“Em đã chờ ngày đó lâu lắm rồi.”
Gương mặt cô sống động mang một thần thái khác thường, Tiêu Trí Viễn
thấy lòng mình mềm hẳn đi, một lát sau mới dịu dàng nói, “Có thể nuôi
sống bản thân không phải không tốt… nhưng đó là trước đây. Bây giờ, em
không cần vất vả như thế nữa. Tử Quan, em có muốn tiếp tục học hành
không?”
Từ khi bên nhau, Tiêu Trí Viễn rất ít khi đề xuất với cô những ý kiến kiểu như vậy, anh chưa bao giờ can thiệp vào việc học tập và cuộc sống
của cô. Tang Tử Quan giật mình, cúi đầu ăn một miếng thức ăn, nhất thời
không biết nói gì.
“Em cứ suy nghĩ cẩn thận đi, em còn nhỏ, không cần phải vội vàng tìm
việc. Học tiếp không có gì là không tốt cả. Du học nước ngoài như Phương Tự cũng không tệ, dù là trường nào, với thành tích của em, đi xin học
không phải việc khó.” Giọng anh vẫn đều đều và ân cần như thế, “Nếu em
đồng ý thì không cần đi thực tập nữa. Anh sẽ làm mọi thủ tục cho em,
không để chị em biết là được.”
“Em vừa nói chuyện phiếm với Phương Tự xong.” Tang Tử Quan giả bộ
thoải mái, “Học phí đều là đi vay mới có, lấy đâu ra tiền du học?”
Anh cúi đầu ăn, nói mơ hồ: “Chuyện học phí em không cần lo lắng.”
Tang Tử Quan nhìn anh, trong lòng cô hiểu rất rõ, anh sợ cô quá nhạy
cảm nên không nhìn cô nữa, muốn cố gắng tránh né khỏi trọng tâm câu
chuyện. Cô bật cười, “Này, nghe như kiểu là…anh đang lo lắng biểu hiện
của em ở Thượng Duy không tốt sẽ mất mặt anh hả?”
Anh ngẩng đầu, thở dài thườn thượt “Nếu như em vì nguyện vọng của anh mà ra nước ngoài du học như vậy phải mấy tháng mới có thể gặp nhau một
lần đây?”
Tang Tử Quan nhíu mày nhìn anh.
Anh buông đũa, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn nói rất
nghiêm túc: “Tử Quan, hơn hai mươi năm qua, anh chưa được gặp em nhưng
sau này anh sẽ làm việc thật tốt để em sống đỡ vất vả hơn.”
Quạt trong quán chạy ầm ĩ, hình như gió làm bụi rơi vào mắt cô, Tang
Tử Quan vội vàng chuyển ánh mắt đi chỗ khác, cố gắng bỏ qua cảm giác cay cay trong mắt, trầm mặc một hồi rồi mạnh miệng nói: “Em không cảm thấy
vất vả lắm…”
Anh buột miệng nói ra câu đó nhưng nhìn vẻ mặt của Tử Quan, anh biết
dưới đáy lòng cô đang dâng trào cảm xúc nên vội vàng đổi giọng: “Thực
ra, đó chưa phải là phương án anh cảm thấy tốt nhất. Phương án tốt nhất
chính là, Tử Quan, em tốt nghiệp xong hãy lấy anh nhé!”
Tang Tử Quan đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ những lời này của anh ngày
hôm đó, trong một quán ăn nhỏ đầy dầu mỡ, quạt trần quay tạo ra những âm thanh khó nghe. Khi anh nói ra, trên mặt là vẻ nghiêm túc không gì sánh được, khóe môi hơi mím tạo nên vẻ vô cùng kiên định, giống như câu đó
không phải nói trong lúc nhất thời, nói với ý đùa giỡn mà là một lời cầu hôn vô cùng chân thành.
Cô hơi đỏ mặt, “Anh nghĩ là em có đồng ý không?”
Sự kiên định ấy của anh lập tức biến thành chiều chuộng và dung túng, anh cười: “Vậy lần này không tính. Anh nói vội vàng quá, mà em cũng
chưa kịp chuẩn bị tâm lý… Nếu là cầu hôn thật anh sẽ làm cầu kỳ hơn
nhiều.”
31.1
Hai ngày nay công việc của các phóng viên ở Văn Thành bất giác tăng lên gấp đôi, đặc biệt là các phóng viên ở chuyên mục kinh tế và giải trí.
Trong dự án đấu thầu Quảng Xương, tất cả mọi người đều cho rằng Thượng Duy đã bị knock-out, không ai ngờ tới vào giây phút cuối cùng Tiêu Trí Viễn lại có thể xoay chuyển tình thế, lấy danh nghĩa của công ty đầu tư Đông Lâm bước vào vòng trong, tạo thành một màn “hồi mã thương” vô cùng đẹp mắt (hồi mã thương: ý chỉ chiêu trong lúc nhượng bộ một bước bất ngờ đâm cho kẻ thù một nhát chí mạng). Những chuyên gia tài chính kinh tế vội vàng phân tích xem liệu cuối cùng công ty Quảng Xương sẽ rơi vào tay ai, cũng có không ít người chuyển sự chú ý lên Quang Khoa – đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Thượng Duy, hỏi đối sách tiếp theo. Nhưng hai người ở giữa tâm bão, Phương Gia Lăng và Tiêu Trí Viễn đều không hẹn mà cùng trốn tránh sự phỏng vấn của phóng viên, không ai lên tiếng.
So với các phóng viên chuyên mục kinh tế còn đôi chút rụt rè thì các phóng viên giải trí lại dũng mãnh hơn rất nhiều lần. Bất cứ lúc nào cũng có xe dừng ở dưới tòa nhà cao tầng của Thượng Duy, mọi người đều đến tìm kiếm dấu vết của “Tiêu phu nhân”.
Từ ngày nhật báo XX đăng một phần giải thích ngắn gọn của người phát ngôn riêng của Tiêu Trí Viễn, công bố Tiêu Trí Viễn đã che giấu cuộc hôn nhân gần năm năm của mình, cái tít này cũng khiến những người trong cuộc căng thẳng tột độ. Ngay cả Tiêu lão gia cũng bị liên lụy, may mà tâm trạng lão gia khá tốt nên chỉ nói qua loa: “Đúng là có chuyện này.”
“Chuyện này được gia đình ngài đồng ý ư? Trong mắt mọi người Tiêu tiên sinh là người vô cùng chững chạc, vì sao lại phải giấu giếm nhiều năm như vậy?”
Không ngờ câu trả lời của lão gia lại là: “Chuyện của đám trẻ tôi mặc kệ.”
Tang Tử Quan xem xong mẩu tin trên báo trong phòng làm việc, cô không có phản ứng gì khác thường, vẫn tiếp tục làm việc.
Điện thoại nội bộ đổ chuông, cô ấn nút nghe,
“Tử Quan, Phương tổng bảo cô lên đây một lát.”
Tang Tử Quan đáp một tiếng “Được” rồi đứng lên đi ra cửa, chẳng biết nghĩ gì