ết trong này rồi
- Nhi thần nhớ hôm trước vừa tặng cho người con vẹt nha. Người còn nói
ngày nào cũng dạy cho nó nói, thực vui vẻ nha. -Triệt Hạo trêu ghẹo
- Hừ, ngươi còn biết chọc ta nữa nha. -thái hậu đỏ mặt, giận dỗi nói
- Hì hì, nhi thần không dám. -Triệt Hạo cười cười
Triệt Hạo liếc sang phía Đường Lạc Song, nàng đỏ mặt, vội vã cúi xuống.
- Tại sao Song nhi lại ở trong này. -giọng Triệt Hạo lạnh hẳn đi
Đường Lạc Song cúi đầu, không dám nói. Gương mặt nhỏ giấu vào trong tóc. Thấy không khí không được tốt, thái hậu vội nói:
- Là ta kêu nàng vào.
- A, ra thế. -giọng hắn vẫn không có 1 tia độ ấm
- Hoàng thượng thứ lỗi, dân nữ sẽ đi ngay. -gương mặt Đường Lạc Song xám đi, vội vã nói
- Không cần, ở lại hầu hạ thái hậu. Nhi thần xin phép. -nói xong Triệt Hạo phất tay áo bỏ đi
(Triệt Hạo: Hừ, mượn thái hậu để leo lên giường ta ư? Ta không có hồ đồ
đến vậy. Đệ nhất mĩ nhân ở kinh thành thì sao, vẫn không bằng nàng)
Hắn nhớ lại nhân ảnh nhỏ nhắn ngoài chợ kia, lòng bỗng thấy ấm áp. Nhưng lại có 1 hình bóng khác ập đến, làm cho hắn bối rối.
(Triệt Hạo: Chết tiệt, rốt cục là ta thích ai....)
Bàn chân hắn lại vô thức bước đi, đưa hắn tới nơi mà nàng vẫn thường bày hàng.
Chợ vẫn náo nhiệt như mọi ngày, nhưng lại thiếu mất giọng nói lanh lảnh
mọi ngày, thiếu mất gương mặt bình thường nhưng nụ cười lại vô cùng rực
rỡ ấy, thiếu cả mùi hương thảo dược nhàn nhạt. Hằn nhíu mày.
(Triệt Hy: Lạ, hôm nay sao nàng lại không ra đây nhỉ? Hừ, thực buồn bực.)
Ở một góc khác trong chợ, vẫn mùi hương thảo dược nhàn nhạt ấy, vẫn nhân ảnh màu trằng thướt tha ấy, vẫn gương mặt với nụ cười rạng rỡ ấy. Nhưng nay lại phủ thêm 1 tầng băng dày.
Mặc Đình lại đi gặp đại hán to lớn đó. Cả 2 vẫn như lần trước, hí hoáy
bàn bạc. Cô không rõ họ nói gì. Nhưng nếu điều đó bất lợi cho cô, dù là
Mặc Đình, cô cũng sẽ không nương tay.
Nhân ảnh màu trắng đó nhún 1 cái rồi biến mất. Lúc này, 2 người đang hì hoáy bàn bạc kia cũng bước ra cửa.
- Thúc nhớ nhé!
- Ta biết phải làm gì?
- Ưm, tạm biệt. Ngày mai đó nha.
Nhân ảnh nhỏ bé của Mặc Đình nhún nhảy rời đi. Đại hán to lớn nhìn nhân ảnh của Mặc Đình lắc đầu cười cười.
....
Một ngày nữa lại trôi qua.
- Tỷ, hôm nay ngươi phải ra chợ nga.
- Hưm, hôm nay tỷ không muốn đi nha.
- Tỷ, nhà ta sắp hết tiền rồi nha.
- Qua Tĩnh kêu Lãnh Ngạo cho vài trăm lượng.
- Người ta không thích vậy nha.
- Hừ, được rồi.
- Hi hi, tỷ a, ta thực yêu ngươi.
- Nga, tránh ra nha.
