uống đài
này, vậy nên tốt nhất là hắn nên phá hoại sau khi chúng ta đã ký hợp
đồng và trước khi Đại Trung ký.” Bởi vậy hắn cố ý bày một cái mê trận,
trước định thời gian ký hợp đồng của Đại Trung và Thiển Vũ cùng một
ngày, chỉ trước Đại Trung 4, 5 giờ, đến ngày đó hắn sẽ phô trương thanh
thế, trang điểm cho Dương Văn Trung lên sân khấu. Như vậy đa số người
ngoài sẽ cho rằng Thiển Vũ đã đúng hạn ký kết với Đại Hoa, kẻ kia cho dù có nghi ngờ gì, cũng vì thời gian quá ngắn mà không thể đến kiểm chứng
thông tin, bởi vì hắn ta phải tố giác chuyện này trước khi đến lượt Đại
Trung.
Ôn Noãn suy nghĩ:”Tôi vẫn không hiểu lắm.”
Cao Phóng giải thích, nói:”Dựa vào năng
lực của Dương Văn Trung, ông ta không có khả năng dám một mình lấy tiền
hoa hồng của Đại Trung lâu như thế, bởi vậy có thể suy đoán, sau lưng
ông ta nhất định có thành viên khác của hội đồng quản trị, chẳng qua là
vì ông ta đang nắm quyền, chuyện lại bưng bít cặn kẽ, cho nên người khác không có cách.” Mà ngoài ra, một đòn trí mạng bất thình lình giáng vào
Dương Văn Trung, bị sa thải không cần phải nói, hơn nữa rất có thể sẽ bị kiện, mà điều này nhất định sẽ làm thay đổi quyền lực trong nội bộ hội
đồng quản trị của Đại Hoa, người muốn nhân cơ hội này diệt bỏ ông ta
tuyệt đối không ít.
“Cái đó thì liên quan gì đến chuyện chúng ta không ký ước?”
“Đương nhiên là có, bởi vì đúng lúc
chúng ta đang làm ăn với Dương Văn Trung, nếu ông ta xảy ra chuyện Thiển Vũ có thể cũng bị liên lụy vào, tuy rằng chúng ta không làm gì, nhưng
nếu việc điều tra làm ăn bị lộ ra, sẽ ảnh hưởng không tốt tới công ty.”
“Điểm ấy tôi có thể hiểu.”
“Mặt khác, Dương Văn Trung làm ra loại
chuyện này, Đại Hoa chẳng những rơi vào nguy cơ mất uy tín, mà quan hệ
với Đại Trung từ nay về sau khẳng định sẽ vỡ tan. Nếu chúng ta đã ký
ước, cũng như bị buộc chết vào vụ làm ăn này, kẻ đứng đằng sau kia còn
có thể lợi dụng cơ hội, hắn nhất định sẽ chuyển vụ làm ăn với Đại Trung
nhổ ra giao cho công ty thân quen làm, dựa vào đó củng cố địa vị của
hắn, mà chắc chắn sẽ không giao cho chúng ta.”
“Ý của anh là, nếu chúng ta đã ký hợp
đồng, trên cơ sở hợp tác làm ăn với Thiển Vũ, người đương quyền mới nhất định sẽ giao vụ làm ăn vốn của Đại Trung cho người nhà làm, cứ như vậy, Thiển Vũ ngoài có được bản hợp đồng này, không thể mưu lợi chuyện gì
khác—-Mục đích muốn phá hoại Đại Trung và không cho Thiển Vũ đắc lợi của kẻ đó đều đạt được.”
“Đúng vậy. Nhưng hiện tại chúng ta chưa
kí cái gì, lúc nào cũng có thể bỏ chạy lấy người, như vậy tình thế sẽ có lợi hơn rất nhiều.”
“Tại sao lại có lợi hơn?”
“Rất đơn giản, chúng ta hoàn toàn có thể đưa ra yêu cầu với Đại Hoa, yêu cầu bọn họ giao vụ của Đại Trung cho
chúng ta làm, nếu bọn họ không đáp ứng, cùng lắm thì vụ làm ăn này chúng ta không làm nữa.”
“Tôi hiểu rồi.” Nếu Thiển vũ rời khỏi
lúc này, bao công sức sàng lọc đối tượng hợp tác và đàm phán chẳng khác
nào nước chảy về biển Đông, trong thời điểm sứt đầu mẻ trán này lại còn
phải hao phí thời gian đến dẫn lại nước về.
Mặt khác, những công ty lớn có thể giúp
Đại Hoa vượt qua cửa ải kĩ thuật khó khăn vốn không nhiều, nếu không có
Đại Trung, lại còn thiếu Thiển Vũ, cho dù kẻ cầm quyền muốn giao cho
công ty khác làm, cũng sẽ không được hội đồng quản trị thông qua—trong
hội đồng quản trị chỉ cần tồn tại một kẻ có dã tâm lớn, thì có thể sẽ
không để kẻ cầm quyền thuận lợi tiến hành.
Trong tình cảnh các phe phái giằng co
nhau như thời Tam quốc, vì bảo trì sự cân bằng giữa các thế lực, hơn nữa Thiển Vũ thế lực hùng hậu không qua lại với bất kì phe phái nào, đó
chính là sự lựa chọn tốt nhất mà mọi người đều có thể nhận ra.
Bởi vậy nếu Chiếm Nam Huyền muốn đoạt vụ làm ăn này của Đại Trung, chỉ cần giữ vững kiên nhẫn, chờ các thế lực
bên trong Đại Hoa tranh đấu gay gắt đến phút cuối, chờ khi bọn họ nhận
ra ai cũng không thể áp chế được ai, tự nhiên sẽ tự thống nhất ý kiến,
cũng là đồng ý với điều kiện anh đưa ra, giao cả dự án cho Thiển Vũ làm.
Mà thời gian đạt được ý kiến thống nhất
sẽ không lâu, bởi vì Thiển Vũ thì không sao, Đại Hoa lại không vực dậy
nổi, bọn họ nhất định sẽ muốn mau chóng giải quyết chuyện này.
Sau khi nghĩ thông, Ôn Noãn im lặng hồi lâu.
Chu Lâm Lộ cuối cùng vẫn đánh mất khách hàng Đại Hoa, Chiếm Nam Huyền rốt cuộc cũng giành được cả vụ làm ăn.
Thì ra…là anh cố ý định chạm vào tay cô, vào đúng thời điểm anh nhìn thấy Đinh Tiểu Đại đi ngang qua cô, anh lợi dụng cô để không tiến hành kí hợp đồng….Thì ra là anh vốn đã biết tình
cảm của cô, biết cô sẽ có phản ứng với anh…Bởi vậy có thể hiểu, sau đó
anh nói tất cả mọi chuyện lại với cô, kỳ thật cũng đã dự tính sẵn trong
đầu.
Sau khi anh biết mình đã đạt được mục
tiêu bắt lấy Đại Hoa, vì một nguyên nhân nào đó cô không biết, hoặc là
sự lạnh nhạt khác thường của cô làm anh đoán cô có thể sẽ chạy mất, cho
nên anh mới cố ý trấn an cô, dùng những từ ngữ mà anh đã sớm chuẩn bị
tốt.
Dường như cho dù là làm ăn, hay là cảm xúc của cô, tất cả đều ở trong mưu kế của anh.
Bỗng dưng cảm thấy không còn h
