uôn mặt bẩn hề hề của Diêu Tín Hoa. “Cô nương có từng gặp quá một
người cao hơn ta nửa cái đầu, không đến ba mươi tuổi, tướng mạo vừa nhìn thì bình thường nhưng nhìn kỹ lại là một nam nhân cực kì anh tuấn?”
Diêu Tín Hoa trong lòng “Nha” một tiếng: Thiếu niên này thực không đơn giản! Tuổi còn nhỏ, cư nhiên khôn khéo y như sư huynh hắn. Nàng chẳng qua đi
ngang qua hắn một cái mà thôi, hắn cư nhiên liền hoài nghi nàng.
Giang hồ đồn đãi luôn luôn mười cái có đến chín là khoa trương không thật,
hiện tại xem ra, về sư huynh đệ này có đến bảy tám phần là không giả.
“Ân…” Nàng cau mày làm bộ như đang hồi tưởng, “Giống như gặp qua lại giống như chưa thấy qua…”
Thiếu niên mỉm cười: “Cô nương có thể nghĩ từ từ.”
Hắn tìm sư huynh đã hơn nửa tháng, lại một chút tin tức cũng không có.
Nhưng dù trong lòng có gấp đến mức nào, cũng không thể để lộ trên mặt.
Hắn đi theo ký hiệu sư huynh để lại xen đường theo tới gần đây, bỗng
nhiên không có tung tích sư huynh. Nếu không phải có chuyện đột biến, sư huynh tuyệt đối sẽ không hoàn toàn vô tin tức. Khả năng tệ nhất hắn
tính ra chính là sư huynh bị nữ nhân nào đó yêu đến phát cuồng đánh
thành si ngốc kim ốc tàng kiều. Bị cừu gia diệt khẩu cơ bản không có khả năng xảy ra. Bởi lấy nổi tiếng của Phong Vô Tình, nếu quả thật có người có thể giết hắn, sợ đã sớm ồn ào gây sóng gió trong giang hồ, mượn điều này để nổi danh. Trước mắt giang hồ đều thật bình tĩnh, không có tin
đồn gì kinh thiên động địa xuất hiện, che nên sư huynh đại khái còn chưa có đi địa phủ báo danh. Như vậy, hắn sớm hay muộn cũng sẽ tìm được hắn.
Vừa rồi đi ngang qua cô nương khất cái này, vốn không có chỗ nào không ổn.
Nhưng trực giác nói cho hắn: cô nương khất cái này rất có vấn đề!
Thứ nhất, đại cô nương tiểu nương tử trên đường đều nhìn hắn đến tròng mắt
sắp rớt ra, cô nương này cư nhiên chỉ nhẹ nhàng ngắm hắn liếc mắt một
cái. Thứ hai, hắn nhìn thấy nàng cười trộm, không phải là cười e lệ,
cười quyến rũ, mà là cười trộm.
Chỉ bằng hai điểm này, hắn có thể kết luận: Cô nương này nhất định biết chút gì đó.
Diêu Tín Hoa bị hắn bình tĩnh nhìn, không khỏi có chút chôt da. “Đại khái
nửa tháng trước ra thật có gặp được một công tử tốt bụng, nhưng không
biết có phải người ngươi muốn tìm hay không. Ngày đó lúc ta đang xin cơm bị xe ngựa đánh ngã, cô tử kia không chỉ nâng ta dậy, mà còn giúp ta
trị thương, cho nên ta nhớ được hắn… Nhưng là lúc đó ta bị kinh hách,
không chú ý diện mạo hắn, chỉ nhớ rõ hắn mặc áo dài màu xám, trên lưng
còn có nửa khối ngọc bội long phượng…”
Mắt thiếu niên sáng lên: “Chính là hắn! Hiện tại hắn ở nơi nào?”
Diêu Tín Hoa nói: “Ta không biết, chỉ biết là sau khi hắn cứu ta, liền đi
theo hướng thành nam.” Sau đó, nàng trụ ở miếu đổ nát ngoài thành phương bắc, a.
“Thật không?”
Nàng liên tục gật đầu: “Thật chứ
thật chứ! Ta không có lí do gì lừa ngươi a!” Mới là lạ! Phong Vô Tình
còn chưa lợi dụng xong, thứ không hoàn trả!
Thiếu niên liền ôm quyền: “Đa tạ cô nương!” Liền cũng không quay đầu đi về phía thành nam.
Diêu Tín Hoa hừ hừ tiểu khúc đi về hướng thành bắc. Nàng lại không biết, tuy nàng nói dối cao minh hư hư thực thực, nhưng thiếu niên kia đâu có dễ
lừa như vậy? Chẳng qua hắn làm bộ như đi hướng thành nam, đi một đoạn
không xa liền tránh vào một ngõ nhỏ, một hồi sau liền lặng lẽ đuổi kịp
nàng.
Hắn đi theo nàng tới ngoài thành, xuyên qua một mảng rừng
cây nhỏ, liền thấy một cái núi nhỏ. Trên sườn núi ẩn ẩn có thể nhìn thấy một tòa miếu.
“Đừng lại!” Nàng đột nhiên hét lớn một tiếng.
Hắn sợ tới mức lập tức dừng lại cước bộ, cho rằng đã bại lộ thân hình. Không nghĩ đến nàng không phải nói với hắn.
Diêu Tín Hoa đi tới ngoài thành, lúc sắp đến miếu đổ nát, bỗng nhiên thấy
một bóng dáng hoang mang rối loạn một đường theo sườn núi chạy chậm
xuống. Trên lưng người nọ còn cõng một cái giá hàng. Thực rõ ràng không
phải người trong ngôi miếu đổ nát.
Người nọ bị nàng độ nhiên thét to, sợ tới mức trượt chân một cái, từ chạy biến thành lăn lông lốc
xuống vừa vặn lăn đến chân Diêu Tín Hoa thì dừng lại. Hắn vừa ngẩng đầu
lên nhìn, càng kích động hơn: Khuê nữ nha! Hôm nay cha gặp phải nữ bá
vương giới khất cái!
Khách quan hỏi người kia là ai? Không là ai
khác, lại đúng là người bán hàng rong dụ dỗ Diệp Thiếu Phong mua mua bán bán kia. Trước kia hắn ước hội với Diệp Thiếu Phong gặp mặt trong miếu
lúc không có ai, nhưng là nửa tháng nay có thêm một cái Phong Vô Tình,
làm hại hắn không dám đi vào, sợ bị Diêu Tín Hoa biết, chặt đứt tài lộ
nho nhỏ của hắn. Nhưng là gần đây các đại cô nương tiểu nương tử đều hỏi hắn các loại tiểu ngoạn ý tinh xảo mà Diệp Thiếu Phong chế ra, hắn mới
lại mạo hiểm lên núi xem xem. Không ngờ thình lình bị Phong Vô Tình cố ý vô tình nhìn thoáng qua, cho rằng đã bị phát giác, sốt ruột lại hoảng
sợ liền chạy trở về. Ai ngờ mệnh khổ như vậy, cố tình đụng phải người
hắn không muốn gặp nhất.
Diêu Tín Hoa ngoài cười nhưng trong
không cười cúi đầu nhìn hắn: “Ai nha nha, đây không phải là người bán
hàng rong sao? Gấp như vậy, là muốn đi
