mẹ gọi cho con, trong đoàn mới có thể cho chuyển."
Ba Tiếu nghe hắn nói chuẩn xác, chỉ đành phải đem số điện thoại của mình cùng Ngô Mỹ Phấn viết ở trang giấy kín đáo đưa cho Chung Soái.
Ngô Mỹ Phấn nghe Ba Tiếu giải thích xong, thẳng mắng ông đần, "Sao ông không lấy số điện thoại của nó hiện nay, ít nhất mấy ngày nay có thể tìm tới nó a!"
"Tìm nó làm cái gì, bà không phải nói là còn nhiều thời gian!" Ba Tiếu tức giận nói.
"Tôi nói ông đần còn không thừa nhận, sinh hoạt phí còn nhiều thời gian, nhưng chuyện sính lễ nói luôn bây giờ thôi. Hôn lễ làm hay không làm tôi không xen vào, nhưng sính lễ là không thể ít, tôi nuôi lớn con gái rồi cho không Chung gia nó sao?"
Ba Tiếu bị nói đến phiền, một tiếng nói rống trở về, "Bà thông minh làm gì không tự mình đi hỏi, sai tôi hỏi làm chi!"
"Thôi, trông cậy vào ông, gái trinh cũng đã thành đàn bà rồi. Sáng mai ông đi mua con chim bồ câu, tôi hầm đưa qua cho Tiểu Hàm, chân Tiểu Hàm không phải té sao." Mẹ Tiếu tự nhận là ở rất nhiều việc, tử quỷ kia cùng bà không cách nào so sánh được.
Trước khi ngủ Mẹ Tiếu lại nghĩ tới chuyện như vậy, đẩy chồng mình đã mơ hồ một cái, "Tôi xem nó ăn mặc vẫn còn rất phong cách, không biết được điều kiện gia đình được không?"
Ba Tiếu đang buồn ngủ, không nhịn được lầm bầm, "Bà buổi chiều ở nhà không có hỏi sao?"
"Chưa kịp." Bà hàm hồ mang qua, không nói mình chơi mạt chược làm trễ nãi thời gian.
"Vậy ông cảm thấy nó có thể cấp nổi bao nhiêu tiền? Chúng ta hỏi nó bao nhiêu thì thích hợp?" Mẹ Tiếu lại đẩy đẩy Ba Tiếu.
Ba Tiếu ra bên ngoài na liễu na thân thể, tức giận nói, "10-20 vạn luôn đi!"
Ngô Mỹ Phấn đồng ý gật đầu, "Tôi cũng cảm thấy vậy, nói nó giống như Vạn Đường một dạng khẳng định không thể nào. Chỉ là Vạn gia là vắt cổ chày ra nước, nói được dễ nghe, thật ra thì chúng ta gì cũng không còn mò được. Ta quyết định, lần này chúng ta sẽ phải lấy tiền mặt, phòng ốc và xe, ông xem đòi nó 188888 thì sao, số may mắn đó?"
"Chúng ta cứ như vậy nói với nó, vốn là tính toán Tiểu Hàm mấy tuổi thì cho mấy vạn, suy tính đến tình huống của bọn họ. . . . . ." Ngô Mỹ Phấn đang định nói tiếp, bên cạnh đã vang lên tiếng ngáy.
Bà hung hăng trừng mắt liếc Ba Tiếu ngủ say.
Đã sớm biết, cùng quỷ đáng chết thương lượng cái rắm cũng không được, trước khi ngủ Ngô Mỹ Phấn ở trong lòng cảm khái, ai! Cõi đời này chồng không nhờ vả được, con cái không nhờ vả được, chỉ có tiền giấy mới phải mẹ ruột hiếu tử! Từ nhà cha mẹ rời đi, Tiếu Tử Hàm đi bệnh viện tái khám sẵn lấy giấy bệnh xin nghỉ phép. Cô làm nhân sự, cùng mấy người phụ trách kiểm tra sức khoẻ của bệnh viện cũng hòa đồng, chỉ là đây là lần đầu tiên lợi dụng chức vụ mưu lợi cá nhân.
Nghe nói cô muốn lấy giấy xin phép nghỉ, chị Trương giúp một tay liên tiếp lấy làm lạ, "Hôm nay chiến sĩ thi đua cũng sẽ lười biếng sao?"
Cô lúng túng cười cười, "Chồng em về thăm, hai ngày trước mới từ bộ đội trở lại, em muốn nhiều dành thời gian ở cùng anh ấy!"
"Chồng em là quân nhân? Ai nha, làm vợ lính không dễ nha, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, anh ấy thật vất vả tới một chuyến em nên dành nhiều thời gian cho anh ấy!" Chị Trương là một người cảm tính, tuyệt bút vung lên điền lời dặn của bác sĩ.
Tiếu Tử Hàm lấy tới vừa nhìn ——30 ngày? Chị gái này cũng có chút tàn nhẫn quá đi. Nhìn lại bệnh nhân, trầy chân tính thành gãy xương! Được rồi, cô là thật sự đau đến giống như gãy xương.
Chung Soái đối với việc Tiếu Tử Hàm xin nghỉ để có thời gian bên cạnh anh thật sự vui vẻ, vì cùng cô chờ lâu mấy ngày, anh lại gọi điện thoại hướng sư bộ kéo dài ngày nghỉ. Sư trưởng bình thường thương cho đoàn trưởng trẻ nhất trong doanh, lại biết anh là tân hôn, hơn nữa mấy năm này Chung Soái cơ hồ không có nghỉ ngơi qua, cho nên rất sảng khoái cho thêm nửa tháng.
Rời bệnh viện, bọn họ lái xe đến siêu thị mua đồ dùng hàng ngày. Chung Soái đem xe đẩy ở trước mặt chọn chọn lựa lựa, Tiếu Tử Hàm chân không lưu loát, cho nên chậm rãi theo ở phía sau, hai người duy trì cự ly một tay cánh tay, anh thì thỉnh thoảng quay đầu lại xem một chút, bộ dáng kia quả thật hận không thể cầm dây thừng đem cô trói bên cạnh mình. Đi ngang qua khu đồ dùng vệ sinh cá nhân thì Chung Soái đột nhiên dừng bước lại, nghiêng người đợi cô theo kịp mới nói, "Anh quên lấy nước cạo râu, em đừng cử động, đứng nơi này chờ anh!"
"Dạ!" Cô đỡ xe đẩy, gật đầu một cái, đứng tại chỗ chán đến chết ngó đông ngó tây xem một chút, này vừa nhìn nhất thời sắc mặt trở giống như bảy sắc cầu vồng. Hàng này cố ý chứ? Lại đem cô dừng trước quầy bao cao su.
Chỉ là. . . . . . Tiếu Tử Hàm liếc trộm những cái hộp nhỏ kia. Bọn họ hiện tại cũng không muốn đứa bé chứ? Vậy có phải nên ngừa thai hay không? Là cô uống thuốc sao? Uống thuốc có còn kịp không? Nghe nói phải uống trước khi làm, hay là sau khi làm đây! Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Chung phu nhân lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai từ trên giá rút ra một cái hộp.
Chun