hơn trước nhiều rồi đấy. Cậu còn chưa nhìn thấy
bộ dạng hồi trước của cô ấy đâu.” Ngang bướng, ương ngạnh, độc đoán,
được chiều đến mức coi trời bằng vung.
“Thì ra là anh đã sớm quen tiểu Ôn muội muội.”
Chiếm Nam Huyền lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, cũng không che dấu:’Tôi và chị gái Ôn Nhu của cô ấy là bạn học
thời cấp ba. Không nói chuyện này nữa, hồi trước cậu nói Phan Duy Ninh
và em họ Chu Lâm Lộ Chu Lệnh Hồng có qua lại với nhau?”
“Đúng vậy, anh có cảm thấy kì quái
không? Phan Duy Ninh tại sao không tìm Chu Lâm Lộ mà lại tìm Chu Lệnh
Hồng? Nếu hắn muốn liên thủ với Đại Trung chèn ép Thiển Vũ và giẫm chết
anh cả Phan Duy An của hắn, thấy thế nào cũng nên tìm đối thủ một mất
một còn của anh, nắm giữ thực quyền kinh doanh – Chu Lâm Lộ mới đúng.”
Chiếm Nam Huyền trầm tư, sau đó lắc
đầu:”Không phải là Phan Duy Ninh tìm Chu Lệnh Hồng, mà hẳn là Chu Lệnh
Hồng tới tìm Phan Duy Ninh.”
“Tại sao——-“ Quản Dịch bị tiếng gõ cửa ngắt lời.
Chiếm Nam Huyền cao giọng:”Vào đi.”
Cửa mở ra, Đinh Tiểu Đại ngó đầu vào
thăm dò trước, đôi mắt linh hoạt chuyển động nhanh như chớp:”Cái kia,
lão đại, chắc tôi không phải đang mách lẻo đâu nhỉ?”
Quản Dịch bật cười thành tiếng, ngay cả Chiếm Nam Huyền cũng không nhịn được khẽ cười:”Nói đi.”
“Vừa nãy tiểu thư quầy lễ tân gọi điện lên, nói dưới lầu có vị Phan tiên sinh muốn gặp chị Ôn.”
“Ôn Noãn đâu?”
“Chị ấy nhờ lễ tân mời vị kia ra phòng khách, sau đó xuống lầu rồi.”
“Ừ, tôi biết rồi.” Chiếm Nam Huyền đứng dậy.
Quản Dịch theo sau Chiếm Nam Huyền, khi
đi qua Đinh Tiểu Đại không nhịn được cười khúc khích, vươn tay vỗ vỗ đầu cô, Đinh Tiểu Đại thè cái mặt quỷ nhìn anh.
Thấy bọn họ đi xuống Đinh Tiểu Đại mới
yên tâm đi về chỗ ngồi, buổi sáng chị Ôn vừa mới từ chối nhận hoa, người kia nhanh như vậy đã mò đến cửa, không xem báo chí TV sao? Trên thế
giới này có rất nhiều người yêu quá hóa hận, ngộ nhỡ tên Phan tiên sinh
kia giấu một lọ axit sunfuric tới tìm chị Ôn báo thù——–Đinh Tiểu Đại cả
người run rẩy, thật khủng khiếp! Ngoài ban công đại sảnh tầng một có một bóng người đang đứng, Phan Duy Ninh không vào phòng khách, mà phong
thái đàng hoàng đứng dựa vào cột đá cẩm thạch lớn của Thiển Vũ hút
thuốc, nhìn thấy Ôn Noãn đang vội vàng đi ra từ phía cửa xoay tròn, dưới mặt trời ánh mắt hắn hiện lên một sắc màu kì dị.
“Phan tổng, vô cùng xin lỗi, lễ tân không biết thân phận của anh cho nên sơ suất, vô cùng xin lỗi.”
Phan Duy Ninh cười rộ lên:”Đừng khách
khí như vậy, bây giờ là thời gian tan tầm, không biết Ôn tiểu thư có
đồng ý đi ăn trưa với tôi không?”
Ôn Noãn mặt như gặp nạn:”Phan tổng mời
ăn trưa nói thế nào cũng phải đi rồi, nhưng tôi còn một số tài liệu chưa làm xong, cuộc họp buổi chiều lại phải dùng, cho nên bây giờ không thể
đi được. Nếu không thế này đi? Đúng lúc hôm nay Chiếm tổng cũng ở văn
phòng, không bằng hôm nay tôi tự tiện làm chủ một lần, Phan tổng cùng
dùng cơm với Chiếm tổng của chúng tôi được không? Có thể thử một bít tết đệ nhất ở phòng ăn cơm Tay trong tòa nhà phụ chúng tôi, nghe nói mùi vị cũng không tồi.”
Vẻ tươi cười trên mặt Phan Duy Ninh
không thay đổi, tắt thuốc, ném mẩu thuốc lá vào trong cái thùng rác được khảm trong tường, chi tiết nhỏ bé này làm Ôn Noãn mở to hai mắt.
“Ôn Noãn, tôi sẽ không nói với em về lời nói dối kia, tiệm hoa nói cho tôi biết em không chịu nhận hoa tôi
tặng——-em đừng nói, tôi biết nguyên nhân là gì, đối với thời điểm mẫn
cảm hiện tại mà nói, hành động của tôi quả thực sẽ làm em cảm thấy xấu
hổ, em muốn duy trì khoảng cách với tôi cũng là bình thường, tôi có thể
hiểu được lập trường và sự kiêng dè của em.”
Không ngờ gã đàn ông xấu xa này trong
miệng Chu Lâm Lộ lại thẳng thắn như thế, Ôn Noãn có chút ngượng
ngùng:’Cảm ơn Phan tổng đã hiểu, anh cũng biết, tôi chỉ cầm tiền lương
mà thôi.”
“Đúng vậy, rất nhiều lúc chúng ta thân bất do kỉ.”
Hắn nhìn vào mắt cô:”Không phải em cho
rằng tôi tặng hoa lâu như vậy bây giờ mới vác mặt đến, là giở trò lạt
mềm buộc chặt với em đấy chứ?” Sự lợi hại và trực tiếp của hắn làm Ôn
Noãn nhất thời không biết phải xử lý thế nào, không biết nói gì cho
phải, vì thế chỉ nở một nụ cười.
“Hôm nay tôi đến chính là muốn nói cho
em, tất cả những gì tôi làm không hề liên quan đến anh tôi, Thiển Vũ và
dự án đang tiến triển, tôi chậm chạp không hỏi em là vì mấy ngày nay tôi đều hỏi chính mình, lần này có phải là thật lòng hay không, hay là cũng giống như lúc trước chỉ muốn chơi thôi.”
Ôn Noãn có chút khó xử:”Tôi đã có bạn trai ba năm rồi.”
“Tôi biết, là Chu Lâm Lộ phải không? Buổi tối hôm đó tôi đã xem hai người khiêu vũ.” Hắn khẽ thở dài.
Trong tiếng thở dài kia mơ hồ có tiếc
hận và tiếc nuối khiến Ôn Noãn phải ngẩng đầu lên, sắc trời không biết
từ lúc nào đã trở nên âm u, bỗng nhiên một trận gió thổi qua, một hạt
bụi sắc lẹm bay vào mắt cô, cô lập tức kêu lên thất thanh ”A”, mắt đau
đến mắt ngay cả lông mi cũng không nâng lên được, nước mắt lập tức trào
ra.
Phan Duy Ninh dìu khuỷu tay cô, cúi đầu nhìn:”Đừng lấy tay cọ, mắt đỏ hết rồi, tôi đưa em đi kh