thê chúng ta còn có chuyện cần nói, xin thứ lỗi không tiếp đón
được.”
Tướng Lý Trí không thèm để ý mình bị lạnh nhạt: “Đùa phu thê bọn họ thật thú vị.”
Phong Vô Tình nhìn tiểu sư đệ tính tình trẻ con của mình: “Ngươi nha, trưởng
thành rồi, cũng nên sửa lại cái tính thích trêu cợt người khác này đi.”
Hắn cười: “Ta đây là báo thù cho sư huynh a.”
“Ta không họ Hoa!” Nín nửa ngày, cuối cùng nàng cũng mở miệng.
“Hả?”
Nàng nhìn chằm chằm cốc rượu một lúc lâu, mới sửa lời: “À, nói nhầm, ta không họ Diêu.”
“Ân.”
“Ngươi thông minh như vậy, đã sớm phát hiện có phải không? Lúc ở Kinh Thành, người người đều gọi ta Hoa cô nương.”
Diệp Thiếu Phong không nói, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm nàng.
“Không phải là ta dùng tên giả để tránh ngươi, mà đó là họ thật của ta. Ngược
lại, tên ta dùng ở Thái Bình huyện mới là tên giả, bởi vì ta không muốn
bị người phát hiện ra thân phận thật.”
Phong Vô Tình lấy ra một
quyển sách từ trong bao quần áo, trên bìa viết bốn chữ “Tế thế vi hoài”. Sách mặc dù chưa hỏng, nhưng cũng nhìn ra được thường được người lật
xem. “Năm đó lúc nàng nói tên nàng là Diêu Tín Hoa, ta liền cảm thấy
giống như đã nghe qua ở đâu, nhất thời không nhớ ra được.” Mở ra tờ thứ
nhất, ở giữa là một hàng chữ: tặng cho nữ nhi Dao Tín của ta. “Bởi vì
lúc ấy ta chỉ một lòng muốn dưỡng thương thật nhanh, hội hợp với ngươi,
cho nên cũng không suy nghĩ kĩ.”
Tướng Lý Trí nói: “Hơn nữa sư
huynh cũng không nhận ra hài tử Diêu Tín Hoa muốn ngươi cứu trùng hợp
lại là nhi tử độc nhất của Diệp Phục.”
“Đúng vậy. Lúc ấy thật có
cảm giác ‘đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu’
(tìm hoài không thấy, vô tình lại gặp được chẳng phí công). Chúng ta tìm nhiều năm như vậy, làm sao đoán được hắn vẫn được nuôi dưỡng trong ổ
khất cái không được bước chân ra khỏi nhà chứ?”
Tướng Lý Trí bật cười: “Hai người bọn họ ngược lại là ‘người cùng lưu lạc thiên nhai’ thực sự.”
Phong Vô Tình cũng cười: “Phải a, hai cô nhi cửa nát nhà tan, cư nhiên trời
xui đất khiến gặp được nhau, hơn nữa còn sống vui vẻ như vậy.”
“Cha ta là một thần y. Hắn tế thế vi hoài (một lòng cứu giúp người đời),
thanh danh lan xa, thậm chí ngay cả Hoàng Thượng cũng mấy lần hạ thánh
chỉ muốn hắn vào cung làm ngự y. Bất quá mỗi lần đều bị cha ta lấy lí do ‘nguyện ở dân gian, làm nghề y cứu bá tánh con dân của Hoàng Thượng’ cự tuyệt. Hoàng Thượng mặc dù trong lòng mất hứng, nhưng lí do của cha ta
quá đường hoàng, hắn cũng không phát tác được, không thể làm gì khác hơn là mỗi lần trong cung có người mắc phải nghi nan tạp chứng lại đặc biệt đến thỉnh cha ta. Nhưng mà…” Nàng cắn môi một cái, nắm chặt quả đấm,
“Cây to đón gió. Mặc dù cha ta không muốn tranh cái gì, nhưng cũng không tránh được bị người ghét hận.”
Diệp Thiếu Phong vẫn chưa có bất
kì động tác nào, cũng không kêu nàng dừng lại, cũng không bước đến ôm
nàng vào ngực, an ủi động viên nàng. Hắn biết, lâu như vậy Diêu Tín Hoa
vẫn chưa từng nói chân tướng cho hắn biết, một là bởi vì hắn còn nhỏ,
hai là bởi vì nàng không cần đồng tình.
Nhớ lại phần thống khổ
nhất, nàng ngược lại cười: “Chuyện về sau không cần nói ngươi đại khái
cũng đoán được --- một đêm gió lộng, đột nhiên xuất hiện một đám cường
đạo xông vào nhà ta, cướp đốt giết hiếp. Một nhà ta trên dưới bao gồm
tôi tớ, không người nào may mắn thoát khỏi. Ngoại trừ ta. Thân thế của
chúng ta rất giống nhau chứ? Nhưng đáng tiếc là khi đó ta còn nhỏ, y
thuật của cha ta chỉ học được chút da lông, chỉ có ngoại khoa còn chấp
nhận được, trị bên trong ta hoàn toàn bất lực.”
Diệp Thiếu Phong đột nhiên nói: “Không giống.”
Nàng nháy nháy mắt, “Hả? Cái gì không giống?”
Hắn đứng lên, bước hai bước đến bên nàng, đưa hai tay ra, cũng không phải
định ôm nàng vào ngực, mà thình lình ôm lấy cả người nàng. Nàng sửng sốt một chút, ngay sau đó mềm mại dựa vào ngực hắn, mặc hắn bế nàng lên
giường. Hắn ngồi xuống, nàng lập tức bò sát lên người hắn, cố gắng hấp
thu mùi hương cùng nhiệt độ cơ thể trên người hắn.
“Không giống chỗ nào vậy?” Nàng làm nũng.
“Chỗ nào cũng không giống. Qua nhiều năm như vậy, ta chưa bao giờ nhớ tới
quá khứ của mình. Trong sinh mệnh của ta, vẫn luôn chỉ có ngươi, chỉ có
ngươi làm ta vui vẻ. Nhưng ngươi không giống, ngươi tận mắt nhìn thấy
người thân mình chết oan uổng, bản thân đến cùng vẫn phải mang theo kí
ức đó. Thương thế của ngươi, sâu hơn ta nhiều.”
“…” Nàng chui vào ngực hắn, oán trách, “Thiếu Phong, ngươi có biết ngươi nói vậy làm ta
rất muốn khóc hay không…” Không phải vì quá khứ không an bình kia, mà vì nam nhân này, nam nhân này hiểu nàng đến như vậy.
Hắn hôn tóc
nàng: “Đa tạ ngươi, Tín Hoa. Mặc dù ta đã nói rất nhiều lần rồi. Không
có ngươi, cũng sẽ không có ta bây giờ. Ta biết rõ ngươi thích cuộc sống
phiêu bạt, nhưng đồng ý với ta, khi ngươi cần nghỉ ngơi, nhất định phải
dừng trong ngực ta.”
Đúng vậy a, nàng mệt quá rồi. Nhiều năm như
vậy, nàng không có một khắc nào chân chính buông xuống phòng bị, không
có một khắc nào chân chính phóng túng bản thân làm một tiểu nữ nhân n