Pair of Vintage Old School Fru
Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328930

Bình chọn: 8.00/10/893 lượt.

m An Nhược im lặng trong giây lát, nhớ ra một số chuyện cũ, khẽ mím môi cười, “Lúc ấy em cứ tưởng chúng ta sắp thành người nhà đến nơi rồi, chuyện đời thật khó đoán…”

“Khó đoán thật, anh cũng chưa từng ngờ rằng bọn em lại như bây giờ.”

“Bên nhau quá lâu khó tránh cảm thấy mệt mỏi.”

“Giống như chạy bền ấy, sẽ có lúc cảm thấy mệt rã rời, nhưng chịu đựng, điều hòa một chút là ổn thôi. Em còn nhớ không, lần thi thể dục năm ấy em bỏ cuộc giữa chừng, cuối cùng vẫn phải thi lại, khổ sở thêm một lần nữa. Hà tất phải như thế?”

“Anh Giang này, anh không cần phải nhớ kĩ chuyện đáng xấu hổ của em như thế đâu.” Năm đó quả thực xấu hổ không để đâu cho hết, tình trạng sức khỏe của cô cực kì kém, chạy được một nửa không thể không bỏ cuộc, sau cùng phải thi lại, bị anh cười nhạo suốt.

Lại im lặng một lúc, Thẩm An Nhược khẽ lẩm bẩm: “Gia Mẫn là một cô gái tốt, anh bỏ lỡ cô ấy thật đáng tiếc. với lại, chỉ sợ cô ấy không nghĩ như anh thôi.”

“Cô ấy tất nhiên là rất tốt, đáng tiếc bây giờ đã là bạn gái của người khác rồi.” Giang Hạo Dương thản nhiên nói.

Thẩm An Nhược im lặng nhìn anh, Giang Hạo Dương nhìn lại cô, dịu dàng nói: “An Nhược, đời người là thế đấy, thứ mà em đã bỏ lỡ, lúc muốn tìm lại thì đã không còn kịp nữa. Nếu đã mất rồi, chi bằng nghĩ cách quên nó đi. Đương nhiên, cũng có lúc em ngoảnh đầu nhìn lại, đột nhiên phát hiện nó vẫn ở chỗ cũ, nhưng chuyện ấy không nhiều đâu, chỉ có thể nhìn mà không thể có được, nếu không nắm bắt, cơ hội sẽ biến mất ngay.”

“Hình như sắp trở gió, chúng ta đi thôi.” Cô đột nhiên ngắt lời anh. Tia laser ở đài phun nước đang phối với khúc nhạc Điệu Valse mùa xuân, những tia nước mỏng manh khẽ bắn ra như đang múa, nhưng nhiệt độ đang giảm xuống, gió rất lạnh chẳng ăn nhập gì với tiết tấu nhẹ nhàng kia cả. Trong thời tiết này, ăn kem quả không phải là một ý kiến hay, cả người cô rét run.

“Không phải trước đây em rất thích bản nhạc này hay sao? Chưa nghe hết mà đã đi rồi à?”

“Không nghe nữa, em lạnh rồi.”

Giang Hạo Dương cởi áo khoác đưa cho, cô không hề khách sáo khoác lên ngay, hai người cùng đi đến bãi đỗ xe. Thẩm An Nhược cúi đầu, nhưng vẫn có thể cảm nhận Giang Hạo Dương đang nhìn mình, cô ngước lên nhìn lại, anh vẫn không hề né tránh, cứ nhìn cô chằm chằm. Trong ánh mắt ấy có chút gì đó như đang tìm kiếm, nhưng sự thấu tỏ vẫn nhiều hơn, khiến cô cảm thấy không dễ chịu chút nào.

“Sao em cứ nhắc đến Gia Mẫn mãi vậy?”

“Tuần trước bọn em nói chuyện điện thoại, giờ gặp anh đột nhiên nhớ tới cô ấy.”

“Em muốn nhắc nhở anh chuyện này nên mới chịu ra ngoài cùng anh?” Giang Hạo Dương như vừa hiểu ra, chậm rãi nói: “Vậy chúng ta trao đổi chút đi. Cũng tuần trước, cấp trên của An Khải ăn cơm cùng mấy người trong cục bọn anh, ai cũng uống hơi nhiều, sau đó chồng trước đầy bản lĩnh của em tự dưng hỏi anh một câu…”

“Ngày trước anh từng nói em vừa ngu xuẩn vừa tùy hứng, anh nói nghiêm túc đúng không?” Thẩm An Nhược lại ngắt lời anh, “Em vẫn luôn cho rằng mình rất thông minh, lại vừa biết quan tâm đến người khác.”

“Muốn nhìn nhận vấn đề phải đứng ở góc độ thật gần và đặc biệt, mới có thể phát hiện những tính cách em không muốn người khác biết. Đáng tiếc phần lớn mọi người đều không có cơ hội, vì thế chỉ có thể thấy mặt thông minh,và biết quan tâm đến người khác của em.” Giang Hạo Dương cười thản nhiên, “Tự em còn không nhận ra sao?”

Trước mặt anh, cô luôn giống một đứa trẻ, vô phương chống trả, vì thế lại cúi đầu không nói câu nào.

“Em không muốn biết anh ta hỏi gì sao?”

“Cục trưởng Giang, trăng đêm này tròn quá.”

Giang Hạo Dương nhếch môi, “An Nhược, bộ dạng em bây giờ làm anh rất nhớ chuyện trước đây, đáng tiếc anh đã bỏ lỡ quá lâu rồi, đúng không?”

“Rốt cuộc tối nay anh muốn nói cái gì?”

“Vốn dĩ thật sự có lời muốn nói, nhưng có vẻ không cần nữa rồi.” Giang Hạo Dương bình thản nói, “An Nhược, anh nhớ có một ngày rất lâu về trước em hỏi anh, vì sao chúng ta lại chia tay?”

“Anh ấy hỏi anh vì sao ư?”

Giang Hạo Dương cười: “Cuối cùng em cũng muốn biết rồi sao?”

Thẩm An Nhược nín thở, dán mắt vào đôi môi anh.

“Hôm đó, lúc Trình Thiếu Thần và anh chúc rượu riêng với nhau, bỗng nhiên anh ta hỏi anh: Năm đó sao anh lại vứt bỏ vợ tôi.” Anh nhìn cô, “Có vẻ rất giống em đúng không, cả nội dung câu hỏi cũng không khác nhau.”

Thẩm An Nhược ngẩn ngơ vài giây, ngước mắt nhìn anh: “Hai người các anh trở thành bạn tốt từ lúc nào vậy?”

“Vẫn luôn là bạn tốt đấy chứ. Anh nhớ bữa tiệc đầu tiên sau khi anh đi làm đã uống rượu với anh ta rồi, lúc đó, anh ta mới từ nước ngoài về, bắt đầu gây dựng TZ. Có phải quen biết anh ta còn sớm hơn em nhiều lắm đúng không?”

Cuộc đời này có lúc còn kịch hơn cả kịch, vô lý đến tột cùng. Đến bãi đỗ xe, Thẩm An Nhược cũng chẳng nói gì, cúi đầu nhìn cái bóng của chính mình.

Mỗi câu nói của Giang Hạo Dương đều có ẩn ý khác, hình như chứa vô số tầng ý nghĩa, lúc là dò xét, lúc mong chờ, lúc lại như đang xem kịch. Cô thấy mệt mỏi, chỉ muốn mau mau quay về, chợt nghe thấy anh chậm rãi nhả ra một câu: “Vừa nãy có thật là em không nhìn thấy anh ta?”

Thẩm An Nhược ng