! Lần này ta tuyệt đối không thả ngươi đi nữa! Ngươi muốn cái gì ta đều cho ngươi! Chỉ cần ngươi chịu tha thứ ta! Ngươi còn muốn vào giới
hội họa hoàng gia sao? Ta giúp ngươi! Ta giúp ngươi!”
Thông minh
như Diệp Thiếu Phong, đã đoán được lão phụ nhân điên loạn này xác thực
chính là “Lục phu nhân” mà Diêu Tín Hoa nói với hắn, mà “Diệp Phục” e
rằng là tục danh của phụ thân hắn.
Diêu Tín Hoa bắt được cổ tay Lục bà, lạnh lùng nói: “Hắn không phải Diệp Phục! Hắn là nhi tử của Diệp Phục, Diệp Thiếu Phong!”
“Cái gì? Sẽ không, sẽ không!” Lục bà ôm lấy đầu mình, “Sẽ không! Hắn là Diệp Phục! Ta vĩnh viễn cũng không quên gương mặt của Diệp Phục! Ta sẽ không nhận lầm người! Ngươi là ai? Tại sao lại thân mật với Diệp Phục như
vậy! Hắn là của ta! Của ta! Cút ngay! Cút ngay! A---!”
Ánh mắt
Diệp Thiếu Phong phức tạp nhìn Lục bà đang phát điên: đây là nữ nhân năm đó không từ mọi thủ đoạn để đoạt lấy phụ thân hắn sao? Hắn nên hận sao? Nhưng bây giờ hắn chỉ cảm thấy nàng đáng thương.
Diêu Tín Hoa nhìn chằm chằm mắt Diệp Thiếu Phong: “Tiểu Phong, ngươi không có gì muốn nòi sao?”
Kêu hắn nói gì đó? Hôm qua mới được cho biết thân thế, hôm nay đã bị mang đi gặp kẻ thù, hơn nữa bộ dạng kẻ thù còn như thế này.
Diệp Thiếu Phong yên lặng mang khăn che mặt, mũ của áo choàng lên, vươn tay về phía Diêu Tín Hoa ---
“A! Ngươi cái đồ tiểu tử thúi! Lại còn dám làm vậy với ta! Ta muốn phạt
ngươi quỳ ván giặt!” Diêu Tín Hoa oa oa kêu to, tay đấm chân đá.
Diệp Thiếu Phong cố gắng cố định hông của nàng, sau đó không chút khách khí
cho một cú đánh lên cái mông thục nữ của nàng: “Ngươi gạt ta đây nhiều
chuyện như vậy mà ta còn chưa nhét ngươi lên giường giày xéo, ngươi nên
cảm thấy rất tiện nghi!”
Trời ạ! Hắn hắn hắn hắn hắn cư nhiên ở trước mặt người ngoài nói những lời chỉ có thể đóng cửa lại mà nói! Giáo dục thất bại a!
Diêu Tín Hoa đoán chừng mình đã xấu hổ đến mức đỏ lựng từ đầu đến chân.
“Diệp Phục! Không cần đi! Không được rời xa ta! A ---!” Lục bà bị hành động
của Diệp Thiếu Phong kích thích nghiêm trọng, suýt nữa té xuống giường,
may mà được Long Lão Đại kịp thời đỡ được.
“Long Lão Đại! Những
gì có thể làm ta đều đã làm, tiếp theo chỉ có thể nhờ vào ngài!” Diêu
Tín Hoa dùng dằng nói xong câu giao phó cuối cùng, rồi cực kì mất thể
diện bị Diệp Thiếu Phong vác đi.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ---
Một ngày của Long Lão Đại.
Buổi sáng, đi đưa điểm tâm cho Lục bà, thuận tiện quét dọn phòng, tưới hoa và giặt quần áo.
Buổi trưa, đi đưa cơm trưa cho Lục bà, thuận tiện quét dọn sân cùng ngõ nhỏ.
Buổi tối, đi đưa cơm tối cho Lục bà, thuận tiện nấu nước rửa chân.
Nhưng điểm khác nhau giữa Long Lão Đại và Diệp Thiếu Phong là hắn không phải bị lừa gạt, mà là tự phát.
Hắn chỉ là một nam nhân đau khổ vì tình mà thôi.
Long Lão Đại, cố gắng lên!
Cho nên nói, chuyện làm cho người ta muốn bóp cổ tay nhất chính là mỹ thiếu niên trưởng thành thành mỹ thanh niên.
Thật sự, mặt mũi của nàng cả đời này đều bị vứt sạch trong một ngày.
Diệp Thiếu Phong được bao bọc kĩ càng từ đầu đến chân, nhưng nàng bị vác đến nỗi ngay cả hơi sức để che mặt cũng không có, hệt như một bao gạo, bị
vác từ Tứ Khối Ngọc về Liễu gia. Hơn nửa công nhân vác bao còn đi không
vững.
“Đau!” Dù Diệp Thiếu Phong đã rất cẩn thận ném nàng lên giường, nhưng nàng chính là muốn làm hắn đau lòng, cố ý kêu đau.
Diệp Thiếu Phong cởi khăn quàng cổ và áo choàng ra xong liền áo lên, hai cánh tay chống hai bên nàng, không ngừng thở.
Diêu Tín Hoa đỏ mặt, tựa như dục nghênh còn cự đưa tay khẽ chống đỡ lên bộ
ngực phập phồng kịch liệt của hắn: “Đáng ghét! Muốn thở dốc đứng trên
đất thở dốc có được không?”
Diệp Thiếu Phong cười nói: “Ngươi nặng hơn bảy năm trước.”
Diêu Tín Hoa không thuận theo giơ quả đấm lên: “Đáng đánh!”
Diệp Thiếu Phong bắt lấy.
Hai người vì vậy bất động, bầu không khí ngọt ngấy nói không nên lời yên lặng lan tỏa lẻn vào thân thể hai người.
Hắn vì nàng, trưởng thành thành nam nhân. Mà nàng, làm sao không phải vì hắn, trưởng thành thành nữ nhân chứ?
Khi nàng hoàn hồn, môi hắn đã in lên môi nàng. Nàng vui vẻ đáp lại.
Tương tư không cần nghe, tương tư không cần nhìn, tương tư không cần nói.
Ôn tình thăng lên thành kích tình, lại trở về yên lặng.
“Chân của ngươi…” Nàng ngọ nguậy trong lòng hắn, dẫn đến hắn một hồi rên rỉ.
“Đừng lộn xộn!” Hắn ôm sát nàng.
“Nhưng…” Nàng cẩn thận dùng chân đi dò, quả nhiên cảm nhận được máu.
Hắn co rúm lại một chút, vội vàng ôm chặt nàng, phòng ngừa nàng lại chơi với lửa: “Vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.”
Nàng nhỏ giọng: “Không thể…”
“Cái gì không thể?”
“Ngươi là đồng dưỡng phu của ta, không thể không trân trọng thân thể mình như
vậy được! Mau đứng lên để ta thoa thuốc băng bó lại!” Nổi giận.
Diệp Thiếu Phong sâu sắc nhìn chăm chú vào ánh mắt tức giận của nàng, sau đó không hề nói gì, buông nàng ra ngồi dậy.
Diêu Tín Hoa nhanh chóng mặc y phục, lấy hòm thuốc ra, vừa bôi thuốc cho
Diệp Thiếu Phong cừa nhắc đi nhắc lại cái gì mà “Thân là đồng dưỡng phu
phải duy trì thân thể hoàn m