tăn, còn có hận ý lúc ẩn
lúc hiện, cô không lên tiếng, chỉ cảm thấy không thể thích ứng được sự
thay đổi của anh, hoàn toàn không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Anh nghiêng đầu qua, dường như cô nhìn
thấy sự hoài niệm trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của anh, nhưng câu
tiếp theo của anh làm cô lập tức hiểu rõ, chẳng qua tất cả đều chỉ là ảo giác.
“Chu Lâm Lộ làm được hơn tôi?” Anh hỏi, khóe miệng lạnh nhạt nhếch lên giống như cực kì hoài nghi.
“Hả?” Trái tim tức khắc chua xót đến cực điểm, cô không biết đã có ai nói với anh chưa, rằng trên thế giới này
anh là người biết cách đả kích người khác nhất.
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cô hỏi.
“Còn em? Em muốn thế nào? Chạy thêm lần
nữa? Nhưng mà bảo bối, nước Anh vẫn chưa đủ xa, lúc nào anh cũng có thể
nửa đêm dò hỏi giường em, nếu em thật sự muốn nhắm mắt làm ngơ, anh đề
nghị em nên tìm một nơi khác thì tốt hơn.”
Cô lấy tay ấn ngực, hít thật sâu, không, cô đến đây không phải là để cãi nhau với anh,”Nam Huyền, nói như vậy,
anh muốn em thế nào?” Cuối cùng là cô phải làm thế nào, anh mới bằng
lòng buông tha cô?
Đối mắt lạnh lùng quắc sáng của anh
giống như hiện lên một sự căm hận và bi ai, đột nhiên đứng dậy, vung tay hất toàn bộ văn kiện trên mặt bàn xuống đất, giọng nói phát ra từ khóe
miệng vô cùng dịu dàng:”Anh muốn em nằm lên đó, sau đó nói cho anh biết
ai làm được hơn.”
Cô bất lực đứng yên tại chỗ, không biết
chọc giận anh chỗ nào, suýt nữa bật khóc:”Em biết là em có lỗi với anh,
nếu tất cả có thể quay lại từ đầu….”
“Quay lại từ đầu?” Anh tựa như cười khẽ, lại mang theo chút thê lương cô chưa từng thấy,”Cho dù tất cả quay lại
từ đầu thì sao? Bây giờ anh có thể chắc chắn, lựa chọn của em vẫn giống
hệt hồi trước.”
“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”
Anh xoay người nhìn về phía bên ngoài màn kính, giọng nói lạnh buốt vô cùng:”Em không yêu anh.”
Cô nhìn bóng lưng anh, rạn khóe
miệng:”Đương nhiên, thiên hạ đều biết người em yêu là Chu Lâm Lộ.” Cho
dù cố nén thế nào, cuối cùng vẫn không nhịn được nước mắt trào ra.
Cảm thấy mọi chuyện vô cùng buồn cười,
đồng thời ngực đau đến mức gần như khô kiệt, cách đây không lâu anh đã
làm gì với cô? Nhanh như vậy đã quên? Hay anh cho rằng có thể tùy ý tổn
thương cô mà không sao cả? Tại sao nhanh như vậy đã dõng dạc nói chuyện
yêu hay không yêu với cô?
Anh cũng không nhúc nhích, thật lâu sau, giọng nói như mệt mỏi không chịu nổi vang lên trong không gian:”Nói cho anh biết em làm như thế nào, cho dù là năm đó hay là hiện tại, nói cho
anh, em làm thế nào mà có thể từ đầu đến cuối chỉ nghĩ cho mình em?”
Khoảnh khắc đó cô thật sự thật sự rất
muốn cười, nhưng cô không thể, bởi vì chỉ cần tác động đến da mặt một
chút nước mắt sẽ tiếp tục trào mạnh, hiểu lầm lớn của hôm nay rốt cuộc
tại sao lại xảy ra? Vết xước trên ngón áp út vì đau lòng mà không thể
khỏi hẳn, vậy mà giờ đây anh lại không kiêng nể gì trách cô ích kỉ.
Ba năm mối tình đầu, bảy năm li biệt,
một năm sau khi trở về nhìn anh thành đôi với người khác chỉ có thể đau
khổ nhung nhớ, mất hai năm cố gắng đến bên anh, anh chiếm một nửa năm
tháng trong cuộc đời cô, nhưng hóa ra trong mắt anh, người cô yêu lại là bản thân mình.
Vẫn cứ như vậy đi.
Đã không còn gì để nói nữa rồi.
Cô đi lên phía trước, đặt con dấu bị nắm đến rướm vệt máu hồng lên mặt bàn, sau đó xoay người.
Nghe thấy tiếng bước chân của cô, nghe thấy tiếng đóng cửa, sau đó tất cả đều trở về yên lặng.
Anh đứng trước màn kính vẫn không hề
nhúc nhích, văn phòng rỗng rãi yên tĩnh đến dọa người, giống như có chút gì đó khi tiếng “cạch” đóng cửa vang lên cũng theo đó ra ngoài, hút hết sinh khí vốn chuyển động quanh đây, cô quạnh đến mức giống như đã chết
đi trong yên lặng.
Ước chừng lâu như một vòng luân hồi, anh mới xoay người lại, tầm mắt dừng lại trên con dấu hình chữ nhật màu
vàng to bằng hai ngón tay, dần dần trở thành không thể tin, đó là lời
hứa của anh với cô, là năm đó anh cầm dao tự tay khắc lên mặt ngọc một
dòng chữ dài chạy thẳng trước mắt.
Huyền của Ôn Noãn, bốn chữ này, thể hiện tình cảm chân thành tha thiết nhất của anh đối với cô.
Cô thế nhưng….trả lại cho anh? Cô—-trả
lại cho anh?! Lồng ngực bị ép đến như không thể hô hấp, hai bàn tay
chống lên trên mặt bàn vì dùng sức quá mức mà ngón tay trắng bệch trở
nên tím ngắt, rốt cục, là anh mềm lòng với cô, cắn chặt môi, trên mặt
anh xuất hiện một màu băng lạnh căm hận muốn hủy diệt cả thế giới.
Có một số việc, có lẽ đã chấm dứt, mà một số việc khác, lại vẫn xa vời chưa tới lúc.
Ngày hôm đó Phan Duy An của Ích Chúng
xuất hiện ở tầng 66 Thiển Vũ, Cao Phóng và Quản Dịch đã đến từ sớm, cùng Chiếm Nam Huyền một nhóm bốn người ngồi trong phòng họp.
Cao Phóng nói:”Phan tổng, tôi không nói
mấy lời khách sáo nữa, chúng ta đi thẳng vào vấn đề, chuyện dự án lần
trước bị lệnh đệ và Chu lệnh Hồng cướp đi.”
Hồi trước Chiếm Nam Huyền từng âm thầm
tìm Phan Duy An nói chuyện, đồng ý có thể có điều kiện lấy lại dự án
này,”Bây giờ chúng tôi đã có cách.”
Phan Duy An có chút nghi ngờ,”Các vị hẹn tôi đến chính là muố
