XtGem Forum catalog
Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325903

Bình chọn: 7.00/10/590 lượt.

t tiền lương không? Có đổi thư ký không? Chậc chậc, nhưng thật

sự không ngờ được Tổng giám đốc Hạ nho nhã, dịu dàng mà cũng có lúc đe

doạ người ta, cảm giác như…chắc chắn là bị ai đó dạy hư.

An Địch ôm bí mật kinh thiên động địa này im như thóc, mặc cho đám đồng nghiệp

đánh tiếng thế nào, YY ra sao vẫn không mở miệng. Nhưng phàm là chuyện,

đều có ngoại lệ, đặc biệt, ngoại lệ này lại ở người nào đó.

Hạ

Hà Tịch nằm viện đến ngày thứ ba, bệnh dị ứng đã có biến chuyển tốt,

những vết mẫn đỏ dày đặc trên lưng và cánh tay đã không còn ngứa ngáy

khó chịu. Nhưng gương mặt đẹp trai, phong lưu thì vẫn…khụ khụ, vẫn như

đầu heo. Con cáo họ Hạ nóng lòng lắm, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh. Hôm

ấy, sắp tới trưa, Hạ Hà Tịch bỗng nhiên nhận được điện thoại của bà mối, đối phương hỏi ngay vào đề: “Anh đang ở đâu đấy?”

“Công tác ở thành phố A, có chuyện gì à?”

“À, thế thôi vậy, định gọi anh đi ăn cơm thôi”.

Cuộc điện thoại chấm dứt như thế. Tuy Hạ Hà Tịch cảm thấy hành động của bà

mối có chút kỳ lạ, nhưng cũng không hỏi nhiều. Tới tận chiều, con cáo họ Hạ mới biết rõ đầu đuôi câu chuyện. Hạ Hà Tịch vừa mới bôi thuốc xong,

đang nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh lấy laptop làm việc thì nghe thấy tiếng cười khe khẽ ở bên cạnh. Vừa ngẩng đầu thì bàn tay vẫn còn đặt

trên bàn phím run lên, đánh nhầm hai chữ.

Nhìn gương mặt “tuấn

tú” lồi lõm gập ghềnh, bên này sưng, bên kia thâm của Hạ Hà Tịch, bà mối dù cắn môi vẫn không nén nổi, vừa cười vừa nháy mắt ra hiệu: “Anh trai

ơi, may là laptop của anh không thay đổi, nhờ nó em mới nhận ra bệnh

nhân trên giường này là anh đấy, ha ha ha!”

“Anh xem đi, xui tới cỡ này cơ à? Khụ khụ, du lịch bệnh viện bảy ngày à?”

Hạ Hà Tịch im lặng, trong lòng thầm tính toán, quay về sẽ đá An Địch xuống nhà máy! Bà mối vẫn cười chế giễu nhưng đã nhanh tay đặt bình giữ nhiệt lên bàn, vừa mở vừa nói: “Em hầm cho anh bát canh đậu đỏ bí đao đây,

anh hai em nói, canh này giảm sưng, trừ độc. Anh cũng thật là, quan tâm

tới việc làm ăn của bệnh viện, sao không quan tâm tới bệnh viện anh hai

em một chút?”

Tô Tiểu Mộc múc đầy một bát canh rồi đưa tới trước mặt Hạ Hà Tịch, lúc này mới lắc đầu nói: “Được rồi, uống canh xong thì

đi làm thủ tục chuyển viện đi. Anh hai em cũng biết anh biến thành cái

đầu heo rồi, cũng chẳng có gì hay ho mà trốn nữa. Anh còn ở đây, không

biết chừng còn làm heo thêm một tuần cho người ta mổ thịt. Anh có biết

bệnh viện bây giờ kinh cỡ nào không hả, cố ý muốn anh nằm viện thêm mấy

ngày để kiếm thêm chút tiền, như thế không làm lỡ chuyện của anh à? Tới

bệnh viện có người quen vẫn tốt hơn, tới chỗ anh hai cũng có người chăm

sóc”.

