thủ” có được không?”
Trường tương thủ, nội dung cũng như tên,
là khúc nhạc tình tương tư. Nam nữ đời Đường khi tỏ tình sẽ dùng những
tấu khúc có nội dung như thế này, cũng giống như nam nữ thời hiện đại
gào thét nhưng lời yêu đương như “Ta yêu ngươi, yêu mãi ngươi, tựa như
chuột yêu gạo”. Rốt cuộc xuân tâm đã manh động, đại gia khuê tú Lô U Tố
muốn thông qua tấu khúc “Trường tương thủ” để bày tỏ tình yêu đến nam
nhân trong lòng nàng.
Không phải không thừa nhận, tình yêu của
thiếu nữ thời cổ đại so với thiếu nữ thời hiện quả thật can đảm, dũng
cảm hơn nhiều. Các nàng xem phu quân như ngọc, kim chi ngọc diệp đem
toàn bộ tính mạng đổi lấy. Một khi đã yêu sẽ thờ phụng như thần. Tuy
nhiên không thể lộ liễu nói những lời như “ta đây yêu chàng, muốn gả cho chàng”. Mà thiếu nữ hiện đại khi yêu đều chú ý trước sau, cân nhắc
thiệt hơn: anh ấy là người tốt nhưng gia đình rất phức tạp nha! Tính
cách chưa đủ thành thục ổn định nha! Có cầu tiến không nha…Đây đến tột
cùng là tiến bộ hay lùi bước, là nữ nhân trở nên thông minh hay ngu dốt
hơn, ai có thể trả lời được?
Lý Hơi ngơ ngẩn hồi lâu, mặc dù chuyến
giang du lần này là vương phi sắp xếp, bảo hắn dẫn Lô U Tố đi cùng nhưng công tâm mà nói, hắn cũng muốn thử nghiệm một lần. Nhưng lúc này…Lô U
Tố lớn mật đem tình ý biểu lộ như vậy, hắn nhất thời…
Đang phân vân thì đột nhiên nghe một
thanh âm vang lên từ bờ hồ bên kia, như thể có vật gì đó rất nặng rơi
xuống. Lô U Tố cả kinh, không tự kìm hãm được đem thân thể tới gần Lý
Hơi, “Tiểu vương gia, là vật gì vậy?” Nàng nhẹ nhàng uyển chuyển như một đóa hoa sen trong nước, mười nam tử thấy sẽ có chín người rung động,
muốn đến bảo hộ nàng. Đáng tiếc Lý Hơi hết lần này tới lần khác vội vàng thối lui một bước tránh xa nàng.
Lô U Tố mỉm cười xấu hổ, đầu cúi xuống
tựa như hoa sen khai lạc. Nhìn dung nhan nàng đột nhiên ảm đạm, Lý Hơi
đột nhiên cảm giác không đành lòng. Hắn từng bị người cự tuyệt qua nên
biết rõ tư vị bị cự tuyệt. Tâm trạng của Lô U Tố bây giờ cùng hắn giống
nhau, vì tương tư mà đau khổ?
Cố tình muốn đến an ủi nàng nhưng Lý Hơi
thật sự không có tâm tình. Chính hắn vẫn đang ôm một bụng khổ không thể
giải thoát. Mặt nước vẫn im lìm tĩnh động, tựa như hắn mới vừa rồi chẳng nghe thấy gì cả. Đúng lúc này hắn nghe trên bờ có người cất giọng hô to ba tiếng, đó là ba tiếng khắc sâu vào lòng hắn. Hắn vừa nghe, cả người
liền chấn động.
Diêu Kế Tông mặc dù không cẩn thận đem
Nguyễn Nhược Nhược đẩy ngã xuống hồ, nhưng hắn cũng không khẩn trương.
Kỹ thuật bơi lội của Nguyễn Nhược Nhược hắn hiểu rất rõ. Không cần lo
lắng nàng chết đuối ở chỗ này, không quá ba năm mươi giây, tự nhiên nàng sẽ trồi lên mặt nước. Nhưng tình huống không giống như dự liệu của hắn, sau khi Nguyễn Nhược Nhược rơi xuống nước liền như đá nặng chìm xuống
hồ không thấy tăm hơi đâu. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện? Ngay lập tức, Diêu Kế Tông liều mạng la lên.
“Nguyễn Nhược Nhược, Nguyễn Nhược Nhược, ngươi đâu rồi? Nguyễn Nhược Nhược!”
Sau khi kêu lên vài tiếng, Diêu Kế Tông
liền biết tình tình không ổn, bên dưới mặt hồ không biết Nguyễn Nhược
Nhược đã xảy ra chuyện gì, chỉ sợ dữ nhiều lành ít. Vì vậy hắn không hề
do dự nữa mà nhanh chóng nhảy xuống nước. Trong nháy mắt hắn nhảy xuống
bỗng có tiếng nước xáo động đâu đây, hắn vội vàng ngẩng đầu lên nhìn…là
Lý Hơi đã nhảy xuống nước trước hắn.
Mặt hồ dưới ánh trăng là một thế giới
lung linh, nửa mơ hồ, nửa trong suốt. Lý Hơi mượn ánh sáng trăng lặn sâu xuống nước tìm kiếm một thân ảnh chập chờn như hoa thủy tiên. Thật xa
đằng kia, tại nơi thủy tảo bồng bềnh lay động, có một mảnh bạch y trong
nước lẳng lặng phiêu bồng, từ trong cõi địa lam u ám tạo thành một đóa
hoa rung động lòng người. Một bức tranh thật đẹp, tiếc là Lý Hơi không
dám ngắm nhìn, bỏi vì hắn biết một giây chậm trễ là nàng một bước gần
đến cửa tử vong.
Lý Hơi ra sức bơi tới, đem thân ảnh chập chờn như phù dung nhẹ ôm vào lòng…
Đem Nguyễn Nhược Nhược trồi lên mặt nước, trông thấy Tần Mại đã chèo thuyền tới nơi, Lý Hơi mang nữ nhân trong
lòng leo lên thuyền. Lúc này Diêu Kế Tống cũng kịp bơi tới, bất chấp có
được hoan nghênh hay không, hắn nhanh nhẹn phóng lên thuyền.
Nguyễn Nhược Nhược an tĩnh như đang ngủ
nhưng sắc mặt trắng bệch như hàn băng lãnh tuyết, không có nửa điểm sinh khí. Diêu Kế Tông vừa nhìn thấy liền khẩn trương, vội vàng tiến lên
hướng môi của nàng cúi xuống.
Lý Hơi một chưởng mạnh mẽ đẩy ra, suýt
nữa đem hắn đánh ngã xuống nước. Thuyền đột nhiên chấn động cơ hồ sắp
lật, Lô U Tố nhịn không được hét lên một tiếng.
“Ngươi làm gì vậy? Tránh ra, ta phải cứu người!” Diêu Kế Tông điên tiết hướng Lý Hơi hét lên.
Lý Hơi trầm giọng hỏi, “Ngươi cứu thế nào?”
“Hô hấp nhân tạo! Nếu không mau làm hô hấp nhân tạo, nàng sẽ không thở được!” Diêu Kế Tông nóng vội.
“Làm sao ngươi biết hô hấp nhân tạo?” Lý
Hơi ngạc nhiên cực kỳ, cái danh từ mới mẻ này hắn chỉ mới nghe một mình
Nguyễn Nhược Nhược nói qua.
“Ta làm sao biết hả? Cả Đại Đường này
cũng chỉ có ta và nàng biết. Van cầu ngươi mau t