anh lại có thể ung dung trở về bên Nhược Ân của anh.
Nhưng anh về qua nhà đã được một lúc, vẫn không thấy ai nhắc đến chuyện bàn bạc gì hết,thậm chí còn không thấy bóng dáng cha anh đâu.
Anh đi lên lầu tìm người, đi qua phòng ngủ mà chưa bao giờ anh bước chân vào, lại nghe thấy đoạn đối thoại của hai mẹ con Bành Vũ Thần, khiến anh đột nhiên dừng bước.
“Con phải chú ý một chút, chỉ cần sơ sẩy không cố gắng thì địa vị của con sẽ bị đe dọa, không được nối nghiệp ông ấy đâu, biết chưa?” Giản Quế Hương tuổi chừng năm mươi, ngũ quan bình thường, làn da nhờ hàng ngày chăm sóc tỉ mỉ nên bóng loáng, đang lôi lôi kéo kéo con trai mình nhắc nhở.
“Mẹ, mẹ nói vậy là sao chứ?” Bành Vũ Thần khó hiểu nhìn mẹ mình, không hiểu vì sao tự nhiên bà lại nhắc đến chuyện này.
“Cha con đi lên núi tìm đứa con gái mà nó yêu.” Bà quay đầu nhìn ra cửa, đôi mắt hiện lên tia giảo hoạt rồi tiếp tục nói, bà không tin Bành Vũ Hiên lại không mắc câu.
“Cha lên núi tìm bạn gái của anh trai sao? Cha muốn làm gì vậy?” Bành Vũ Thần tò mò cực độ.
“Hừ! Còn có thể làm gì?” Bà ta khinh thường lên giọng. “Trong lòng cha con chỉ có một mình con trai là Bành Vũ Hiên, lần này lên núi đương nhiên là muốn đứa con gái nghèo kiết xác kia rời xa nó. Chẳng phải ông ấy vẫn luôn mong nó trở về tiếp quản cơ ngơi này hay sao?”
Bà ta không phải ngốc nghếch, cũng cài vài tai mắt trong công ty để theo dõi hoạt động công ty và động tĩnh ông chồng mình. Nhưng khi bà ta nhận được tin này thì trong lòng lo lắng khôn nguôi, thừa dịp Bành Hỉ Trạch chưa quay về, bà điện thoại cho Bành Vũ Hiên. Bây giờ diễn vở kịch này, cũng chỉ mong Bành Vũ Hiên nghe thấy mà đi ngăn cản Bành Hỉ Trạch, phá vỡ mộng đẹp của ông ta.
Ai chẳng biết công ty thiết kế của Bành gia giàu có đến mức nào, mỗi năm cứ thu về hàng triệu đồng tiền lãi, đến lúc Bành Vũ Hiên về tiếp quản công ty, trở thành người nắm quyền sinh quyền sát trong tay thì mẹ con bà ta sẽ đi về đâu? Sự cống hiến của con trai bà ta cho công ty mấy năm nay không thể đổ xuống sông xuống biển được.
Cho nên tốt nhất để Bành Vũ Hiên cũng như vô tình biết được chuyện này, nếu nó cần đứa con gái kia mà không màng địa vị, thì nó ra mặt là êm đẹp nhất.
Bành Vũ Hiên đứng ngoài cửa cả người chấn động, vô cùng sửng sốt.
Thì ra là điệu hổ ly sơn, gọi anh về để tìm cơ hội tiếp cận Nhược Ân.
Thì ra là điệu hổ ly sơn, gọi anh về để tìm cơ hội tiếp cận Nhược Ân.
Đáng ghét! Ông ấy lại đối xử với anh như vậy!
Tức giận đến cả người phát run, Bành Vũ Hiên nắm chặt tay, ngay cả các đốt tay vì quá dùng sức mà cũng trở nên trắng bệch. Anh đẩy cửa xông vào, đi đến trước mặt Giản Quế Hương gằn từng chữ. “Ông ấy tìm Nhược Ân làm gì?”
“Ối…..” Tuy rằng đây là vở kịch bà ta dàn dựng, nhưng Bành Vũ Hiên đột nhiên xông đến rống lên giận dữ như vậy quả thật khiến bà ta giật bắn cả tim, sắc mặt trắng bệch. “Con…Con về khi nào? Đứng ngoài cửa sao không lên tiếng chứ?” Nhìn thấy anh trai mình sắc mặt âm trầm, ánh mắt bốc hỏa, Bành Vũ Thần đứng giữa phòng cũng vô cùng sửng sốt.
“Tôi đang hỏi hai người, có phải ông ấy lên núi tìm Nhược Ân không?” Ngữ khí Bành Vũ Hiên tràn ngập tức giận.
Bành Vũ Thần không biết chắc chắn, nên không dám trả lời.
“Đương nhiên rồi. Chẳng lẽ mẹ lừa con sao? Ai da, con cũng biết tính tình ông ấy rồi đấy, một khi đã quyết thì không bao giờ thay đổi.” Giản Quế Hương vì muốn anh biết chuyện này mà dày công dàn cuộc đối thoại, tuyệt đối phải diễn đến cùng, không thể để lộ ra sơ hở nào.
Rầm!!!
Bình thường trầm ổn nội liễm là thế mà hôm nay Bành Vũ Hiên như một quả cầu lửa, dùng hết sức mở cửa đi ra khiến anh mẹ con Giản Quế Hương sợ tới mức thót tim.
“Mẹ, mẹ cố tình để anh ta nghe thấy sao?”
Giản Quế Hương lấy lại bình tĩnh, kế hoạch được như nguyện mà miệng cười rộng đến tận mang tai. “Con trai ngoan của mẹ, để nó nghe là chuyện tốt, nó nổi điên cũng tốt, chuyện này chỉ có nó ra mặt ngăn cản thì chúng ta mới có lợi!”
“Cũng phải.” Bành Vũ Thần khoanh tay trước ngực, ra chiều suy tư. Quả thật, được lợi nhất vẫn là mẹ con anh ta!
Bành Vũ Hiên tức giận trở về phòng ngủ, gấp gáp mở điện thoại gọi cho Nhược Ân. Điện thoại vang lên vài hồi chuông mới có người bắt máy.
“Nhược Ân?”
“Hiên….” Nhược Ân còn đang nằm trên giường, giọng nói khàn khàn ủ rũ.
“Em sao vậy? Nghe giọng mệt mỏi quá!” Bành Vũ Hiên xót xa.
“Vâng, hôm nay em hơi mệt.”
“Bên đó có chuyện gì à?” Anh thăm dò.
“Không có……..Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì vậy?”
Thính giác Bành Vũ Hiên nhạy bén, một khắc liền nhận ra sự chần chừ trong giọng nói của Chử Nhược Ân. “Hôm nay em nói chuyện lạ quá!”
“À, chắc em hôm nay đào tạo nhân viên mới, lại dọn dẹp cỏ dại sau chung cư nên mệt quá thôi.”
Biết tính cô luôn ôn nhu chăm sóc người khác, có gì ủy khuất cũng giữ trong lòng không nói ra, anh đành hỏi thẳng. “Nhược Ân, hôm nay cha anh có đi tìm em không?”
“Hả…?” Cô giật mình, sửng sốt mất vài giây rồi mới trả lời. “Không có đâu!”
“Thật không? Anh nghe nói ông ấy đi tìm em, ông ấy nói gì với em vậy?”
“Không…….Không có mà!” Chử Nhược Ân không biết làm sao, đối diện với s