Old school Swatch Watches
Khi Hoàng Hậu Nổi Giận!!!

Khi Hoàng Hậu Nổi Giận!!!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210044

Bình chọn: 7.00/10/1004 lượt.

không thể đánh thẳng hắn và Kim Long, nhưng khi liên hợp lại có thể tạo ra cục diện như vậy quả không đơn giản.

Lão hoang đồng và Hỏa vương đã vào cuộc, thế sự bây giờ lại còn rối ren hơn. Nàng không vào

hỗ trợ mọi người mà đứng bên ngoài quan sát, phải tìm ra mấu chốt vấn đề mới có thể giành phần thắng.

Nàng đã từng giao đấu với cả hai,

thực lực của họ cũng hiểu rất rõ, cho dù trong vòng một tháng có luyện

tập thường xuyên cũng không thể nào đạt đến mức này. Mỗi một chiêu Lãnh

Tuyết đánh ra có lực công phá gấp mười lần trước đây, còn của Kim hộ

pháp thì dường như không có gì thay đổi.

Rất có khả năng Tà Thần

đã lợi dụng ngũ hành tương sinh đảo ngược "Kim sinh Thổ" để gia tăng sức mạnh của Thổ hộ pháp. Nếu đã như vậy thì phải tiêu diệt Kim hộ pháp mới có thể cắt đứt nguồn nội lực chuyển sang người lãnh Tuyết.

Nàng

chăm chú quan sát từng chiêu thức của Kim hộ pháp, mục tiêu cuối cùng là tìm ra tử huyệt của ả. Trước đây nàng có giao đấu với ả vài lần nhưng

lại chưa lần nào tìm tử huyệt của ả, trong cục diện rối ren trước mắt e

rằng muốn tìm được là điều hết sức khó khăn, cần phải trông chờ vào vận

may một phần.

Đôi bên đánh qua đánh lại cũng đã gần một khắc, thế

trận cân bằng khiến cả hai tiêu tốn khá nhiều sức lực, việc này đối với

mọi người tuyệt đối hại chứ không có lợi.

Cuối cùng cũng có chút

tin vui, tử huyệt của ả nằm ở mạn sườn bên trái cách xương sườn số mười

một đốt ngón tay. Nếu có thể tấn công một đòn vào đó chắc chắn ả sẽ mất

mạng ngay lập tức. Trong tình huống này nàng không có cách nào báo tin

cho mọi người biết được, vì vậy tất cả phải trông chờ vào nàng.

Chủy thủ bén nhọn trong tay được nàng đưa lên tầm mắt, nàng nhất định phải

nhắm thật chuẩn, tốc độ cũng phải vô cùng chính xác, nếu không sẽ có thể làm mọi người bị thương hoặc dứt dây động rừng.

Bản năng sát thủ

không cho phép nàng do dự, một người muốn đạt được mục đích thì không

bao giờ được nghi ngờ khả năng của chính mình.

Nhất định sẽ trúng!

Chủy thủ xuất ra với tốc độ chớp nhoáng, xé đôi đôi không khí, bén nhọn và

lạnh lùng lao thẳng đến mục tiêu, tất cả diễn ra chưa đầy một cái chớp

mắt.

Kim hộ pháp ngay lập tức ngã xuống, tứ chi bất động, đôi mắt

mở to toát ra căm phẫn tột cùng, thậm chí máu từ vết thương chưa kịp

chảy ra.

Trận chiến vì vậy mà tạm thời ngừng lại. Mọi người đồng

nhất một dạng biểu tình không hiểu chuyện gì xả ra, chỉ nhìn về phía

nàng tìm kiếm câu trả lời thỏa đáng.

Lãnh Tuyết vì đột ngột không

nhận được nguồn nội lực do Kim hộ pháp truyền sang nên khí huyết bị rối

loạn nghiêm trọng, cũng là thời điểm dược trong người phát tác.

Lãnh Tuyết buông kiếm trên tay, toàn thân vô lực ngã xuống mặt đất, tứ chi

lực đạo suy giảm rồi dần dần bất động. Vẻ mặt ả vô cùng thống khổ, toàn

thân như bị hàng vạn con kiến phá rối bên trong.

Bản thân vô cùng

khó chịu nhưng toàn thân lại không có cách nào cử động, đây có lẽ chính

là nỗi thống khổ tột cùng, muốn chết không được muốn sống không xong. Ả

vô lực cố gắng cất lên thanh âm yếu ớt.

- Thiên Kỳ ca ca, sư phụ,

nếu con chết thì mọi người không thể thoát ra khỏi trận pháp này được,

hai người nhất định phải cứu con. Con đã hối hận rồi, sau này con sẽ

không đi theo tà đạo nữa, chỉ cần giải độc cho con thì chuyện gì con

cũng đồng ý.

Nàng nhận thấy được nét bối rối trên mặt Hỏa vương,

cũng nhìn ra nét cầu tình trên mặt người, nhưng nàng chỉ có thể nói một

từ "Xin lỗi!".

Nàng bước đến bên cạnh xác Kim hộ pháp, rút chủy

thủy từ trên người ả ra, sau đó bước đến bên cạnh Lãnh Tuyết. Tuy toàn

thân không thể cử động nhưng ả vẫn trừng lớn đôi mắt nhìn nàng, ánh mắt

ấy chứa đựng nỗi sợ hãi nhưng vẫn không thể dấu đi vài tia căm hận.

Nàng lãnh khốc, nàng vô tình, không hề có một tia do dự đưa chủy thủ trên

tay lên cao rồi đâm mạnh xuống tử huyệt của Lãnh Tuyết.

Nàng hành

động quá nhanh, nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp phản ứng được gì

với mọi chuyện diễn ra trước mắt ngoại trừ dương mắt dõi theo.

Không gian lúc này trôi qua thật chậm, nặng tựa ngàn cân, đè nén sâu lồng

ngực khiến người ta không thở nổi. Nàng rút chủy thủ đang cắm trên ngực

Lãnh Tuyết ra, nhẹ nhàng dùng khăn lau sạch vết máu còn chưa kịp khô.

Từ đầu đến cuối nàng chỉ đồng nhất một dạng biểu tình, lãnh huyết và lạnh

lùng. Nàng không muốn cho ai nhìn thấu tâm tư, cách duy nhất là phải

ngụy trang cho mình đôi mắt không biết nói. Nàng không lên tiếng giải

thích, cũng chẳng quan tâm mọi người sẽ nghĩ gì. Nếu bọn họ muốn nàng

đền mạng cho ả ta thì cũng được thôi, nhưng giờ không phải lúc.

Nàng không mong hắn sẽ hiểu, có thể hắn sẽ hận nàng. Lãnh Tuyết dù gì cũng

là sư muội của hắn, lại chết dưới tay nàng, hắn có căm hận cũng là lẽ

thường tình. Hắn cũng đang im lặng nhìn nàng đấy thôi, có lẽ hắn hiện

tại không còn lời nào để nói với nàng nữa chẳng hạn.

Nàng nhắm mắt hít một hơi sâu, vô thức cười khổ trong lòng một tiếng, nhất định lúc

này không được phân tâm. Đôi chân vô thức bước đi trong không trung,

nàng giống như một oan hồn đơn độc giữa chốn hồng trần nà