Old school Easter eggs.
Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327232

Bình chọn: 8.5.00/10/723 lượt.

u

nhị thay ta đem khối băng đập cho tan xương nát thịt, đập xong hắn cơ hồ ngất xỉu. Việc này mà để cho nữ tử trong Trường An thành biết, chỉ sợ

bọn họ đến tìm ta liều mạng.”

Lý Hơi trên mặt vừa mới mềm mại một chút, nghe nàng nói xong câu đó liền lập tức ảm đạm như mây đen trong một

ngày thời tiết vô cùng tệ hại. Hắn không nói, đem hộp thức ăn nặng nề để sang một bên. Nguyễn Nhược Nhược lại không chú ý động tác này, liếc mắt nhìn sang xe ngựa của mình rồi quay đầu nói với Lý Hơi, “Nước trái cây

đá bào này nếu ngươi không ăn ngay sẽ bị tan ra, ăn không ngon, nếu

không ngươi phải bọc kín lại rồi bỏ vào hầm băng nha! Ta đi trước, còn

phải đem một phần cho bằng hữu nữa!”

Còn muốn cho người khác nữa? Lý Hơi nghe

được lại càng cảm thấy khó chịu, đôi mắt cơ hồ mang theo vài phần oán

hận nhìn nàng cứ vậy mà lon ton leo lên xe ngựa. Rèm xe vừa vén lên,

trong lúc bất chợt Lý Hơi phát hiện phía trong xe còn có một người ngồi. Mặc dù cách một ngã tư đường, nhưng hắn không khó nhận ra người đó…là

Ngọc Liên Thành. Nguyễn Nhược Nhược và hắn làm nước trái cây đá bào, rồi lại cùng hắn mang đi cho bằng hữu, nàng và hắn thân mật đến thế sao?

Trong lòng Lý Hơi nhất thời giống như đeo đá tảng, buồn bực rồi lại buồn bực nhìn xe ngựa đi càng lúc càng xa.

Đúng là khó chịu, hắn nhất thời tức giận đem hộp thức ăn ném qua cửa sổ.

Tần Mại ngồi phía trước định đánh xe đi thì chợt nghe có tiếng vật gì rơi xuống liền hỏi, “Tiểu vương gia, có rớt vật gì không?”

Bên trong xe một hồi lâu cũng không có

thanh âm đáp lại, Tân Mại nhất thời chẳng biết nên làm gì mới phải, vì

vậy mở miệng thăm dò một tiếng, “Tiểu vương gia…”

Cửa xe đột nhiên mở ra, Lý Hơi nhảy

xuống, chạy ra phía sau rồi liền quay trở lại bên trong xe, trên tay

mang theo một hộp đựng thức ăn hoàn hảo không bị hao tổn. Lên xe một

lúc, không đầu không đuôi phân phó một câu, “Không đi Đề phủ nữa, trở về vương phủ”.

Lý Hơi mặt mày không vui trở lại “Lưu

Tiên Cư” của hắn, Vương phi đang ngồi trên ngồi trên ghế đá cạnh vườn

trúc, phụng bồi một bên là một thiếu nữ mặc lục y mềm mại. Vừa gặp hắn

trở lại, lục y thiếu nữ đã vội vàng đứng dậy hành lễ, “Thỉnh an Tiểu

vương gia”. Thanh âm như châu ngọc, mượt mà uyển chuyển.

Lý Hơi tùy tiện khoát tay, “Không cần đa lễ”.

“Đa tạ Tiểu vương gia”.

Vương phi có điểm ngoài ý muốn, nhưng

trong lòng có phần vui mừng, “Hơi Nhi, đến Đề phủ nhanh vậy đã trở về?

Ta còn tưởng phải đợi ngươi thật lâu”, lời vừa nói ra đã biết lỡ lời,

bất quá Lý Hơi cũng không để ý, chỉ nói đơn giản: “Bên ngoài nóng quá,

ta cảm thấy khó chịu một chút nên nửa đường trở về”.

Vương phi lập tức ân cần hỏi thăm, “Có sao không? Tần Mại nhanh đi tuyên thái y”.

“Không cần, trong viện mát mẻ, vừa tiến vào đã cảm thấy tốt hơn nhiều rồi”, Lý Hơi lên tiếng ngăn lại.

Vương phi an tâm nói, “Vậy thì tốt! Nơi này mát mẻ nên mẫu thân mới cố ý đến đây ngồi một chút.”

Đâu chỉ là cố ý, quả thực vương phi có

“âm mưu” đến đây. Lần trước sau khi nhìn thấy bộ dáng Lý Hơi ấp a ấp

úng, vương phi đã phân phó Phẩm Hương đã phái người âm thầm điều ra,

toàn bộ tin tức đều hồi báo lại. Nàng quả thực ngạc nhiên, Hơi Nhi của

nàng luôn khiết thân, không gần nữ sắc, đừng nói đến chuyên giao thiệp

với chốn thanh lâu. Tại sao hắn lại ra mặt giúp một nữ tử thanh lâu

chuộc thân? Nguyễn phủ nha đầu kia, tại sao lại tìm đến nhờ hắn giúp đỡ? Mà hắn lại đồng ý giúp, chuyện này…không thể tưởng tượng được! Nghĩ một hồi, ngày ấy bộ dáng Lý Hơi tựa hồ đối với Nguyễn Nhược Nhược rất có

hảo cảm…Không được, nha đầu không có quy củ kia vô luận thế nào cũng

không thích hợp với Hơi Nhi của nàng. Vừa nghĩ đến, vương phi bắt đầu âm thầm điều tra gia đình những trọng thần trong triều, nắm trong tay danh sách những nữ tử khuê tú. Nàng muốn xắp xếp để Lý Hơi tiếp xúc với họ.

Vương phi cho rằng có lẽ vì hắn thuở nhỏ ít cùng nữ nhân gặp gỡ, nên lần này nhất thời bị nha đầu Nguyễn Nhược Nhược mê hoặc, vậy nên phải giới

thiệu cho hắn nhiều cô nương tốt một chút, để hắn nhận ra nha đầu

kia…chẳng ra làm sao cả!

Vương phi vì vậy chỉ vào lục y thiếu nữ

rồi mỉm cười nói với Lý Hơi: “Vị này là U Tố cô nương, nàng là thiên kim của Lô tướng quốc, cầm-kỳ-thư-họa dạng nào cũng tinh thông.”

Lý Hơi tùy ý nhìn thoáng qua, căn bản

không chú ý nàng ta chườn ra bộ dáng gì, chẳng qua là nói bừa cho có,

“Nguyên lai là thiên kim của Lô tướng quốc”.

Vương phi cười nói: “Hơi Nhi, ngươi cũng vừa trở về, hay là phụng bồi mẫu thân nói chuyện một chút đi”.

Lý Hơi mặc dù rất muốn vào phòng đóng cửa thanh tĩnh một hồi, nhưng mẫu thân đã phân phó, hắn cũng không tiện từ

chối. Lý Hơi đành phải tạm thời ngồi xuống, lúc ngồi thuận tay đem hộp

đựng thức ăn để lên trên bàn.

“Đây là cái gì?” Vương phi lúc này mới chú ý tới món đồ trong tay hắn.

Lý Hơi ngây ngốc, hồi sau mới nói: “Trên đường gặp một người bằng hữu, nói là cho ta món ăn mới mẻ.”

“Trong vương phủ cái gì còn chưa ăn qua,

còn muốn đem tới biếu sao? A, còn dùng vải bọc kín như vậy, mẫu thân

cũng muốn nhìn xem đây là món gì mới mẻ!” Vương phi vừa