bốn mắt
rung chuyển giao nhau, thần sắc Hoàng Đế cũng bình thản lại, “Nói như
vậy, chuyện trẫm tứ hôn cũng không sai, hai ngươi chẳng phải là lâu ngày sinh tình đó sao?”
“Nhưng thưa Hoàng Thượng, tình huống của
Hơi Nhi nhà ta cùng Phò Mã bất đồng. Hắn từ sớm đã có ý trung nhân,
trong tâm hắn không thể dung chứa thêm bất kì nữ nhân nào khác. Hắn vì
nữ nhân này mà đến cả thiên mệnh cũng không để ý. Cầu Hoàng Thượng khai
ân thu hồi thánh chỉ”. Tĩnh An vương phi vội vàng lên tiếng nói.
“Hoàng Thượng, Lý Hơi và biểu muội của ta là thật lòng yêu nhau, trong lòng chỉ tồn tại mỗi đối phương. Nếu như
người vẫn tứ hôn, chẳng những Lý Hơi sẽ không hạnh phúc mà Lô gia tiểu
thư cũng gặp phải đoạn hôn nhân bất hạnh. Khẩn xin Hoàng Thượng nghĩ
lại”. Ngọc Liên Thành cũng quỳ xuống, khẩn thiết van cầu.
“Phụ hoàng, người luôn ưu ái Lý Hơi,
người hẳn sẽ không nguyện ý nhìn hắn cùng một người không như ý mà sống
nửa đời còn lại. Xin người thu hồi thánh chỉ, để Lý Hơi tự mình tuyển
thê tử, chọn cho Lô gia tiểu thư một hôn phu khác, như vậy chẳng phải là lưỡng toàn kỳ mỹ sao?”, Dương công chúa nói.
Hoàng Đế trầm ngâm không nói gì. Tĩnh An
vương phi nhịn không được liền khóc òa, “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng,
thần thiếp chỉ có một đứa con trai là Hơi Nhi, cầu xin người khai ân,
đừng để hắn chết rét giữa trời tuyết”.
Hoàng Đế chấn động, đối mắt hướng nhìn Lý Hơi, còn có cả Nguyễn Nhược Nhược đang ôm chặc hắn, cả hai vẫn đang quỳ trước cửa điện. Từ xa xa nhìn lại, bọn họ trông giống như hai người
tuyết. Tĩnh An vương gia cũng nhìn ra ngoài điện, thấy con trai quật
cường như vậy, trong lòng vừa vội vừa đau vừa hối hận. Sớm biết sẽ có
ngày hôm nay thì lúc ban đầu cần gì nghiêm khắc với hắn như vậy. Vương
nhịn không được cũng dập đầu cầu xin, “Hoàng Thượng, thần cũng cả gan
xin Hoàng Thượng khai ân, để Hơi Nhi đứng lên”
“Trẫm có nói qua là không cho hắn đứng dậy sao? Là hắn muốn quỳ ngoài đó”.
“Hoàng Thượng, Hơi Nhi quỳ xin người thu
hồi thánh chỉ, nếu người không chấp thuận thì hắn làm sao có thể đứng
lên? Xin Hoàng Thượng khai ân cho phép hắn đứng lên”. Tĩnh An vương gia
quả có chút lão luyện, không hề mở miệng xin Hoàng Thượng thu hồi thánh
chỉ, chẳng qua là vặn vẹo sang con đường khác: để Lý Hơi đứng lên. Nếu
Hoàng Thượng đồng ý cho hắn đứng lên, chính là đồng ý thu hồi thánh chỉ. Ý tứ nội dung như nhau, nhưng cách này tự nhiên khiến Hoàng Đế dễ đón
nhận hơn.
Hoàng Đế nhìn hai thân ảnh quỳ dưới tuyết quả thật đã có ý chấp thuận. Nhưng thân là vua một nước, đã hạ chỉ lẽ nào lại thu hồi…
Tuyết rơi thật lâu, Nguyễn Nhược Nhược ôm chặc Lý Hơi trong lòng, chỉ cảm thấy thân thể hắn càng lúc càng lạnh,
càng lúc càng chìm sâu vào trầm mặc, hắn đã mất dần ý thức. Trước khi
hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ say, hắn nhìn nàng và mỉm cười. Nụ cười
cuối cùng tinh khiết như một bông tuyết trắng tinh nhẹ nhàng tung bay
giữa không trung, một bông tuyết chưa từng rơi xuống đất.
“Lý Hơi…”, nhìn đôi mắt hắn đã hoàn toàn
khép lại, trong lòng Nguyễn Nhược Nhược trống rỗng. Nàng cúi người hôn
lên đôi môi trắng nhợt lạnh như băng như tuyết, một đôi môi không còn
hơi ấm. Băng thiên tuyết địa, thân thể Nguyễn Nhược Nhược đã mấy ngày
liên tiếp tiều tụy bất ổn, giờ khắc này thân xác lẫn linh hồn đều đau
đớn, nàng chậm rãi buông tay…ý thức dần mờ nhạt. Mới đầu còn có thể mơ
hồ nghe được tiếng bước chân đạp tuyết chạy đến, còn có người bên tai
lớn tiếng hô to gọi nhỏ gì đó. Dần dần, thanh âm cũng lắng xuống, linh
hồn nàng trôi vào bóng tối mịt mùng…
Cứ như vậy…đôi ta cùng chết đi…cũng không phải chuyện xấu…Tình yêu oan trái chốn hồng trần…chỉ có tử vong mới
thật sự là kết thúc…
Đây là ý nghĩ cuối cùng của Nguyễn Nhược Nhược.
Đầu mùa xuân năm sau.
Tĩnh An vương phủ, Lưu Tiên Cư.
Những đợt mưa xuân đầu tiên đã đến nhân
gian, trăm ngàn cành trúc sau vài lần tắm gội đã trở nên xanh biếc hơn
bao giờ hết, sắc xanh tựa ngọc thúy. Từng đàn chim trong rừng líu lo ríu rít, gió xuân ôn nhu tựa như một nụ hôn nhẹ nhàng khẽ lướt qua mặt.
Thái dương ấm áp đã lên cao, ánh nắng rạng rỡ soi chiếu muôn nơi thật
khiến lòng người nồng nàng say đắm.
Nguyễn Nhược Nhược đang đứng cạnh cửa sổ
nhìn ra khu vườn bên ngoài, nàng mặc trên người trang phục quý phu nhân
sang trọng, ống quần xòe rộng, thắt lưng đính ngọc bội. Lý Hơi ở một bên ngắm nhìn nàng đã một lúc lâu, hắn nhịn không được vừa cười vừa nói,
“Thật ra, ta thấy bộ dáng ngươi khi mặc nhu sam đơn sơ lúc còn ở trong
núi Tây Giao lại càng hấp dẫn hơn nhiều”.
“Ta cũng thích mặc trang phục đơn giản
một chút, chẳng qua lúc đó chúng ta ở nơi sơn dã, có thể tùy ý mặc gì
cũng được. Bây giờ ta đã là thế tử phi của ngươi, không thể không giả vờ đoan tranh chính thống một chút nha, đạo lý này ta luôn luôn thấu
hiểu”, Nguyễn Nhược Nhược cũng cười nói.
Lý Hơi ngồi xuống bên cạnh nàng, một tay
đặt lên chiếc eo nhỏ nhắn, thanh âm dịu dàng, “Ta cũng biết để ngươi đảm đương vai trò thế tử phi quả thật đã câu thúc ngươi. Ta làm sao lại
không mong muốn cuộc sống nơi núi rừng