cho ngươi so sánh! Muốn so sánh thì so với cao lương mỹ vị trước kia đi!”, Nguyễn Nhược Nhược bĩu môi.
“Quả thật những món ăn trước kia dù ngon
đến đâu cũng không bằng những món ăn do chính tay ngươi làm. Dù nó không ngon, nhưng đối với ta đây chính là cực phẩm!”, Lý Hơi ôn nhu nhìn
nàng.
“Được rồi, đống bánh nướng này ngươi ăn
hết cho ta, một cái cũng không được chừa lại”, Nguyễn Nhược Nhược đem
một bàn đầy bánh nướng đẩy đến trước mặt hắn, vừa nói vừa cười.
Lý Hơi cầm lấy một chiếc bánh đưa tới miệng nàng, “Cùng nhau ăn, có phúc cùng hưởng có bánh cùng ăn”.
Nguyễn Nhược Nhược từ trên tay hắn cắn
một miếng, mèo khen mèo dài đuôi nói, “Ngon nha, quả thật rất ngon”.
Nàng ăn một hồi mới sực nhớ, “Lý Hơi, bánh do ta làm nên ngươi phải rửa
chén! Chúng ta phân công làm việc bình đẳng a!”
“Được, ta rửa ta rửa”, Lý Hơi dễ dàng
đồng ý, kết quả làm vỡ hai cái chén. Nguyễn Nhược Nhược làm bộ dáng gia
trưởng giáo huấn, “Ngươi phá nhà phá của, ngươi rửa chén kiểu này không
sớm thì muộn toàn bộ chén bát trong nhà sẽ vì ngươi mà bỏ mạng, đến lúc
đó chúng ta phải ăn cơm bằng tay a!”
Lý Hơi xấu hổ, “Ta không nghĩ chúng lại trơn như vậy, sau này sẽ cẩn thận, sẽ cẩn thận!”
Nguyễn Nhược Nhược ra vẻ rộng lượng,
“Niệm tình ngươi lần đầu vi phạm ta sẽ không truy cứu. Tiếp tục rửa đi,
phải rửa thật sạch a!”
Đêm buông xuống, Nguyễn Nhược Nhược tìm
được một chiếc đèn dầu và vài cây nến dài ngắn khác nhau. Nàng đốt đèn
lên, sau đó chuyển sang xăm soi mấy cây nến, nhìn trái nhìn phải một hồi rồi hăng hái nói, “Lý Hơi, chúng ta làm đèn lồng đi!”.
“Đèn lồng? Làm thế nào”, Lý Hơi tò mò bước lại nhìn.
Nguyễn Nhược Nhược nhờ hắn gọt một quả
bưởi, gọt thật khéo để có được lớp vỏ hoàn chỉnh. Nàng dùng mũi dao cắt
vỏ thành sáu phần bằng nhau, lại đem một tầng mỏng phủ xuống mô phỏng
một đóa hoa sen. Nguyễn Nhược Nhược dùng chỉ nối những mảnh vỏ lại với
nhau làm đài hoa, ghim ghim kết kết một hồi liền tạo thành một chiếc
lồng đèn vỏ bưởi vô cùng độc đáo. Xong đâu đấy, nàng đem nến bỏ vào bên
trong rồi châm lửa. Ánh sáng theo vô số khe hở thoát ra ngoài, chiếc đèn lồng tựa như một đóa hoa sen lung linh mờ ảo.
“Nhìn đẹp không”, Nguyễn Nhược Nhược nghiêng đầu hỏi người bên cạnh.
“Rất đẹp mắt.” Lý Hơi mềm mại đáp.
“Chi bằng chúng ta tắt đèn đi, chỉ giữ lại chiếc lồng đèn này thôi”
“Được đó”, Lý Hơi vừa nói vừa thổi tắt ngọn đèn.
Trong nhà chỉ còn lại một chiếc lồng đèn
hoa sen là điểm sáng duy nhất, hương bưởi thoang thoảng đâu đây. Ngoài
cửa sổ là một vầng trăng tròn vành vạnh, ánh trăng như tấm rèm bạc dịu
dàng bao bọc hai thân ảnh đang tựa vào nhau.
“Lý Hơi, đây là lần đầu tiên ngươi bỏ nhà đi, ngươi có nhớ phụ mẫu không?” Nguyễn Nhược Nhược hỏi.
Lý Hơi ngây ngốc một hồi mới chậm rãi
đáp, “Lúc bọn họ đem ta giam lỏng, ta thật sự rất hận bọn họ, chỉ muốn
rời xa bọn họ, càng xa càng tốt. Chỉ là…ta thật sự muốn xin lỗi bọn họ”.
“Đó là tất nhiên, rốt cuộc vẫn là huyết
mạch tương liên, không thể dứt bỏ được. Bọn họ cũng yêu thương ngươi,
chỉ là phương pháp yêu thương không đúng. Bậc phụ mẫu Trung Quốc đều
chăm nom hài tử như vậy, điều kiện chủ yếu chính là biết nghe lời. Từ
nhỏ đến lớn hài tử chỉ được nghe một câu duy nhất, chính là “ta nói
ngươi có nghe hay không?”. Ta cũng không biết quan điểm nuôi dạy này
xuất phát từ thời đại nào, chỉ biết rằng hài tử một khi không nghe lời
sẽ bị đánh giá là không ngoan”, Nguyễn Nhược Nhược thở dài nói.
Lý Hơi đồng ý sâu sắc, “Phụ mẫu ta chính là dạy hài tử như vậy, ta không nghe lời bọn họ nên bọn họ luôn bảo rằng ta hồ đồ”.
“Dĩ nhiên là ngươi hồ đồ, không lẽ bọn họ chịu thừa nhận mình không đúng? Bọn họ nghĩ rằng mình đã sinh ra ngươi
nên dĩ nhiên có quyền can thiệp vào cuộc sống của ngươi. Mặc dù đều xuất phát từ hảo tâm nhưng hảo tâm này không phải lúc nào cũng tốt”.
“Ta biết thân phận thế tử thật sự không
được tự do, ta cũng đã nói với phụ thân rằng ta không muốn làm thế tử
nữa. Kết quả, phụ thân…trách ta không có chí lớn, không quan tâm đến
giang sơn Lý thị, chỉ lo nhi nữ tình trường, cô phụ tâm huyết của
người”, Lý Hơi nói không chút nghĩ ngợi.
“Ngươi cũng đừng buồn bực không vui. Nhân sinh ngắn ngủi mấy chục năm, nếu trước kia ngươi đã không được sống vì
chính mình thì bây giờ hãy sống thật vui vẻ đi. Người khác nói gì ngươi
cũng không cần bận tâm. Thoạt nhìn dường như ngươi đã cô phụ kỳ vọng của phụ thân ngươi, nhưng thật ra…khi phụ thân ngươi quyết định con đường
mà ngươi sẽ đi, liệu bọn họ có suy nghĩ rằng ngươi sẽ nguyện ý hay không nguyện ý tiếp nhận? Hôm nay ngươi tự mình chọn một con đường mới, đây
chính là quyền lợi và tự do của ngươi. Ngươi có thể thành công nhưng
cũng có thể thất bại, thành công không có nghĩa là không thất bại, và
cũng không có cái gọi là thất bại hoàn toàn, nhân sinh chính là vui vẻ
khỏe mạnh trôi qua kiếp người. Tiền tài như mây trôi, công danh như
sương khói, tại sao phải tranh giành? Chúng ta chỉ cần có thể bình bình
an an sống bên nhau là đủ thỏa mãn rồi, có được hay không?”
Nghe được những lời này
