từ phía nữ nhi không khỏi đau lòng. Nó nghĩ bà đã chết cách đây mười ba năm, hơn nữa khi nói chuyện ánh mắt vẫn giữ nguyên biểu cảm lãnh đạm, thậm chí không có chút thay đổi so với bình thường. Chỉ có những kẻ xa lạ mới nhìn nhau bằng thứ ánh mắt thờ ơ đó, không lẽ nữ nhi của bà thực sự không có chút tình mẫu tử đối với người mẫu thân này sao?
- Dương nhi, mẫu thân biết con rất hận ta vì đã rời xa con suốt mười ba năm. Nếu con không muốn thừa nhận thì mẫu thân tuyệt đối không ép buộc, chỉ mong sao con có thể sống hạnh phúc suốt cuộc đời, thứ lỗi mẫu thân không thể tham dự đại hôn ngày mai của con......
Lạp Lan Lục Ngọc đã cố gắng kiềm chế không để bản thân mình phát ra tiếng khóc nhưng những tiếng nấc đau đớn ấy chẳng thể nao bị giam cầm nơi cổ họng. Bà vội vã rời khỏi căn phòng, tránh cho bầu không khí xấu đi vì sự xúc động của mình. Bà đã nợ nữ nhi của mình tình mẫu tử suốt bao nhiêu năm, bà làm sao có thể cầu xin sự tha thứ từ nó chứ.
Những tiếng nấc nghẹn ngào xoáy vào nơi sâu thẳm nhất trái tim nàng, chẳng hiểu sao chuỗi cảm giác lạnh lùng nay đã hóa thành sự xót thương và tiếc nuối day dứt. Thử hỏi người phụ nữ nào có thể rơi lệ nhiều vì nàng đến vậy nếu như người đó không phải mẫu thân nàng. Một sức mạnh bí ẩn vực dậy thôi thúc nàng phải bước đến ôm trọn vẹn lấy mẫu thân của mình, và rồi nàng đã đi theo chỉ dẫn của trái tim.
Nàng vùng dậy thoát khỏi vòng tay hắn, cố gắng bước xuống giường để đi về nơi thanh âm đã khuất. Một cỗ lo lắng bủa vây tâm trí nàng, nàng sợ rằng mẫu thân đã bị những lời vừa rồi của mình tổn thương, bà sẽ vĩnh viễn bỏ đi không bao giờ quay lại nữa. Ở hiện đại, nàng chứng kiến tận mắt mẹ mất do bị tai nạn xe, ở cổ đại mọi người nói mẫu thân nàng qua đời do lâm bệnh nặng, lúc ấy nàng vừa tròn năm tuổi. Từ lâu cuộc sống của nàng đã thiếu vắng đi sự chở che từ bàn tay mẹ, có ai biết rằng nàng khao khát được gặp mẹ biết bao. Thậm chí trong giấc mơ nàng cũng mong sao có thể nằm trong vòng tay mẹ mà khe khẽ ngủ.
Hôm nay lại có người đột nhiên xưng là mẫu thân nàng, thông tin đến quá bất ngờ khiến nàng không thể nào chấp nhận ngay được, vì thế đã nói ra những từ khiến mẫu thân đau lòng. Nàng thật quá bất hiếu!
Nàng phải đuổi theo mẫu thân, để được ôm người vào lòng, để được nói với người một câu "Mẫu thân, con yêu người!"
Tiếc thay vừa rời khỏi vòng tay hắn nàng đã không xác định được mình nên đi về hướng nào. Tất cả trước mắt nàng đều một màu đen tối, vậy thì nàng biết phải bước đến nơi đâu? Tuy nhiên nàng không cho phép bản thân chậm trễ một giây phút nào để đi tìm mẫu thân, vì vậy bất chấp không nhìn thấy gì nàng vẫn cố gắng lao nhanh về phía trước.
"Rầm!!!"
Vừa đi được ba bước chiếc ghế tre từ đâu xuất hiện đã trở thành vật cản khiến nàng mất thăng bằng ngã ra đất. Nàng quyết không từ bỏ, bàn tay quơ quơ trước mặt dò tìm đường đi, sau đó tiếp tục đi về phía trước, miệng không ngừng gọi lớn.
- Mẫu thân, là Dương nhi không tốt, mẫu thân mau quay trở lại đi. Con xin người đấy.....
Tất cả sự việc diễn ra đều lọt vào tầm mắt hắn. Lúc đầu khi nhìn thấy nàng ngã ra đất hắn vô cùng lo lắng, vội vã đến bên dìu nàng dậy. Cứ ngỡ do nàng mới hồi phục nên sức lực còn yếu, vì vậy mới bị ngã xuống nền. Cho đến khi nàng lặp lại chuỗi hành động quơ tay trước mặt để dò đường hắn mới phát hiện điều chẳng lành.
- Nương tử, nương tử! Mắt của nàng?
Lạp Lan Lục Ngọc nghe thấy tiếng gọi của nữ nhi từ phía sau, nó nói muốn bà quay trở lại, còn gọi bà một tiếng "Mẫu thân". Trong tâm đột nhiên nảy sinh vô số cỗ ấm áp lan truyền từ sâu trong tim, niềm vui này có gì tả xiết. Vậy mà khi bước về tới cửa, chứng kiến sự việc xảy ra trước mắt niềm vui mới được nảy sinh giờ đã héo úa.
- Dương nhi, mắt của con....có phải do........
- Nhạc mẫu, là do nương tử mới tỉnh dậy nên thị lực chưa hồi phục, nghỉ ngơi vài ngày là có thể nhìn thấy lại bình thường - sau đó hắn quẹt nhẹ chóp mũi nàng đầy sủng nịnh - Nàng đấy, bị trúng mị dược Vạn Trùng Hoa quốc cũng không nói với ta, cứ âm thầm chịu đựng một mình như vậy. Cũng may lần này Điệp Tôn Nhất Sinh vừa có thể cứu sống nàng, lại vừa giúp nàng giải mị dược. Nương tử à, chúng ta có thể tiếp tục sống cạnh nhau rồi.
Hắn cắt lời Lạp Lan Lục Ngọc, lại nói dối rằng Điệp Tôn Nhất Sinh đã giải được mị dược, như vậy nàng sẽ an tâm mà gả cho hắn và trở thành nương tử của hắn. Với tính cách của nàng, nếu biết được mị dược trong người mình vẫn còn thì thà chết nàng cũng sẽ không lấy hắn.
Nàng sau khi nghe được những gì hắn nói liền thở phào nhẹ nhõm, buông bỏ gánh nặng trong lòng. Nàng quá vui mừng, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy ấm áp biết bao, nó thậm chí có thể lấn át đi những cơn gió xuân lạnh lẽo ngoài kia.
- Thiên Kỳ, là thật sao? Tốt quá rồi! Ha ha!
- Nương tử, nàng đừng vì quá vui mừng mà quên mất ngày mai là đại hôn của chúng ta, nàng nhất định trở thành tân nương đẹp nhất.
Mị dược đã giải, gả cho hắn là chuyện sớm muộn, sao hắn lại gấp gáp như vậy? Hơn nữa mắt nàng còn chưa hồi phục, bái đường thành thân và cả chuyện....cần làm đêm động phòng