Cô xách giỏ ra chợ, dạo một vòng rồi hướng phía nhà mình mà đi.
Mà ở nhà, Mặc Đình bắt tay vào công việc. Trong lúc cô đang chợ, thì ở nhà, Mặc Đình bận rộn chuẩn bị.
(Mặc Đình, ta không biết muội đã và đang làm gì. Nhưng nếu nó có hại cho ta, ta quyết không tha.)
Cô trầm mặc bước đi, ánh mắt lộ vẻ đau thương.
(Không lẽ những gì ta thấy trước đây chỉ là 1 màn kịch? Mặc Đình, muội
có phải là muội muội mà ta từng quen biết hay là 1 ai khác?)
Ngôi nhà nhỏ hiện lên trước mắt. Nén đau thương lại, cô mở cửa.
Ngôi nhà tối om, không có sự sống. Không ánh đèn, chỉ có ánh nắng hiu hắt từ bên ngoài rọi vào.
(Hơ...Muội bỏ đi sao Mặc Đình? Ta đối với muội không tốt hay sao???.....)
Cô thất thần nhìn ngắm chiếc bàn, nơi Mặc Đình thường ngồi. Nó sẽ chào
cô "Tỷ, ngươi về rồi nha", sẽ tươi cười, khi bị ủy khuất sẽ chu cái
miệng nhỏ nhắn ra làm nũng. Ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bã, giọng cô buồn bã:
- Tỷ....về rồi.
Ngôi nhà im ắng....
Cô cười khổ. Mặc Đình bỏ đi vậy thì ai đáp lại cô chứ? Mặc Đình là một
phần của cô, là gia đình của cô ở thời cổ đại này. Bây giờ nó đã bỏ cô
mà đi.
Bỗng chốc, từng chòm sáng nho nhỏ lơ lửng trong không khí. Cô ngây ngốc.
Ngôi nhà nhỏ bừng sáng.
Gương mặt Mặc Đình hiện ra. Trên tay mang theo 2 quả trứng gà đỏ, một chén chè* nóng hôi hổi.
- Tỷ, tặng ngươi nha.
- Hả.
- Có lần tỷ nói là ở đây tỷ không có sinh nhật. Nên... Muội chọn 1 ngày thật tốt làm sinh nhật của tỷ. Tỷ không giận chứ?
- Sinh...sinh nhật của..ta?!?!?!
- Phải nha. Sinh nhật của tỳ làm muội phải chuẩn bị rất nhiều ngày nha.
Cô mỉm cười ấm áp, xoa đầu Mặc Đình
- Mặc Đình, cảm ơn muội. Ta rất vui
- He he. Tỷ là tỷ của ta nha. Sao phải cảm ơn. Làm tỷ vui là nhiệm vụ của ta nha.
- Mặc Đình, tại sao muội lại giành hết công vào mình là sao. Hứ. -Triệt Hy vén rèm bước ra
- Hả...Ngươi...ngươi làm sao lại ở đây?
- Thì hắn tới giúp muội nha.
- Hì hì, Nhã Thư, nàng cũng phải cám ơn ta nha. Người ta cũng có góp phần chứ bộ. -hắn làm ra vẻ ủy khuất nhìn cô
Cô phì cười
- Thôi, tỷ mau ăn chè đi.
- À mà Mặc Đình.
- Sao vậy tỷ
- Ai dạy muội nấu chè này với trứng gà đỏ vào ngày sinh nhất vậy?
- Ưm, là Triệt ca ca nha. Hắn nói như vậy á.
- Hư hư hư, nàng không cần cảm ơn ta. -hắn phe phấy cây quạt
- Vậy có ai nói với 2 người, trứng gà đỏ chỉ làm trong ngày đầy tháng
hay không? Còn chè này chỉ để chúc thọ người lớn tuổi thôi nha.
- Hả, Triệt ca caaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa -Mặc Đình hét lớn
- Á, ha ha, ta cũng không biết nha. Thấy sinh nhật nương ta thì có chè
này, với lại khi có hoàng.. à biểu đệ sinh nh