Khách Trọ, Đừng Như Vậy

Khách Trọ, Đừng Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325835

Bình chọn: 10.00/10/583 lượt.

ày đế bằng nghịch dòng người mà đi, đi quẹo vài lần mới bước vào thang máy. Làm những người đứng xem liên tiếp liếc mắt nhìn, không chỉ là vì người này có diện mạo bắt mắt, còn có cả bộ dáng trang phục lười nhác của anh ta khiến người ta thật khó không dám nịnh nọt.

Anh ta đi thẳng một đường tới công ty Truyền thông, đi tới phòng làm việc của Tổng giám đốc, từ khe của cánh cửa khép hờ nhìn vào, anh ta cười lên một tiếng không có ý tốt, sau đó sửa giọng, cố ý kéo dài âm cuối gọi cửa, "Hàn tổng ~"

Người đàn ông được gọi là Hàn tổng ngồi ở sau bàn làm việc, vốn đang xử lý công vụ, nghe vậy, bút trong tay đột nhiên dừng lại, sau đó lập tức khôi phục lại, cũng không ngẩng đầu lên nói, "Chớ học theo thư kí của tôi nói chuyện."

Trò đùa của người ngoài cửa không được như ý, nhún nhún vai, hậm hực đẩy cửa đi vào. Hàn Tự vẫn như cũ vùi đầu vào đống văn kiện cần ký, "Ngọn gió nào đem Địch đại công tử anh thổi tới đây thế?"

Địch đại công tử nào đó thuận miệng đáp lại một câu, "Gió Đông." Rảnh rỗi không có việc gì quét một vòng quanh phòng làm việc, cảm thấy hứng thú nhất là cái kính viễn vọng được đặt trên bàn trước cửa sổ, thế là đứng trước ống nhòm, sau khi điều chỉnh xong, trực tiếp đem ống kính nhắm chuẩn ngay phía đối diện.

Cũng không biết nhìn thấy gì, người họ Địch kia cau mày cười nhếch môi.

Thật lâu không thấy anh ta lên tiếng, Hàn Tự có chút buồn bực, lúc này mới nghiêng đầu nhìn lại. Thấy khóe môi của anh ta khẽ nhếch nụ cười vô cớ, Hàn Tự càng buồn bực hơn. Hơi ngẩn ra rồi mới nghiêm mặt nói, "Gần đây cũng có rất nhiều người hỏi thăm Địch đại công tử với tôi, cậu bây giờ xuất hiện, sẽ không sợ tôi gói lại đem bán cho họ à?"

Tay của người họ Địch kia tuy rằng đã rời khỏi ống nhòm, lại tựa như vẫn có chút không đành lòng, liếc thêm cái nữa mới từ từ đứng lên, bước đi thong thả tới trước mặt Hàn Tự, nghiêng người dựa vào bàn làm việc cười đùa cợt nhã, "Trước kia, lúc cậu cùng với người ta quan sát mặt trăng trái đất còn kêu người ta là tiểu Mặc Mặc, hiện tại có mới nới cũ rồi, đã đem người ta đổi thành Địch công tử. Cậu không có lương tâm."

Hàn Tự nhất thời bị choáng như bị sét đánh qua, khuôn mặt hết đen rồi lại trắng.

Địch Mặc rất hài lòng với hiệu quả này, nhào qua cái ghế, xoay người ngồi xuống, hai người mặt đối mặt, Địch Mặc thu lại nụ cười, "Đây đều là từ cái miệng lanh chanh của nhóc em gái cậu nói ra, con bé ấy đi đâu cũng khoác lác về tôi, kết quả, các cô gái kia nhìn thấy tôi, hệt như sói thấy thịt tươi, chỉ thiếu chút là lao người bổ nhào qua mà thôi."

Hàn Tự vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, "Chúc mừng, cậu quá được hoan nghênh đó chứ."

"Đừng nhắc nữa. Mấy ngày nay đi bar, suýt chút nữa là tôi mất luôn cái mạng."

Ánh mặt trời từ bên ngoài cửa sổ xuyên suốt đi vào, Địch Mặc dừng ở một đường viền phác họa mỏng manh như giấy trong phòng làm việc, anh khẽ nhíu chân mày, làm cho người ta nhìn vào, còn thật sự cảm thấy anh đang bực dọc biết cỡ nào.

Hàn Tự cho dù am hiểu sâu sắc sự âm hiểm xảo trá của người trước mặt này, cá tính không chịu để tâm của anh ta, cũng không khỏi sinh lòng lo lắng, khép lại văn kiện để bút xuống, tỏ ý xin lắng tai nghe.

"Chỉ tính tối hôm qua thôi đã có bốn cô gái mang giày cao gót đi không vững ngã nhào vào lòng ta. Người có chút thịt ngã vào còn không đau, nhưng cậu cũng biết những cô người mẫu kia, gầy giơ xương, tôi chỗ này. . . . . ." - Địch Mặc chỉ chỉ ngực, đuôi lông mày ép ra độ cong cực uất ức, ". . . . . . Đụng thành một mảng máu bầm xanh tím. Hôm nay tôi đến tìm cậu để xin cứu mạng, một câu thôi, cứu hay không cứu?"

Đã nói đến hết lời mang cả "Sống chết" ra để nói, hai bàn tay Hàn Tự xòe ra, "Giúp thế nào?"

"Cậu có thể làm những nữ minh tinh kia nổi tiếng, dĩ nhiên cũng có thể bôi nhọ tôi. Tổng giám đốc Hàn. . . . . ." - Địch Mặc học theo giọng điệu của thư ký, đuôi lông mày giương lên, giống như là đang trêu ghẹo, ". . . . Cậu làm được!"

Hàn Tự nghiêng đầu suy tư trong chốc lát, nâng lên ống nghe chuẩn bị gọi nội bộ, bắt tay vào an bài công việc có liên quan, Địch Mặc đối với hiệu suất làm việc của anh ta hết sức hài lòng, từ từ bổ sung một câu, "A đúng rồi, còn nữa, quản lý miệng của em gái cậu."

Địch Mặc vừa dứt lời, chỉ nghe "Cạch" một tiếng —— Trong nháy mắt, chiếc điện thoại trên tay Hàn Tự đã buông xuống, "Điều thứ nhất, đối với tôi mà nói dễ như trở bàn tay, nhưng tôi thật sự không có cách nào với Hàn Thiên Thiên, đừng nói là quản lý cái miệng của con bé, ngay cả ví tiền của nó tôi cũng không quản được."

Xem ra, buồn phiền không chỉ có Địch Mặc.

Chỉ nghe Hàn Tự tiếp tục nói, "Con nhóc đã có ba phòng quần áo còn chưa thỏa mãn, tiền tôi kiếm được một khi rơi vào tay của con bé, toàn bộ đều chạy vào tài khoản của ông chủ văn phòng thiết kế đối diện kia. Xế chiều hôm nay con bé có buổi thảo luận, còn bảo thư ký của tôi đi qua bên đối diện giúp nó chọn hàng mới."

Những lời nói ra khỏi miệng tràn đầy sự bất đắc dĩ, Địch Mặc vỗ vỗ vai anh ta coi như an ủi.

"Nghĩ về mặt tốt đi, tỷ như, con bé hiện tại không luôn chạy theo thời


Polly po-cket