XtGem Forum catalog
Kế Cứu Chồng

Kế Cứu Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323172

Bình chọn: 9.00/10/317 lượt.

cho con bé đó vào phòng bệnh thăm nó…”

Bành Vũ Thần ảo não gật đầu.

Lẽ ra hắn nên nói chuyện này với mẹ mình sớm hơn, nhưng hắn không ngờ mình lại thích Chử Nhược Ân, mới xem nhẹ ý chí ham sống của anh trai, lại còn tiếp tay cho cô đến thăm anh trai để bày tỏ lòng mình. Quả thật hắn đã rất sơ ý!

Mọi chuyện biến hóa quá nhanh khiến hắn trở tay không kịp.

“Ông ta điên rồi sao? Ông ta không phải ghét nhất con bé đó, sao lại có thể đồng ý chứ? Đứa con bảo bối của ông ta bị đập vào đầu không nói, ngay cả ông ta cũng bị đập đầu mà sinh ra chuyện hay sao? Chuyện điên khùng này xảy ra lúc nào?” Giản Quế Hương giọng nói sắc sảo, hỏi dồn liên tiếp.

“Cuối tuần vừa rồi.”

“Vậy sao bây giờ mới nói cho mẹ biết? Mẹ nhớ rõ, không phải bác sĩ nói Vũ Hiên hôn mê rất sâu sao? Tình hình không khả quan sao?”

“Con vốn cũng tưởng như vậy, làm sao lại biết được anh ta thật sự có động tĩnh, bây giờ đã có thể mở to mắt nói chuyện rồi!”

“Trời ơi! Làm sao có thể được!” Giản Quế Hương lần thứ hai cảm thán bất an.

Gần một tháng, bác sĩ nói Bành Vũ Hiên lâm vào hôn mê sâu, tình huống không lạc quan cho lắm, đề nghị gia đình chuẩn bị tâm lý. Bành Hỷ Trạch vì vậy mà tiều tụy đi trông thấy, Giản Hương Trong lòng mừng thầm, hy vọng Bành Vũ Hiên nhanh nhanh đi gặp Diêm Vương. Sau đó, con trai bà Vũ Thần có thể yên tâm ngồi mát ăn bát vàng, thuận lợi trở thành người nối nghiệp, có trong tay tất cả gia sản của Bành gia.

Nhưng Bành Vũ Hiên thật không thức thời, nằm ở viện kéo dài chút hơi tàn, chuyện này không sợ một phần mà chắc chắc sợ, nếu nó có thể thật sự vượt qua cửa ải sinh tử này, những toan tính của mẹ con bà không phải trở thành công cốc sao?

“Không được, chỉ cần Vũ Hiên còn hô hấp một ngày, tài sản Bành gia sẽ bị hắn chiếm đoạt. Hơn nữa vị tí nối nghiệp sẽ khó mà giữ được. Phải làm cho nó không bao giờ tỉnh lại được nữa!” Trong lòng bà ta đã có tính toán.

“Mẹ, mẹ có kế hoạch gì sao?” Bành Vũ Thần vốn cũng không định tích cực hành động, nhưng bây giờ chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Chử Nhược Ân vui mừng hạnh phúc bên cạnh anh trai, những ham muốn đã bị hắn kiềm chế giờ lại rục rịch chui ra.

“Mẹ phải đến bệnh viện một chuyến!” Giản Quế Hương cũng không cho phép mọi chuyện có gì biến hóa. Chỉ cần là chuyện bất lợi cho mẹ con bà ta, nhất định phải ngăn chặn đến cùng.

“Đúng rồi, mẹ. Gần đây con nhìn trúng một miếng đất rất đẹp ở gần bờ biển, định dùng tiền của công ty đặt cọc. Sau đó vay ngân hàng để mua lại miếng đất đó.” Bành Vũ Thần đột nhiên nghĩ đến kế hoạch đang tính toán gần đây của mình, nhịn không được bèn tham khảo ý kiến của mẹ mình.

Hắn vẫn muốn làm nên một kỳ tích để cha hắn nhìn hắn với ánh mắt khác xưa. Bây giờ hắn đã tìm được cơ hội để thể hiện rồi.

Edit: Trang Tự“Thật không? Một nghìn mét? Cha con có biết chuyện này không?”

“Cha gần đây vẫn phiền não chuyện của anh, sức khỏe cũng không được tốt lắm, rất ít khi đến công ty nên vẫn chưa biết. Nhưng con đã xem xét kỹ mảnh đất này rồi, cũng điều tra được so với giá trên thị trường thấp hơn rất nhiều, rất rất rẻ. Nếu chúng ta mua trước, tương lai phát triển thành làng du lịch, nhất định có thể kiếm được món hời to lớn. Việc tốt như vậy, con nghĩ hẳn là cha sẽ đồng ý thôi.” Ý tưởng phát triển làng du lịch trước kia của hắn bị dở dang vì chưa tìm được chỗ thích hợp, bây giờ cũng chỉ còn một bước nữa là thành công rồi.

“Mẹ tin tưởng vào mắt nhìn của con, chỉ cần con có thể làm nên chuyện lớn, khiến cha con cảm thấy con chính là nhân tài, thì cơ hội để trở thành người kế nghiệp còn lớn hơn nữa!”

“Dạ, con cũng muốn thể hiện cho cha xem!” Không chỉ có cha, còn có cô, Chử Nhược Ân.

Hắn muốn chứng minh bản thân không phải là kẻ không có năng lực, hắn cũng có khả năng thông minh vượt qua vị trí số một của anh trai, trở thành người mà ai ai cũng phải ngưỡng mộ, là hình ảnh huy hoàng của Bành gia.

Như vậy, cô nhìn thấy ưu điểm của hắn, biết hắn cũng có thực lực quản lý chuyện kinh doanh của gia đình, hắn hẳn sẽ có cơ hội đoạt lại cô từ tay anh trai.

“Con đi làm ngay đi, mẹ ủng hộ con. Chúng ta việc ai người nấy làm, mẹ nghĩ cách ngăn nó tỉnh lại đã!”

“Vâng.”

Sáng sớm hôm sau, Giản Quế Hương vào bệnh viện xem xét tình hình của Bành Vũ Hiên, vừa hé mở cửa lại nhìn thấy bóng lưng Bành Hỷ Trạch đang nói chuyện, bà ta quyết định đứng im ngoài cửa nghe ngóng.

“Lúc nghe thấy tin con tỉnh lại, cha vui lắm, cha biết con nhất định làm được. Chỉ cần con tỉnh lại, muốn cái gì đều theo con hết, cha sẽ không can thiệp vào chuyện của con nữa.”

Trong lòng ông bây giờ thập phần vui mừng. Công lao này đều là của Chử Nhược Ân.

Con bé làm tốt lắm, có được sự cổ vũ của Chử Nhược Ân, Vũ Hiên mới có động lực từ quỷ môn quan mà trở về, linh hồn cũng mới có thể trở lại cơ thể.

Đột nhiên, khóe mắt Bành Hỷ Trạch thấy thấp thoáng có người thập thò ngoài cửa, lên tiếng quát. “Là ai ở ngoài kia?”

“A, ….là tôi .”

Vừa nhìn thấy Giản Quế Hương tươi cười thong dong bước vào, ông ngạc nhiên hỏi. “Sao bà lại tới đây?”

“Tôi nghe nói Vũ Hiên tỉnh lại, cho nên đến xem xem con thế nào rồi.”

“Thật