Snack's 1967
Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326071

Bình chọn: 9.5.00/10/607 lượt.

tương đối quen

thuộc, vậy chỉ còn lại có hắn." Khi Tần Hương Y nói những lời này, thanh âm có chút cứng rắn.

"Không có khả năng. Nguyên Tinh thiếu gia và Ngu Đức Phi không oán

không thù, hắn không có khả năng hạ độc ." Lệ Hưu dùng sức lắc đầu, nàng vẫn không thể nhận suy đoán này.

Kỳ thật Tần Hương Y cũng không thể nhận, nhưng mũi nhọn trực chỉ

hướng Nguyên Tinh, trừ hắn ra không có người thứ hai biết sử dụng 'Bách

Tiếu hoa '.

"Ta cũng hi vọng không phải hắn. Nhưng Nguyên Tinh gần đây thay đổi

không ít. Ta không biết có phải là bởi vì trong cung hắc ám khiến cho

tâm tính hắn bóp méo hay không, hay là bởi vì khác." Tần Hương Y cắn cắn môi son, gương mặt mỹ lệ đột nhiên tối sầm lại, tràn đầy đau đớn bất

đắc dĩ.

"Tiểu thư, không cần suy nghĩ nhiều quá. Có lẽ chỉ là trùng hợp. Có

lẽ địa phương khác cũng có 'Bách Tiểu hoa ', không thể nào là Nguyên

Tinh thiếu gia." Lệ Hưu liếc mắt nhìn Tần Hương Y, trong lòng nhịn không được thương tiếc, tiểu thư đáng thương!

"Tốt lắm, Lệ Hưu, ta biết ngươi đang ở đây an ủi ta." Tần Hương Y nhẹ nhàng bắt tay Lệ Hưu, mím môi cười, ít nhất hiện tại nha hoàn trước mắt đối với nàng là thật tâm, như vậy là đủ.

"Tiểu thư, vừa rồi người còn đang phát sốt, nếu không kêu Thái y sang đây xem xem." Lệ Hưu nhanh chóng dời đi đề tài, kỳ thật nàng vẫn muốn

hỏi tình trạng thân thể của Tần Hương Y, hiện tại rốt cuộc tìm được cơ

hội, nhanh chóng hỏi một câu.

"Không ngại, đều bệnh cũ. Ngủ một đêm thì tốt rồi." Tần Hương Y lắc

lắc đầu, nhìn đêm tối sâu không thấy đáy ngoài cửa sổ một cái, sau đó tự đi vào cung khuê, bóng hình xinh đẹp có vẻ rất nặng.

===

Đêm đã khuya, đèn cung đình của Phượng Du cung tắt người yên lặng.

===

Ánh rạng đông bình minh rất nhanh đẩy ra tối tăm.

"Nương nương, không xong. Nương nương ——" không biết qua bao lâu,

truyền tới một thanh âm giống như từ phía chân trời, là Lệ Hưu! Một trận tiếng hô thực vội vàng gấp rút.

Tần Hương Y mãnh liệt bừng tỉnh, lông mi đen run lên, mắt to lim dim

mở ra trong nháy mắt, tựa như một đóa nụ hoa khát vọng mở ra, thanh nhã

mà thanh thuần. Một đêm yên giấc, thân thể tốt hơn chút, tứ chi có khí

lực, nàng chậm rãi chống thân ngồi dậy, thoáng thở dài, từ ba năm trước

đây bị thương, thân thể một ngày không bằng một ngày.

Một thân ảnh dài dồn dập bước vào cung khuê, tiếng bước chân kia dồn

dập mà mạnh mẽ, nàng biết nhất định là Lệ Hưu, nhẹ nhàng đẩy rèm cửa ra, quả nhiên là nàng.

"Xảy ra chuyện gì chứ?" Tần Hương Y liếc mắt Lệ Hưu thở hổn hển một cái, thực bình tĩnh hỏi.

"Nương nương, Thanh Tú cung xảy ra đại loạn." Khuôn mặt nhỏ nhắn của

Lệ Hưu trướng đỏ bừng, nàng ba bước cũng làm hai bước đi về phía trước

giường.

"Đại loạn gì?" Tần Hương Y nghiêng đầu chải vuốt sợi tóc dài đen

nhánh một phen, bộ dạng tự đắc tự nhiên, không có... vẻ gấp gáp chút

nào, kỳ thật ở trong đáy lòng nàng vẫn cảm thấy hoàng cung Long đế quốc

căn bản không quan hệ với nàng, chỉ vì thù hận mới có liên hệ, nàng cảm

thấy mệt mỏi quá, không muốn để ý tới cung đấu hỗn tạp.

Càng để ý càng loạn, càng loạn càng sẽ làm chính mình rơi vào bẫy. Có đôi khi thực thấy là hoàng hậu của hắn, mà không phải công chúa Băng

Tuyết quốc mất nước.

"Ngũ Thục phi mang thai. Nàng ——" Lệ Hưu đang nói quá mau, thanh âm đột nhiên nghẹn ở trong cổ họng.

"Vậy sao? Đây là việc vui trong hoàng cung, hẳn là cao hứng mới

đúng." Con ngươi đen của Tần Hương Y mỉm cười, nhẹ nhàng nâng đầu, rất

chân thành nói.

Không biết như thế nào, trong lòng không có một tia vui sướng. Thay

vào đó cũng là chua xót, đúng, đứa nhỏ trong bụng Ngũ Thục phi là của

Bắc Đường Húc Phong hắn. Nghĩ đến đây, tâm khó chịu khác thường.

Ta đây là làm sao vậy? Tần Hương Y dùng sức lắc đầu, phấn chấn tinh thần, xốc lên chăn phủ gấm.

"Không, nương nương, Ngũ Thục phi đã xảy ra chuyện." Lệ Hưu liên tục lắc đầu.

"Gặp chuyện không may? Xảy ra chuyện gì?" Tần Hương Y thực sự hỏi, trên mặt toát ra nồng đậm lo lắng.

Hậu cung này vốn đã không yên ổn rồi, Ngũ Thục phi vừa mới mang thai, nhất định có người nóng lòng hãm hại nàng. Chẳng lẽ tới nhanh như vậy?

"Buổi sáng hôm nay khi Ngũ Thục phi tản bộ ở ngự hoa viên, không cẩn

thận ngã sấp xuống, nghe nói đứa nhỏ giống như giữ không được, ngay cả

người lớn cũng gặp nguy hiểm." Lệ Hưu rốt cuộc đem lời nói nghẹn ở trong cổ họng nói ra.

"Cái gì?" Cả người Tần Hương Y cả kinh, "Chúng ta đi Thanh Tú cung xem."

"Dạ, nương nương." Lệ Hưu đáp.

Rửa mặt chải đầu xong, mang đồ trang sức trang nhã, một thế hệ hoàng

hậu vẫn nghiêng nước nghiêng thành, mỹ lệ vô song, cái loại tư thái này, cái loại khí chất này là bất luận kẻ nào không thể bắt chước, giơ tay

nhấc chân luôn lộ ra hơi thở mê người.

Lúc đang muốn ra cửa, một đóa vàng sáng đột nhiên bay tới, là Bắc

Đường Húc Phong, hắn tới lặng yên không tiếng động, khiến cho người ta

có điểm không kịp đề phòng.

"Nô tì thỉnh an hoàng thượng." Tần Hương Y không chút kinh hoảng,

nhanh chóng khom người cúi đầu, Lệ Hưu cũng theo lên trước thi lễ.

"Thoát." Bắc Đường Húc Phong bỏ lại một chữ cứng rắn, vung