The Soda Pop
Huyền Của Ôn Noãn

Huyền Của Ôn Noãn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326233

Bình chọn: 8.00/10/623 lượt.

rồi.”

Cô an tâm:”Cám ơn.”

Đây chính là lí do tại sao cô rất ít khi đi ăn cơm với Ôn Nhu, mười lần thì luôn có tám lần Ôn Nhu bỏ cô giữa

chừng, những lúc ấy cô ngồi ăn một mình mà vô vị, nhưng không thảm như

lần này——-hai bàn tay trắng, không tiền, chìa khóa hay điện thoại.

Mượn điện thoại nhà hàng gọi cho Ôn Nhu, nhưng vẫn là tiếng tút bận, lại gọi cho Chu Lâm Lộ, ngoài vùng phủ sóng.

Cô cố gắng nhớ lại mình còn nhớ số điện

thoại của ai không, Cao Phóng, Quản Dịch, Đinh Tiểu Đại, Đỗ Tâm Đồng,

…15 phút sau cô không thể không thừa nhận một chuyện khiến người ta phải hộc máu, phương thức liên lạc của vài người cô quen tất cả đều lưu

trong PDA. (*)

Điện thoại Ôn Nhu trong nửa giờ vẫn bận, đến cuối cùng thì tắt máy, cô đành phải từ bỏ đi.

Đi về phía đường đi bộ được mô phỏng

theo kiểu cổ, trong cửa kính thủy tinh rực rỡ muôn màu, nếu không phải

bày những ma nơ canh mặc những bộ trang phục và trang sức hợp mode theo

mùa, thì là những viên kim cương 3 carats trong suốt lấp lánh.

Phía ngoài hàng rào sắt của đường đi bộ, từ chiếc xe thể thao đời mới nhất đến chiếc xe bus cũ kĩ đều dừng trước đèn đỏ, hai bên đường là những bụi cây thấp không biết tên, trên những

dãy phố chằng chịt biển hiệu muôn màu muôn vẻ, có to có nhỏ, một tấm lại một tấm, khẩu hiệu có cái rực rỡ có cái giản đơn.

Đây là thành phố cô sống ư? Tại sao nhìn qua lại giống như nơi đất khách quê người.

Tất cả đối với cô đều rất xa lạ, xa lạ

tới mức làm cô cảm thấy có chút mới mẻ, cho đến bây giờ mới biết Ôn Nhu

nói đúng mức nào, cô đã rất lâu rồi không ra ngoài, thói quen cuộc sống

không bao giờ thay đổi, đối với thế giới bên ngoài đã lơ là rồi thờ ơ,

hoàn toàn không biết trời đất bên ngoài biến đổi từng ngày như thế nào.

Con đường chật hẹp càng lúc càng hỗn loạn, đi đến cuối đường cô rốt cục mới thở ra.

Trước mắt là quảng trường vừa trống trải vừa đông người, trước tòa nhà thương mại lớn có một đài phun nước âm

nhạc ba tầng, ngồi xuống bệ đá cẩm thạch cạnh đài nước, cô nghĩ mình đã

lạc đường, không biết phải làm sao, sau đó bắt đầu ngẩn người, nếu không tìm được Ôn Nhu đêm nay cô sẽ không có chỗ nào để về.

“Ôn…………Noãn?” Một tiếng gọi dò xét giống như từng quen vang lên phía sau, cô quay đầu lại, chỉ thấy cách vài

bước một người phụ nữ tuổi tầm 50 ăn mặc đoan trang, khuôn mặt quen

thuộc mang theo ý cười, cô sửng sốt:”Bác…….Chiếm?!”

“Bác nhìn cháu rất lâu rồi, còn sợ nhận nhầm người.”

Mẹ Chiếm Nam Huyền, Châu Tương Linh vui

sướng bước lên, :”Nhiều năm rồi vậy mà cháu vẫn giống hồi trước, nhìn

qua không thay đổi chút nào.”

“Đã lâu không gặp, bác Chiếm.” Cảm giác

sung sướng từ đáy lòng dâng lên, cả mặt cô hầu như đều cười, trước khi

chia tay Chiếm Nam Huyền cô thường đến nhà anh chơi, Châu Tương Linh rất thích cô, sau khi chia tay cô đi Anh, không hề liên lạc, hai người đã

rất nhiều năm không gặp.

“Tại sao cháu lại ngồi đây?” Châu Tương Linh hỏi.

Ôn Noãn đang định trả lời, một giọng nói đã vang lên phía sau cô.

“Mẹ, sao mẹ lại chạy tới đây? Con tìm mẹ khắp nơi.” Tiếng nói quen thuộc như một lưỡi dao lạnh cóng đâm thẳng

vào tim, cô không nói gì, cũng không dám quay đầu lại, đang tưởng rằng

anh không nhận ra mình, ngay sau đó vai bị nhéo một cái rất mạnh, cô đau hét ra tiếng, đối diện với gương mặt giật mình khẽ biến của anh.

“Mẹ, mẹ vào trong xe chờ con.” Anh nói, tiếng lạnh lẽo trầm đặc.

Châu Tương Linh nhìn anh, lại nhìn Ôn Noãn, chần chừ đứng lên.

Nhìn thấy sự nghi ngờ và bất an của mẹ,

nụ cười hiếm thấy lộ ra trên mặt Chiếm Nam Huyền, bàn tay nhẹ nhàng xoa

xoa bả vai Ôn Noãn, dịu dàng nói với Châu Tương Linh,:”Chúng con có chút chuyện cần nói.”

“À, được.” Châu Tương Linh cười rồi rời đi.

Nụ cười trên mặt anh nhanh chóng lạnh

băng, sau khi thu tay lại ánh mắt nhìn từ mặt cô thẳng xuống dưới, dừng ở ngón chân nho nhỏ lộ ra khỏi dép lê, không nói một câu, xoay người bỏ

đi.

Giữa anh và cô, dường như chắc chắn đã không còn lời nào để nói.

Ôn Noãn ngồi trên thềm đá nhẵn nhụi, trong đầu có hai dấu hỏi như sợi tơ quấn quanh không đi.

Thái độ cảnh giác của của anh đối với cô cũng giống như đang nói không muốn nhìn thấy cô ở cạnh mẹ anh, nhưng mà tại sao anh lại cố ý ôm cô, diễn trò thân mật trước mặt mẹ anh? Hai

hành động mâu thuẫn này thật khó giải thích.

Cúi đầu nhúng ngón tay vào nước, cô vẽ lên mặt đá cẩm thạch màu đen một đường cong mềm mại, sau đó lại thêm một vòng.

Ánh mặt trời qua khe hở tòa cao ốc dần ngả về phía tây, phía chân trời xuất hiện một vầng ráng màu tím.

Hoàng hôn dần tắt, ánh đèn nối tiếp sáng lên rực rỡ.

Trên đá cẩm thạch đã có một mảng ướt,

trước mặt không có chỗ nào khô, người đến người đi xung quanh cô không

để ý nhiều, vẫn nghịch nước trong bể, dựa vào cảm giác vẽ từng vòng lên

mặt đá ướt thành một bức tranh đã không còn nhìn ra hình dạng.

“Cô ăn mặc lôi thôi thế này đến đây để viết nguệch ngoạc đấy à?” Đột nhiên có người châm chọc.

Cô vội quay đầu lại, đầu cúi đã lâu bỗng dưng quay cuồng, chỉ cảm thấy eo, chân mềm nhũn, mất cân bằng cả người

ngã vào trong bể, trong giây p