Bà mối nói tràng giang đại hải, Hạ Hà Tịch him lặng, nhìn

cô không nói gì, rồi lại chăm chú nhìn bát canh bí đao vẫn còn bốc hơi

nóng, hỏi: “Sao em biết anh nằm viện này?” Nếu là An Địch thật, nhất

định…Hạ Hà Tịch nghĩ một lát, lại nhìn bát canh bí đao, thở dài: “Thôi

đi, cũng coi như An Địch lấy công chuộc tội, nhưng tiền thường tháng này sẽ trừ, trừ mạnh!”

Nghe thấy thế, bà mối cười vui vẻ, như biết

Hạ Hà Tịch đang nghĩ gì: “Anh đừng trách cô thư ký của anh. Thực ra thì, dù cho đối người kín miệng hơn, em cũng có bản lĩnh móc ra chuyện”.

Trong lòng Hạ Hà Tịch kêu “cộp” một tiếng, giờ mới nhớ ra thủ đoạn của Tô

Tiểu Mộc. Cô tuyệt đối không khoe khoang. Đúng như lời cô nói, dù có đối người khác, cô cũng sẽ có cách xoay đối phương như chong chóng, huống

chi là An Địch thật thà?

Nhưng linh cảm nói với Hạ Hà Tịch rằng, cái gọi là “thủ đoạn” của bà mối nhất định sẽ gây bất lợi cho mình.

“Em nói gì với An Địch? Cô ấy nói cho em biết anh nằm ở bệnh viện này à?”

“Ừm…” bà mối cúi đầu có chút suy tư, rồi ngẩng đầu lên nói: “Lúc đầu An Địch

nói là anh đang nằm viện, em cũng không nghĩ nhiều, nhưng gọi điện cho

anh mà anh lại nói khác đi, em nghĩ …chắc chắn là có chuyện lén lút!”

Hạ Hà Tịch hơi nheo mắt: “Sau đó?”

“Sau đó em quấy rối An Địch cả một buổi chiều. gọi điện cũng không nhiều

lắm, có lẽ là gọi chỉ hơn mười cuộc thôi, nhưng cô ấy nhất định không

chịu nói cho em biết anh đang ở đâu, chỉ nói Tổng giám đốc Hạ bị bệnh.

Thế nên anh đừng trách cô ấy, cô ấy là thư ký tốt, thật đấy!”

“Nói trọng điểm”.

“Trọng điểm?” Tô Tiểu Mộc cười gian: “Trọng điểm là lần cuối cùng em gọi cho

cô ấy, nhất thời không chịu nổi, thế là phát cáu lên, em nói…giả vờ bệnh cũng vô dụng thôi, nếu không tìm được anh, em sẽ tung hết mấy tấm ảnh

cả hai chúng ra ra ngoài!”

Hạ Hà Tịch: “…”

Im lặng, im lặng, vẫn là im lặng.

Lâu sau, Hạ Hà Tịch mới nhăn nhó ngước bộ mặt heo lên hỏi bà mối với giọng

bất lực: “Chúng ta trở thành diễn viên chính trong những bức ảnh nóng từ khi nào thế?”

Bà mối bĩu môi, chọc chọc hai ngón tay vào nhau,

giả vờ vô tội: “Em cũng không muốn mà, nhưng không doạ thư ký của anh

một chút, cô ấy không chịu nói thật. Nhưng nghe nói, đồng chí Hạ bị dị

ứng rượu trên núi Bất Thanh mà?”

Tô Tiểu Mộc vui vẻ nói, còn

gương mặt con cáo họ Hạ đen lại. Nhưng mặt vẫn còn bấm tím, thế nên

không thấy thay đổi quá nhiều. ╮(╯_╰)╭

Hoá ra, lần