ì mà chả được? Chỉ có duy nhất một thứ em
chưa trao cho tôi, đó là tình cảm từ con tim em. Thứ tôi muôn luốn lấy được
chính là thứ đó. Tôi không muốn cưỡng ép em làm những chuyện em không muốn nữa.
Điều đó có thể làm em đau đớn và cũng làm tôi không vui. Nên tôi sẽ không để nó
xảy ra nữa đâu. Chỉ cần em cho tôi cơ hội cùng em chào đón đứa con ra đời đúng
tư cách một người chồng, người cha là được.
Rồi Kỳ Tuấn lại bỏ tay xuống và bỏ khoan thai sải bước đi xuống.
Anh đã đi được vài bước rồi mà Minh Thư vẫn còn cảm nhận tim cô đập liên hồi.
Minh Thư cố lấy lại bình tĩnh, cô hít một hơi thật sâu và nói to:
- Cảm ơn!
Kỳ Tuấn quay lại nhìn Minh Thư, cô nói:
- Về tất cả những chuyện tối qua, tôi nên nói một lời cảm ơn.
Kỳ Tuấn chỉ nhếch mép cười rồi ra cử chỉ yêu thương bằng cánh
“mi gió” Minh Thư. Những hành động đó lẽ ra là một tín hiệu đáng mừng nhưng lại
có một ánh mắt căm ghét âm thầm đứng ở lối ra vào lấm lét nhìn bấu chặt lấy
cánh cửa vì tức giận.
Trình Can lái xe đến trước cửa tòa soạn và đón người yêu đi ăn
trưa, trông thấy Phương Dung căng thẳng, Trình Can hỏi:
- Công việc căng thẳng hả?
- Không phải... Chỉ có một chút vấn đề với sếp thôi.
- Chuyện gì thế? Sếp em gây áp lực cho em hả?
- Em vẫn chưa là thành viên chính thức của “người thời thượng”
- Sao thế? Quá thời hạn thử việc lâu rồi mà.
- Nhưng cô ấy cứ trì trệ, không giải thích rõ ràng muốn nhận em hay là không
muốn nhận. Đỗ Vương Khang thì đã được nhận hơn tháng nay, anh nghĩ thế có tức
không.
- Thế thì bất công cho em. Nhưng em có hỏi lý do không?
- Cô ấy nói cần thời gian. Nhưng em thì không muốn chờ nữa...
- Anh không rành lắm về lĩnh vực này, không biết làm sao để làm bạn gái anh vui
lên đây.
- Anh có thể hỏi ba anh về việc này không?
- Ba của anh. Không phải là không được. Nhưng xưa nay cha con anh không nói với
nhau nhiều lắm về việc này.
- Nhưng lần này là vì em được không? Em muốn được thể hiện mình, tạo dấu ấn gì
đó với bác trai. Hơn nữa, em muốn mình xứng với anh hơn, không phải anh muốn khi
giới thiệu với mọi người, bạn gái anh chỉ là một ký giả thực tập thôi chứ?
- Anh biết em là người có tham vọng phấn đấu. Nhưng mà ...
- Tất cả là vì tình yêu của chúng ta. Em muốn nó tiến xa hơn...
- Được rồi. Chỉ cần em vui, anh sẽ bàn với ba ngay khi có thể. Còn bây giờ thì
phải vui vẻ lên và ăn hết những thứ anh gọi, coi như đó là điều kiện. Được
không?
- Em sẽ chiều ý anh, anh yêu!
Trình Can có vẻ như đã ngất ngây với cái miệng ngọt như mật ong
của Phương Dung mất rồi. Vương Khang thì vẫn cô đơn và đang muốn tìm mọi cách
quên đi Nhã Trúc. Người đã tạt vào lòng tự trọng của anh một gáo nước lạnh vô
tình không chút xót xa. Nhưng, người ta vẫn thường nói, tình đầu thì rất khó
quên, cả hai vẫn chưa chính thức là một mối tình nhưng đối với Khang, anh đã
xem đó như là một tình yêu thất bại của mình. Tấm ảnh cả hai dưới làn nước xanh
vẫn nằm im trong ví của Khang, anh thường lấy ra xem mỗi khi muốn tập trung suy
nghĩ.
Đêm nay, vẫn là một tâm trạng cô đơn buồn lãng mạn như một nghệ
sĩ, Khang lấy cây guitar đã đóng bụi ở dưới sàn, lau lại cho kỹ lưỡng. Anh ngồi
bên cửa sổ và đánh du dương bản nhạc Phượng Hồng, buồn một cách sâu lắng.
Nhưng, đáp lại anh chỉ là một không gian vắng lặng của màn đêm. Khang mở laptop
ra, tạo nhanh một tài khoảng rồi lập một trang Blog. Và bài viết đầu tiên, anh
chàng đã sử dụng hết tài văn hoa của mình để viết lên nỗi buồn cô đơn. “Em còn
nhớ, hay em đã quên,...”
- Chào ba!
- Can đó hả?
- Vâng, con vào được chứ?
- Ừ. Ba chỉ đang đọc sách.
Ông Minh xếp quyển sách lại và ngồi đối diện với Trình Can, anh
chàng ra vẻ khá trịnh trọng:
- Con có một số vấn đề.
- Ba biết vì sao con đến đây.
- Nếu vậy thì con cũng xin đi thẳng vấn đề, ba có thể tác động vào Minh Thư một
chút được không ạ?
- Ý con là gì? Con muốn ba phải yêu cầu người mà ba đã cất công sang tận Mỹ để
mời về giúp ba quản lý cái tòa soạn không những là sự nghiệp mà còn là tình yêu
của đời ba cho cô bạn gái quyến rũ của con sao?
- Phương Dung cũng có năng lực. Con nghĩ ba nên nhìn năng lực chứ không nên xử
lí theo cảm tính chứ ạ?
- Ai xử sự theo cảm tính? Con nhìn rõ lại đi. Lúc trước yêu cô này nói thế này
bây giờ yêu cô khác thì nói khác, chẳng đáng mặt đàn ông tí nào cả.
- Con bảo vệ quyền lợi cho người con yêu thôi. Càng lúc con càng cảm thấy yêu
Phương Dung và muốn gắn bó lâu dài với cô ấy.
- Con nên nhớ người đang tại vị trước kia suýt chút nữa đã là vợ con rồi.
- Nhưng bây giờ cô ấy là vợ của thằng mà con thù ghét nhất.
- Không vì vậy mà con cũng xếp Minh Thư là kẻ thù của con.
- Con không thù ghét cô ấy. Con vẫn tôn trọng cô ấy nhưng đợi đến lúc cô ấy
nghỉ hộ sản thì ai mới là người thay thế đây ạ? Huống chi bây giờ ngay cả cái
thẻ tác nghiệp cô ấy còn chưa có. Chỉ gắn mác một cái nhân viên tập sự và với
những công lao không nhỏ cô ấy đã đóng góp thì như thế liệu có xứng đáng không?
Con chỉ nghĩ sao nói vậy thôi.
- Ba đã có những kế hoạch của ba. Ba
