Snack's 1967
Kế Hoạch Làm Bố

Kế Hoạch Làm Bố

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327744

Bình chọn: 9.5.00/10/774 lượt.

ực. Em chỉ gặp căng thẳng chút bởi anh hai giao hầu

hết những công việc của anh ấy. Dạo này anh ấy có vẻ không quan tâm tới công

việc chút nào.

- Có chuyện gì à?

- Có vẻ anh chị hai đang gặp trục trặc.

- Em chỉ cần làm tốt công việc của mình là được.

- Anh cũng cố gắng nha.

- Chuyện gì?

Nhã Trúc nắm lấy bàn tay Vương Khang rồi nói:

- Em không chịu làm vợ một ký giả chẳng ai biết đến tên tuổi đâu.

Vương Khang chỉ mỉm cười:

- Chỉ sợ khi đó em đã làm vợ ai khác rồi.

- Làm gì có.

Tặng người yêu một nụ hôn lên tay, Vương Khang thì thầm:

- Nếu em chịu chờ. Anh hứa, sẽ không quá lâu đâu.

- Đừng quá lâu nhé. Em không sợ mình không chờ được. Chỉ sợ em không còn là cô

dâu xinh đẹp nữa mà thôi.

- Em đã cho anh một động lực. Anh nghĩ anh sẽ làm được.

- Thế nếu như mà chẳng có động lực gì thì anh chẳng làm sao?

- Cũng còn tùy.

Lấp lửng luôn là một khái niệm mà Vương Khang và Nhã Trúc chọn

khi suy nghĩ về đối phương. Sau quá nhiều điều cả hai đã trải qua, khó lòng có

thể nói là thực hiện ngay được. Một giải pháp để duy trì dài lâu khi cả hai

cùng có niềm tin vào chuyện đó để mong có thể cùng nhau đi xa hơn.

Nhưng, không phải ai cũng như vậy!

Căn nhà sang trọng và xinh đẹp giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn

thừa thải khi hai con tim đã không cùng hòa chung nhịp đập. Cưới nhau chưa lâu,

kỷ niệm còn chưa nhiều nhưng kỷ vật thì có không phải là ít. Trình Can ngồi

nhìn lại từng thứ, từng thứ một. Rồi anh lại tháo chiếc nhẫn cưới ra, gượng

cười và ngắm nhìn nó. Cuộc hôn nhân của anh một lần nữa lại đi vào bế tắc.

Chẳng lẽ, người như anh không có tư cách để được Thượng đế ban cho tình yêu tốt

đẹp hay sao?

Phương Dung cũng trở về nhà sau những giờ làm việc mệt nhoài ở

tòa soạn. Cô nhìn thấy chồng ngồi lặng lẽ bên chai rượu, bực tức, Phương Dung

bước lại và kéo chai rượu ra khỏi tay Trình Can...

- Em đã khó chịu đựng đến mức anh chỉ có thể dùng rượu mới có thể ở cùng không

gian với em qua đêm ư?

- Anh không nói như vậy.

- Vì sao anh không hề có chút mảy may thương xót nào cho quá khứ của em? Có còn

điều gì mà anh thắc mắc nữa đâu? Phải không? Nhưng tại sao anh lại vẫn cứ tiếp

tục đứng về phía người phụ nữ đã cướp đi hạnh phúc của em? Anh có quá vô tình

và nhẫn tâm hay không? Anh là chồng của em đó.

- Chính vì anh là chồng của em cho nên tới giờ phút này anh vẫn mong em có thể

quay đầu, thú nhận tất cả và trở về làm vợ tốt của anh như anh hằng hi vọng.

Anh đã biết vụ bắt cóc Minh Thư là em đứng đằng sau, em và Thái Kỳ Tuấn sắp làm

một điều gì đó khủng khiếp với Minh Thư. Chính vì anh là chồng em nên cho tới

giờ phút này anh vẫn chờ em. Em có hiểu không?

- Người phụ nữ đó đáng để anh từ bỏ vợ của anh sao?

- Anh không từ bỏ em. Nhưng em không từ bỏ cái tham vọng khủng khiếp kia của em

thì anh cũng sẽ không thể tiếp tục im lặng đâu. Anh sẽ hành động. Thật đấy!

- Anh hành động?

- Phải.

Phương Dung bật cười:

- Anh thực sự là một thằng ngốc. Anh tin rằng sự nghĩa hiệp đó có thể làm Hoàng

Ngọc Minh Thư quay lại với anh sao? Anh thật khờ. Cô ta đã quá yêu Thái Kỳ

Tuấn. Cô ta đã thực sự làm vợ kẻ đã từng hại đời cô ta. Vì đó là Thái Kỳ Tuấn,

anh sẽ không bao giờ đạt được cái vị trí mà Thái Kỳ Tuấn đang có được bây giờ.

Cho dù sau này mọi chuyện có trở nên như thế nào đi nữa, kế hoạch của em không

bao giờ cho ai có kết cuộc hạnh phúc một khi em đã không có được điều em muốn.

- Em thật độc ác.

- Em bị ép phải độc ác.

- Trông em đáng thương vô cùng. Em không còn nhận ra đâu là trắng đâu là đen

nữa rồi.

- Trắng đen là như thế nào? Vẫn có thể tồn tại cả hai mặt trắng và đen mà.

- Em đang tự vứt bỏ hạnh phúc của hai chúng ta đấy.

- Nghĩa là sao?

- Nghĩa là anh cũng sẽ không níu kéo gì một khi em đã không đặt hôn nhân của

chúng ta lên hàng đầu.

Có hơi một chút nhói lòng, nhưng Phương Dung vẫn mặt lạnh như

băng. Cô nói:

- Tùy anh thôi. Đã không còn vương vấn gì nhau nữa thì cũng không nên úp mở từ

ngữ đó làm gì.

Rồi Phương Dung nhìn Trình Can, anh cũng nhìn cô. Trình Can nói:

- Em biết em sẽ mất tất cả nếu em chia tay ngay lúc này. Xem như chúng ta thỏa

thuận một điều kiện đi.

- Anh đàm phán với em đó à?

- Em sẽ có tất cả. Miễn là bí mật này sẽ chôn sâu mãi mãi.

- Đủ rồi anh Can. Dừng lại đi!

Phương Dung ứa nước mắt nhìn Trình Can:

- Em không bao giờ buông tay, em không bao giờ quên nỗi đau kẻ đã phá hoại hạnh

phúc cuộc đời em. Anh càng làm thế em càng muốn trừ khử Minh Thư ngay bây giờ

thôi. Em hận người đàn bà đó.

- Em không thể vì anh được sao?

- Tình cảm và lí trí em phân biệt rất rõ ràng. Ngay từ đầu em đã xác định, sau

này dù có yêu ai em cũng sẽ phải thực hiện mối thù lớn của cuộc đời em.

Trình Can thở dài:

- Em cũng biết nói câu anh sẽ không bao giờ đạt tới vị trí Thái Kỳ Tuấn có được

trong lòng Minh Thư hiện tại. Vậy em nghĩ hắn sẽ đứng yên nhìn em làm gì Minh

Thư à?

- Không cần biết. Tóm lại, em phải trả thù.

- Anh cũng sẽ làm mọi thứ để em không bao giờ có thể thực hiện được điều đó.

Một ngày Minh Thư ngủ