g không chế được đập loạn nhịp thình thịch, dường như có thể nghe thấy tiếng nhảy rộn
liên hồi của nó, muốn đẩy anh ra lại bị anh ôm chặt lấy, hương thơm vô
cùng dễ chịu trên người anh không ngừng ùn ùn kéo đến bao phủ toàn thân
cô, tự nhiên dựa vào ngực anh, sự sung sướng không cách nào hình dung
được từ môi anh nhẹ nhàng truyền dần vào trong miệng cô, kì diệu vô
cùng, cô nhắm mắt lại, cả người dạt dào ấm áp thoải mái giống như muốn
nhanh hòa an.
“Reng reng reng….”
“Điện thoại…” Cô lầm bầm yếu ớt.
“Phải chuyên tâm…” Anh đưa tiếng thở dốc trở lại trong miệng cô, làm cô nhập cuộc cắn mút.
“Khụ, khụ khụ—–“
“Có người….”
“Đã nói phải chuyên tâm….”
Hai người đồng thời nhảy dựng lên khỏi sofa.
Ôn Hòa trong tay mang hết đồ này đến đồ khác nhíu mày nghiêm mặt đứng ở cửa.
“Tiểu Nam Huyền”
“Khụ—-vâng.” Khuôn mặt tuấn tú trẻ tuổi so với quả cà chua Ôn Hòa vừa mua về còn đỏ hơn.
“Lần sau tuyệt đối không thể để bác bắt
gặp.” Ôn Hòa nghiêng đầu, hình như có chút hoang mang:”Bác sẽ rất khó
xử—-hai đứa sao không lên phòng Ôn Noãn đi?”
“Bố!” Ôn Noãn thét chói tai, cầm lấy một quân cờ suýt nữa ném qua.
Ôn Hòa vội xoay người chạy vào bếp:”Tiểu Nam Huyền, nhớ kỹ không thể chà súng, nếu không bác sẽ thiến tiểu tử
nhà mi ninh canh cho Ôn Noãn uống!”
“Bố chết tiệt! Đứng lại!” Ôn Noãn tiếp tục chạy, già mà không kính! Thật quá đáng!
“Hu hu! Tiểu Ôn Noãn, chuyện này không
liên quan đến bố mà. Oái! Người con nên tính sổ phải là tiểu Nam Huyền
mới đúng, nó mới là kẻ nham hiểm nhất!”
Cô dừng lại, trợn mắt nhìn:”Bố nói bậy!”
Ôn Hòa vẻ mặt oan ức:”Cha già thông minh như bố sao lại sinh ra đứa con gái ngu ngốc như con chứ, tiểu Ôn Noãn, con có đúng là do cha sinh ra không đấy?”
“Ông già chết tiệt!” Cô tức đến nỗi mười ngón chín ngón trở nên trắng bệch, nói vớ vẩn có thể làm giông bão nổi lên đấy!
“Aiz, ngốc ơi là ngốc, tiểu Nam Huyền cố ý dạy con cờ vua, cuối tuần nào con có hẹn nó đều đến trước bảo con
chơi với nó, cứ như thế con sẽ quên mình phải ra ngoài, đúng không?”
Cô sửng sốt, tại sao những lời bố nói lại ăn khớp kì lạ với tình cảnh trong trí nhớ thế, hình như…đúng là có chuyện này thật.
Ôn Hòa khoanh hai tay lại:”Sau đó tiểu
Nam Huyền hợp lý giúp con chắn hết tất cả các cuộc điện đòi mạng của
nhóm bạn con, sau đó thời gian còn lại cả ngày sẽ bị nó chiếm lấy, aiz,
bố thật không hiểu nổi, mỗi lần đều là kế sách không có tí thú vị gì,
đứa con ngốc chết này tại sao lại không nhìn ra, tiểu Ôn Noãn, con thật
sự chắc chắn con là do bố sinh ra chứ hả?”
Reng reng reng….cô quay đầu lại.
Chiếm Nam Huyền dựa vào cửa phòng bếp,
trong tay cầm điện thoại không dây nhà cô, anh nghiêm túc:”Bố Ôn, bác
không hiểu rồi, Ôn Noãn cái này gọi là chuyên tâm.”
Nói xong cầm điện thoại lên, nhẹ nhàng
nói với đầu dây bên kia:”Ôn Noãn hơi khó chịu, cô ấy không ra ngoài
được, mọi người cứ đi chơi đi, đi chơi về đến đây ăn cơm tối luôn nhé,
bố Ôn đã mua rất nhiều đồ ăn chờ mọi người—-“
Cô đoạt ngay cái dao phay trong tay Ôn Hòa,”Chiếm Nam Huyền, anh đừng chạy!”
Đây là đâu? Ôn Noãn khẽ mở mắt ra, nhìn
lên trần nhà, bên ngoài phòng dường như vẫn còn sót lại tiếng nói tiếng
cười đâu đây, miệng hoang mang muốn kêu lên, nhưng hai tiếng” Bố ơi” còn chưa phát ra tầm mắt đã tự động chuyển về phía lớp rèm dày, một tia
sáng mỏng manh lùa vào theo khe hở, khi gió ngừng tấm rèm quay lại chỗ
cũ hoàn toàn bị biến mất, bóng tối vô biên lan tràn trong đêm.
Cô lau nước mắt ngủ mơ đi, sờ soạng tìm
di động, 3 giờ 45 phút sáng, cầm lấy điều khiển từ xa mở CD, bài ca nhè
nhẹ xoay chuyển vấn vương.
Một lát sau, chất lỏng ấm áp chảy dọc theo khóe mắt xuống, chầm chậm lăn vào hai hàng tóc mai, thấm ướt sợi tóc.
Buồn vì sự vui vẻ lúc trước như mộng, khi tỉnh rồi không thể tìm lại.
Không có cách nào có thể quét sạch ngày
xưa, cho nên những kí ức vui vẻ như mộng kia là một lỗ hổng động vào
liền đau, tê xương buốt thịt.
Những thứ quá tốt đẹp trước nay chưa từng thích hợp để trải qua, bởi vì một khi đã trải qua thì không bao giờ có thể quên được.
Cho dù đã sớm trở thành quá khứ cũng sẽ
không ngừng dây dưa suốt kiếp, không khống chế được đau khổ hoài niệm
làm con tim quanh năm sa vào trong hồi ức, không chịu trồi lên đối mặt
với sự thật.
Thiên đường từng đến hoàn mĩ đến mức
không thể hình dung được, vì thế ở trong bụi trần mãi mãi canh cánh
trong lòng, quá khứ sâu sắc như vậy chẳng những làm con người ta khó dứt bỏ, ngược lại còn khao khát tiếp tục kiếm tìm, nhưng mà thứ trên đời
này trôi qua nhanh nhất vĩnh viễn là khoảng thời gian đẹp nhất, một đi
không trở lại chỉ về trong cõi mộng đêm khuya, khi tỉnh lại làm người ta đứt từng khúc ruột.
Cuối cùng không còn muốn gì nữa, chỉ muốn đổi tất cả những gì mình có để quay về quá khứ.
Bài hát không ngừng phát đi phát lại, giống như vĩnh viễn không chịu thừa nhận, con người vốn dĩ không thể dừng thời gian.
Khi những tia nắng ban mai buông xuống, cô rời giường.
Đúng giờ đến công ty, nhưng cho đến khi
Cao Phóng gọi điện cô mới biết, trong tình huống không có kế hoạch không