rãi
đi ra, Hạnh Nhi vừa đi vừa hỏi: “Thế nào, tiểu thư, người có nhìn thấy
biểu thiếu gia không?”
“Thấy rồi, quả nhiên danh bất hư truyền.” Nguyễn Nhược Nhược tâm phục khẩu phục. Trường An thành đệ nhất đệ nhị
mỹ nam tử tuyệt đối không phải là hư danh.
“Dĩ nhiên, biểu thiếu gia ở Trường An
thành không ai không biết tiếng mỹ nam tử.” Hạnh Nhi nói xong lộ ra bộ
dáng vô cùng đáng yêu.
Nguyễn Nhược Nhược tin không nghi ngờ.
Nhân vật phong hoa như vậy muốn giấu cũng không giấu đươc, muốn che cũng che không được, đi tới chỗ nào là liền thu hút sự chú ý của mọi người.
Hào quang càng sáng, số người biết đến hắn tự nhiên cũng sẽ cao.
“Tiểu thư, vậy thì vị Tiểu vương gia kia
so ra nhất định kém hơn biểu thiếu gia?” Hạnh Nhi một hồi cũng không
quên đem hai người này ra so sánh.
Nguyễn Nhược Nhược suy nghĩ một chút mới
đáp: “Nếu bàn về xinh đẹp, Lý Hơi đúng là kém một bậc. Nhưng nói về thần thái, hai người kia thật ra…không khác biệt. Cả hai đều là phong hoa
quang thải, khác hẳn với thường nhân.”
Hạnh Nhi chỗ hiểu chỗ không, “Tiểu thư, ý của người là bọn họ không sai biệt lắm.”
“Đúng vậy, không sai biệt lắm.” Nguyễn
Nhược Nhược gật đầu một cái thật mạnh, “Nếu như nói Ngọc Liên Thành là
phảng phất thần tiên như mây như gió thì Lý Hơi chính là kiểu điềm nhiên nếu như trăng sáng. Nhưng thật ra ấn tượng sâu nhất bọn họ lưu lại
trong ta cũng không phải là dung mạo tuấn mỹ như thế nào, mà chính là ở
trên người của bọn họ, đều không hẹn mà cùng có một loại khí tức cao quí vượt qua cái đẹp tầm thường.”
Nói một hồi, lại nhìn qua Hạnh Nhi vẫn bộ dáng không minh bạch lắm, nàng giải thích “Chính là nói bọn họ trên
người có một loại khí chất đặc biệt làm cho người ta nhìn qua một lần
liền khó quên.”
“Tiểu thư…khí chất đó là gì vậy?” Hạnh
Nhi vừa hỏi thì Nguyễn Nhược Nhược đã thở dài, “Haiz, phải nói như thế
nào cho ngươi rõ ràng. Bỏ qua đi, ta còn phải trở về chép “Nữ Giới” nữa, đi thôi”
Đúng vậy! Như thế nào mới có thể giảng
giải hai từ “khí chất” cho tiểu nha đầu cổ đại không biết chữ này đây?
Đó là một loại mị lực của nhân cách bên trong, một loại phong mạo tinh
thần tốt đẹp, vô hình mà phát ra. Giống như một loại lực hấp dẫn tự
nhiên. Thật giống như ánh trăng sáng, có thể dễ dàng chảy vào trăm ngàn
đôi mắt mà không hề gặp chút cản trở nào vậy.
Mùng ba tháng ba, tiết xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tháng ba ở cổ đại là tiết thanh minh,
trải qua các đời Chu-Tần-Hán mỗi gia đình đều ra trước cửa vẫy nước mang ý nghĩa rửa trôi những điều dơ bẩn, cầu mong hạnh phúc, diệt trừ điềm
xấu nên còn gọi là “Ngày thanh tẩy”. Đến đời Đường thì tập quán này dần
dần biến mất, chỉ còn chú trọng hội đạp thanh thưởng xuân. (Đạp thanh:
đạp lên cỏ)
Cứ đến tháng ba hàng năm người dân thành
Trường An đều kéo đến gần bờ sông kết nhóm đạp thanh, xuất du. Đây chính là Đại Đường thời kỳ hưng thịnh nhất, phong khí nhất thời vô cùng lãng
mạng. Người đi đạp thanh thưởng xuân tại thành Trường An không chỉ có
những tiểu thư quý tộc, gia đình giàu có. Đương triều hoàng đế và những
gia đình quyền quí hoặc là trầm rộ tổ chức, hoặc đơn giản chỉ là cưỡi
ngựa xuất du ra ngoài thưởng xuân.
Từ mấy ngày trước, Nguyễn Nhược Nhược
biết được tháng ba có lễ hội đạp thanh liền kích động, mấy đêm liền đều
ngủ không ngon giấc. “Tam nguyệt tam nhật thiên khí tân, Trường An thuỷ
biên đa lệ nhân” (Mồng ba tháng ba khí trời tươi sáng, bên bờ sông
Trường An lắm người đẹp), Đỗ Phủ – thi nhân nổi tiếng đời Đường đã từng
ca ngợi như thế trong tập thơ “Mỹ Nhân Hành” đó thôi, nàng sớm đã đọc
qua, không nghĩ tới hôm nay thân lạc vào cảnh giới kỳ lạ, làm sao không
kích động vạn phần. Vì kích động nên nàng nhất thời ngẩn ngơ, ngâm cho
Hạnh Nhi nghe bài thơ này. Kết quả, Hạnh Nhi vẻ mặt mờ mịt, “Tiểu thư,
trong số những thi nhân có người gọi là Đỗ Phủ sao?”
Nguyễn Nhược Nhược thiếu điều muốn nhảy
dựng lên chỉ vào Hạnh Nhi mà phồng mang trợn má, “Cái gì mà có hay
không, coi như ngươi không biết chữ đi nhưng trông cũng thông minh sáng
láng mà. Là người thời Đường mà không nhận ra Lý – Đỗ hai người này có
còn dám tự xưng là Đường nhân sao?”
Hạnh Nhi ham học hỏi nên không ngại lên tiếng hỏi, “Tiểu thư, Lý – Đỗ là hai người như thế nào?”
“Lý – Đỗ hai người…chính là Lý Bạch và Đỗ Phủ. “Lý Đỗ văn chương tại, quang mang vạn diễm trường” (văn chương Lý
Đỗ, tỏa sáng ngàn dặm trường). Hạnh Nhi ngươi không phải là quá dốt thơ
rồi sao?” Nguyễn Nhược Nhược bị nàng ta làm cho dở khóc dở cười.
“Ta quả thật chưa nghe nói qua hai người
kia nha!”, Hạnh Nhi thật thà nói, “Ta chỉ nghe nói qua Vương Duy, Vương
Xương Linh, Mạnh Hạo Nhiên, Hạ Tri Chương…”
“Tốt lắm tốt lắm, đừng để tâm nha! Ta đã
trách lầm ngươi, là ta nghĩ sai rồi! Xin lỗi, xin lỗi.” Hạnh Nhi ngạc
nhiên, không biết vị tiểu thư này tại sao bất chợt lại thay đổi thái độ
hoàn toàn như vậy.
Chỉ bởi vì Nguyễn Nhược Nhược đột nhiên
tỉnh ngộ, nhận ra chính mình vừa phạm vào một sai lầm lớn. Đỗ phủ viết
“Mỹ Nhân Hành” khi đang là hồng nhân bên cạnh Yết Lộ hoàng đế, bây giờ
mới c
