lên trên, ứ đến cổ họng.
Cô biết, Lũng Bản Thứ Sơn ngồi đối diện
tựa như không chút để ý cũng giống cô, đều đang đợi, đợi một câu hoặc
một động tác của Chiếm Nam Huyền, đợi anh ngầm thừa nhận cô là người của anh, hay là sẽ nhẹ nhàng bâng quơ đẩy cô ra, thành toàn tâm nguyện của
Lũng Bản Thứ Sơn.
Trước khi bắt đầu cá cược với Lũng Bản Thứ Sơn, cô đã ép mình phải đánh cuộc.
Cô cược cho dù mình làm càn như thế nào, Chiếm Nam Huyền cũng sẽ không đưa cô cho người đàn ông khác.
Nhưng giờ phút này, cô không dám khẳng định.
Đôi mắt lạnh lùng vô tình của anh như
đang nói, anh không có hứng thú giúp cô thu dọn cục diện rối rắm, cô
thích đùa với lửa thì chờ tự thiêu đi.
Ôn Noãn thầm đếm trong lòng, ba,
hai—-khi cô đang nghĩ Chiếm Nam Huyền đột nhiên kéo vai cô, cố định lại
vị trí cho cô, cuối cùng cũng mở miệng nhưng không phải là nói với
cô:”Oanh Oanh, chọn một bài.”
“Chọn bài gì?”
“Nothing compares to you.” Ánh mắt anh từ đầu đến cuối tập trung vào cô, “Hát cho tôi nghe.”
Trong tức khắc Ôn Noãn chỉ cảm thấy tim thắt chặt đến không thể thở nổi.
Đây là điều kiện của anh, cô muốn anh
giúp thì phải làm theo lời anh nói, hơn nữa bây giờ cô không còn sự lựa
chọn nào khác, chỉ trừ phi cô có thể rời khỏi anh, nếu không cô không có cơ hội giũ tay bỏ đi không quan tâm, tuy rằng giờ đây cô không có tâm
trạng chơi loại trò chơi này, nhưng cô hiểu rõ hơn bất kì ai, sự tàn
nhẫn mờ mờ ảo ảo dưới lớp vỏ mỏng manh của anh một khi đã kích động sẽ
trở nên dữ dội như thế nào, vì đạt được mục đích anh sẽ không tiếc phá
hủy bất cứ thứ gì.
Hít sâu điều chỉnh lại tâm trạng, gương
mặt giãn ra nụ cười trong sự bất lực mới biết, cuộc đời có chuyện gì mãi mãi giữ nguyên? Cô đầu hàng, cô phục tùng, nếu anh muốn nghe, cô hát,
cái gì cũng hát.
“Tôi không mang kính, không thể nhìn rõ màn hình.” Cô chợt nhớ ra.
Cánh tay cô bị cầm chặt không thể cử
động, anh hạ mắt nhìn vào cổ áo viền ren của cô,”Cô không nghe rõ à? Tôi nói là hát cho tôi nghe.”
Không biểu lộ bất cứ thứ gì, đối với cô
như gần như xa, thái độ của Chiếm Nam Huyền với cô càng khiến Lũng Bản
Thứ Sơn ở một bên hồ nghi, cũng càng thêm cẩn thận, hắn không thể nhận
biết rõ ràng, cô gái xinh đẹp này đối với Chiếm Nam Huyền mà nói rốt cục cũng giống như mấy cô gái có thể tùy ý vui đùa, hay là khác hẳn họ, hắn không thể xác định anh gọi cô ấy tới là để chiêu đãi vị khách là hắn
đây, hay là vì để cô ở bên cạnh anh.
Bởi vậy, hắn sẽ không bao giờ cư xử tùy
tiện trong tình huống này, hợp đồng có thực thi hay không không quan
trọng, điều quan trọng là, nếu Chiếm Nam Huyền vì nể mặt hắn mà mở chai
rượu vang Beatrice Fort ủ 78 năm, hắn cũng không muốn mình dễ dàng mắc
sai lầm đắc tội với Chiếm Nam Huyền.
Lũng Bản Thứ Sơn đối với Ôn Noãn mà nói
đã trở về an toàn, ngược lại, thứ cấu thành nguy hiểm cho cô lại là
người cô cứ tưởng rằng là an toàn nhất, cái gọi là thế sự như bàn cờ,
đại khái là như vậy, chỉ trong phút chốc đã trở nên rối rắm.
Gia điệu tâm hồn quen thuộc vang lên
trong căn phòng, Chiếm Nam Huyền chỉ phun ra một chữ:”Hát.” Nếu cô không làm, anh sẽ xé áo cô ngay tại đây rồi ném cho Lũng Bản Thứ Sơn, ánh mắt anh đã biểu thị rõ ràng, nếu cô không theo anh nhất định sẽ làm được.
Lúc chiều anh dùng cô làm mồi để diễn
một trò không rõ dụng ý ở trước mặt Bạc Nhất Tâm, vì thế cô lôi bốn vị
tiểu thư kia ra làm khoảng cách với anh, cũng thành công dùng người đàn
ông khác làm anh tức giận, rõ ràng đã đúng như ý muốn, tại sao nội tâm
lại càng bi thương đau buồn, cô rốt cuộc đang làm cái gì? Tấn công và
phòng thủ như vậy ngoài trừ thể hiện rõ ràng sự yếu kém của bản thân còn có ý nghĩa gì khác? Ôn Noãn nhắm mắt lại, nhớ lại cặp mắt xanh thuần
khiết của Sinead O’Connor, nghĩ mãi không hiểu rốt cuộc là ở trong tâm
trạng như thế nào, cô ca sĩ đó lại cạo trọc đầu mình, không micro, cô
nhẹ nhàng hát bên cạnh vai anh.
Đã mười lăm ngày và bảy tiếng trôi qua
Kể từ khi em mang tình yêu đi xa
Anh lang thang suốt đêm và ngủ vùi ban ngày
Kể từ khi em ra đi
Từ khi em ra đi, anh có thể làm bất cứ điều gì anh thích
Anh có thể ngắm nhìn bất cứ người nào anh muốn.
Anh có thể ăn tối trong một tiệm ăn sang trọng
Nhưng không có gì……….
Anh nói rằng không có gì có thể mang những nỗi buồn đi xa
Bởi vì không có gì có thể sánh được….
Không gì có thể sánh được với em. (*)
Cô đã rất nhiều năm không hát, lại biết
rõ bài hát này như mỗi ngày đều hát nó, nó cứ khắc chặt vào óc cô như
thế, có lẽ cả đời này không thể thoát được, hát xong cô cúi đầu, hy vọng mái tóc dài có thể che đi tất cả những cảm xúc không nên có vào lúc
này.
“Tôi muốn đi toilet một lát.”
Thật lâu sau, anh mới buông lỏng tay ra.
Cô đi ra ngoài cửa, từng bước không ngừng đi ra khỏi câu lạc bộ, lên xe nhanh như chớp rời đi.
(*) Bài hát “Nothing Compares To U” được Sinead hát để tưởng nhớ người mẹ
đã mất. Đây cũng là bài hát đã gây sốc cho nhiều khán giả khi Sinead
quyết định cắt mái tóc của mình. Để phù hợp với cốt truyện nana đã
chuyển nó thành một bản tình ca.
Ngày qua yên ả nh