luôn không nghe thấy chuyện trong cung. Lần này

triệu kiến ngươi, đích thị là có chuyện quan trọng gì. Ngươi trước đi

qua An Bình cung một chuyến. Về phần Trảm Long cùng Nhược Băng, lưu bọn

họ ở Phượng Du cung một ngày, sáng mai đưa về An Bình cung." Bắc Đường

Húc Phong vẻ mặt thành thật nói.

"Vâng nô tì đi ngay." Tần Hương Y cúi người cúi đầu.

===

Trong An Bình cung, lư hương lượn lờ, tiếng Phật quanh quẩn, trúc xanh dựa nhau, kỳ ảo như thủy tinh.

Trong chính điện, vẻ mặt Giang Thuý Ngọc an tường ngồi ở ghế trên,

thần thái bình thản, tay cầm Phật châu, chính là giữa lông mày thoáng

thêm vài phần sầu lo.

Tần Hương Y ngồi ở chỗ ngồi nghiêng, phượng bào dài, trâm cài vòng

ngọc, quý khí đầy người nhưng không mất thanh nhã, dung nhan khuynh quốc khiến cho người ta say mê.

"Hoàng hậu gần đây cùng hoàng thượng tốt không?" Giang Thuý Ngọc chậm rãi hỏi.

"Thái Hậu, này ——" Tần Hương Y xác thực không thể trả lời câu hỏi của Giang Thuý Ngọc, nên nói như thế nào, nói tốt? Đã muốn làm rõ là kẻ

thù, nói xấu? Hai người tựa hồ không có đến độ nước lửa không dung.

"Ai gia muốn hỏi hoàng hậu, viên phòng (xxoo) cùng hoàng thượng

chưa?" Mi dài của Giang Thuý Ngọc khẽ cúi, giảm thấp thanh âm xuống.

Tần Hương Y phút chốc mở mắt ra, bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Thật là

không có, tuy rằng hàng đêm ngủ, nhưng hắn thật không có chạm qua nàng.

Giang Thuý Ngọc nhìn đến phản ứng của Tần Hương Y, thật dài thở dài,

nói : "Có thể là ai gia lỗi. Trong lòng hoàng nhi đã có người khác, lúc

trước không nên mạnh mẽ bắt hắn lập hậu." Một mẫu thân ai thán, luôn bất đắc dĩ như vậy.

"Thái Hậu, tất cả đều là lỗi của nô tì, là nô tì không có hầu hạ

hoàng thượng tốt." Tần Hương Y nhanh chóng đứng dậy, nhẹ nhàng cúi đầu,

vẻ mặt tự trách.

Xác thực, nàng là Thái Hậu, là mẫu thân hoàng đế, đối với nàng nhất

định phải cung kính mới đúng, như vậy về sau ở trong cung mới có đường

đi tốt.

"Hoàng hậu đừng như vậy, mau lên." Vẻ mặt Giang Thuý Ngọc từ ái, ánh mắt thân thiện quét về phía Tần Hương Y, dương tay ra hiệu.

"Tạ Thái Hậu." Tần Hương Y phất phất tay áo, chậm rãi đứng dậy, hơi hơi cúi đầu, bộ dạng thực khiêm nhường.

"Thôi, ai gia cũng không cố chấp nữa. Nay con nối dòng của hoàng nhi

ít ỏi, lại không chịu cùng hoàng hậu viên phòng, cũng chỉ có thể như ý

nguyện của hoàng nhi."Giang Thuý Ngọc lắc lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài,

chậm rãi đứng dậy, đi thong thả hai bước, ánh mắt dời về phía Tần Hương

Y, tiếp tục nói: "Hoàng hậu cũng biết nữ tử trong tim hoàng thượng là

ai?"

"Nô tì không biết." Tần Hương Y nói nhỏ.

"Cũng đúng, hoàng hậu vào cung không lâu, tự nhiên không biết. Một nữ nhi của u Dương gia, tên gọi Nghi Lâm. Ai gia biết, hoàng nhi vẫn quan

tâm nàng. Lúc trước ai gia không đáp ứng, là cảm thấy nàng một thân non

nớt, không có mạng hoàng hậu. Hiện tại hậu cung từ ngươi trông coi, ai

gia cũng yên tâm. Ngay lúc này vị trí quý phi còn trống, hoàng hậu cứ

theo lòng hoàng đế, tiếp Nghi Lâm vào cung đi." Giang Thuý Ngọc vừa nói

vừa than, xem ra trên mặt cao quý lóe từ ái vô hạn.

Tần Hương Y nhìn, cảm thấy trong lòng thoải mái. Nếu như mẫu thân mình còn sống, có lẽ nàng cũng từ ái như vậy.

===

Rời khỏi An Bình cung, trong lòng Tần Hương Y nhất thời hiếu kỳ, trí

nhớ tìm tòi, nhớ rõ lần trước khi ra ngoài, ở cửa u Dương phủ nhìn thấy

chính là nữ tử duyên dáng yêu kiều kia, là nàng sao

Lại có nữ tử có thể đánh động tim một đế vương lạnh lùng như vậy, Tần Hương Y vội vàng muốn biết nàng rốt cuộc là cái dạng gì.

Trở về Phượng Du cung, lên xe phượng, đồng hành cùng Lệ Hưu, trực tiếp đi u Dương phủ.

Tiếp đãi Tần Hương Y là đại tướng quân u Dương Hạo, hắn là tướng quân trẻ tuổi nhất Long Đế quốc, phong thái bừng bừng phấn chấn, tướng mạo

đường đường, quả nhiên là một thế hệ thần tướng, trăm nghe không bằng

một thấy.

Trong chính sảnh (phòng khách) phủ, Tần Hương Y ngồi ở ghế đầu uống

trà thơm, nhịn không được tò mò quét u Dương Hạo chất phác không nói vẫn đứng ở bên cạnh: dáng vẻ đường đường, cũng không giỏi về lời nói.

"u Dương tướng quân, khi nào bổn cung có thể nhìn thấy lệnh muội?" Tần Hương Y cười thân thiện.

"Nương nương xin chờ một chút, Nghi Lâm lập tức tới ngay." u Dương Hạo vừa nói vừa vội vàng hư