XtGem Forum catalog
Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325513

Bình chọn: 9.5.00/10/551 lượt.

h, nếu có một ngày, Hạ Hà Tịch thật sự không

ngoảnh đầu lại nữa, mình nên làm sao đây? Trong chớp mắt, đầu óc cô

trống rỗng, ngoài sợ hãi, cô chỉ còn sợ hãi.

Trước khi ý thức

quay trở lại, bàn chân cô đã bất giác cử động. Cô muốn đuổi theo chiếc

xe ấy, đuổi theo anh. Dù biết là đã muộn, nhưng tới lúc này bà mối mởi

hiểu rằng, hóa ra ghen tuông, khó chịu, đau lòng, tất cả của tất cả, đều không phải vì thân phận là vợ của Hạ Hà Tịch, mà là vì mình thực sự yêu Hạ Hà Tịch, thực sự rất yêu anh…

Hạ Hà Tịch, có lẽ em yêu anh sớm hơn anh yêu em nhiều đấy!

Nhưng tình hình đã trở nên như thế này, liệu có phải đã muộn thật rồi không?

Hơi chần chứ, bà mối vấp chân, cả người ngã xoài trên mặt đất ẩm ướt, mà xe, đã không thể đuổi kịp nữa rồi…

“Tiểu Mộc, quần áo em ướt

hết rồi, có cần lên lầu thay bộ khác không?” Câu nói của Hà Kiến Vũ kéo

bà mối trở về với thực tại. Bà mối đặt cốc xuống, hít một hơi thật sâu,

lắc đầu: “Tôi muốn gặp Mục Chính Thuần.” Gặp Hà Kiến Vũ ở nhà họ Mục,

Tiểu Mộc không hề bất ngờ. Mục Chính Uy sắp chết, như lời Mục Quả nói,

giờ là thời điểm quan trọng nhất để chiếm đoạt quyền lợi từ công ty mẹ,

đương nhiên Mục Chính Thuần phải kéo cô tình nhân quay trở về. Mà bà mối tin rằng, giờ Mục Chính Thuần đang ở nhà.

Hà Kiến Vũ nói: “Đã

bảo người đi gọi anh ấy rồi, em đợi một lát. Thế nhưng, em tới tìm anh

ấy, có phải đổi ý, bằng lòng làm xét nghiệm thân nhân không?” Vừa nói

xong, Mục Chính Thuần đã xuất hiện ở phòng khách, bà mối ngồi nghiêm

chỉnh trên sofa, lặng lẽ nhìn người đàn ông trung niên đã có phần phát

tướng.

Thực ra, ấn tượng của bà mối về người đàn ông này không

hề sâu đậm. Trong ký ức của cô chỉ còn những từ như “hận” và “đáng sợ”

với ông ta. Thế nên hôm nay gặp mặt, cô chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ. Mục

Chính Thuần nhìn Tiểu Mộc, không hề thấy khó chịu, nói: “Tiểu Vũ đã nói

cho ta biết rồi, con… đã kết hôn với Hạ Hà Tịch? Ừ… nếu con bằng lòng

làm xét nghiệm nhân thân, có thể chứng minh con là con gái ruột của ta,

sau này…”

Không để Mục Chính Thuần nói hết, bà mối đã đứng dậy,

đi tới trước mặt ông, giơ tay đưa một quyển sổ cũ ra. Hà Kiến Vũ cảm

thấy hơi khó hiểu, nói: “Tiểu Mộc?”

Bà mối lắc mái tóc còn đang

nhỏ giọt, nhẹ nhàng nói: “Tôi không tới đây để làm xét nghiệm nhân thân, cũng không có hứng thú với việc tranh quyền đoạt vị của nhà họ Mục các

ông, tôi chỉ tới đưa ông thứ này.”

Nghe xong, Mục Chính Thuần

nghi ngờ nhận lấy cuốn sổ. Lật qua trang bìa đã rách, vừa nhìn thấy

trang đầu tiên, bàn tay ông đã run lên. Trên trang đầu có viết hai chữ

“Tô Dung”.

“Trước đây, khi dọn dẹp mấy thứ đồ cũ thì phát hiện

ra quyển sổ này. Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn hận bà ấy. Hận bà ấy ham hư

vinh, hận bà ấy không biết liêm sỉ mà làm tình nhân của kẻ khác, hận bà

ấy thủ đoạn độc ác, tới con gái ruột cũng muốn giết… Nhưng có một việc

bà ấy không sai, ít nhất là không sai với ông… Con người nào phải cây cỏ mà vô tình, theo Chính Thuần bao nhiêu năm trời, sao có thể không có

tình cảm. Thế nên mình thà bị người đời phỉ nhổ, bị người ta khinh

thường, cũng muốn sinh đứa con này… Đây là những dòng bà ấy viết cho

ông, thế nên tôi nghĩ, dù muốn đốt cũng nên để ông tự tay đốt cho bà ấy

thì tốt hơn.”

Nói xong, bà mối quay người bước đi, Hà Kiến Vũ

thấy vậy cũng từ từ đứng dậy, trong khoảnh khắc không biết nên tiễn hay

nên bảo cô ở lại. Tới khi Tô Tiểu Mộc đã đi tới cửa lớn mới nghe tiếng

quát của Mục Chính Thuần: “Đứng lại!” Bà mối nghe thấy, nhưng bước chân

vẫn tiến về phía trước. Mãi sau mới nghe giọng ông khàn khàn vang lên:

“Nếu như… nếu như con thật sự là con gái ta… con là giọt máu duy nhất

của Mục Chính Thuần ta, ta sẽ không bạc đãi con, nếu con chịu đi làm xét nghiệm nhân thân, với Tô Dung cũng coi như…”

Nghe tới câu ấy,

cuối cùng bà mối cũng quay người lại, hít một hơi thật sau, khẽ cười với Mục Chính Thuần: “Tôi không đi làm xét nghiệm nhân thân, vì dù kết quả

có ra sao với tôi cũng không quan trọng. Bà ấy nói đúng, con người nào

phải cây cỏ mà vô tình, sinh tôi ra không phải vì tiền, tôi cũng không

cần tiền bạc và cái họ của ông. Cả đời này, ông chỉ có thể ôm người phụ

nữ khác sống trong áy náy mà thôi.”

Mục Chính Thuần chết lặng.

Khi ra khỏi nhà họ Mục, bà mối gặp Hạ Hà Tịch đang lo lắng xông vào, người

giúp việc nhà họ Mục cũng bất đắc dĩ chạy theo sau: “Anh Hạ, giờ ông Mục thực sự không tiện gặp khách, xin anh…”

Nói tới đây, bà mối đã

đụng phải Hạ Hà Tịch. Một người đi ra, một người xông vào, vội vội vàng

vàng gặp nhau như thế thì sững lại hồi lâu. Hạ Hà Tịch nhào tới, kéo bà

mối vào lòng, còn chưa nói mà giọng đã mang theo chút nghẹn ngào.

Hai tiếng đồng hồ tìm kiếm, ân hận, lo lắng đã bức anh tới phát điên. Tính

kiên nhẫn vốn có lúc này cũng không giúp anh kìm chế được cơn điên đang

bùng phát. Giờ phút này, Hạ Hà Tịch ôm siết lấy bà mối, không nói một

câu, chỉ hận không thẻ hòa với cô làm một.

Sau khi bỏ bà mối

lại, thực ra chưa được mười phút Hạ Hà Tịch đã hối hận rồi, lúc quay lại thì cô không còn ở đó nữa. Di động ngoài vùng phủ só