i - Trang đứng ngoài gõ cửa.
Gần như ngay lập tức nó ào ra, nhìn cô bạn thân với ánh mắt khẩn khoản.
- Sao thế?
- Mẹ tớ bị ốm nhưng giờ ngoài bến không còn chuyến nào cả...
- Thế thì nhanh lên, tớ sẽ chở cậu...
*
- Cảm ơn cậu! - Nó đóng cửa xe rồi vẫy tay.
- Khi nào mẹ cậu đỡ thì nói tớ tới đón nhé!
- Ừ...
Chiếc xe lao vụt đi, Vi chạy nhanh vào nhà...
- Con chào bố, mẹ đâu rồi hả bố? - Dáo dác nhìn khắp, nó tái mét.
- Đang ở dưới bếp đó con.
- Dạ? - Bố bình thản chuyển kênh trong khi mặt nó thộn ra.
- Mẹ đang ốm nặng mà, xuống dưới ấy làm gì nhỉ? - Nó lẩm bẩm kéo vali vào phòng, giữ tay ở tim cho nhịp đập gấp gáp lắng xuống.
- Vi về rồi à con?
Mẹ tươi cười đẩy cửa phòng nó bưốc vào, , mắt Vi như muốn lộn tròng?!
- Mẹ... không ốm à?
- Bậy, ai lại đi rủa mẹ ốm chứ? Con thay đồ đi, chắc chưa ăn gì phải không? Ra đây, mẹ nấu sẵn rồi...
- Ơ... nhưng bố nói là mẹ ốm nặng mà...
- Ta không nói thế thì đời nào con chịu về, ai đời ra Hà Nội học gần nửa năm mà không thèm gọi điện lấy một cuộc cho bố mẹ ở nhà... - Bố nói vọng vào... (gia đình này thủ đoạn ghê ^^ )
- Hì, con xin lỗi. - Vi cười xòa.
Ở nhà hai tuần đón Tết xong, giờ tới ngày phải lên thành phố, Vi lại chẳng muốn đi tí nào.
Ngủ gà ngủ gật năm tiếng trên xe cuối cùng cũng tới bến, xách vali, nó cuốc bộ về nhà (tiết kiệm tới thế là cùng ). Đang mỉm cười tưởng tượng vẻ mặt bất ngờ của Trang...
Ò... e... Ò... e...
Một chiếc xe cấp cứu chạy ngang qua người nó, luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, vô thức đôi chân Vi khịu xuống, khuôn mặt nó thất sắc vì đau đớn như thể... như thể người đang ở trên chiếc xe là ai đó... rất thân quen...
Linh tính mách bảo Vi một điều gì đó đã xảy ra, điều chỉnh cho guồng chân của mình chạy mức nhanh nhất có thể, lòng nó nóng như lửa đốt...
- Vi phải không? - Trang đột ngột phanh xe khi nhìn thấy nó ở bên đường, đôi mắt cô bạn đỏ hoe...
- Ở nhà không có chuyện gì chứ?
- Cậu lên xe đi, chúng ta tới bệnh viện. - Cô bạn hối thúc nó vào rồi phóng đi với một tốc độ khủng khiếp, chưa bao giờ nó thấy Trang gấp gáp như vậy...
- Có chuyện gì vậy Trang? Cậu nói cho mình biết đi chứ? Sao cậu lại khóc? Chúng ta tới bệnh viện làm gì? ...
Kettt...
- Anh tớ đang phải cấp cứu...
Ầm... Một tiếng động nghe như là sét đánh bên tai, nó chạy, chạy như điên vào phòng cấp cứu...
Cánh cửa vẫn im lìm, mặt nó cắt không còn một giọt máu, cứ thế, nước mắt chầm chậm lăn dài...
- Chuyện... gì đã xảy ra...? - Nó nhìn tất cả những người đang ngồi đó...
- Bình tĩnh đi em... Cậu ấy sẽ không sao đâu.
Bảo Anh đưa tay định lau những giọt nước mắt đang chảy...
- Chuyện gì đã xảy ra với anh ấy...? - Gạt tay anh ra, gần như mất hết kiên nhẫn đôi mắt nó hắt lên tia nhìn yếu ớt về người đối diện, nó không nhận ra rắng người đứng đối diện nó cũng đang tổn thương...
- Cậu bình tĩnh lại đi Vi... - Trang kéo nó ra.
- Nhưng... anh ấy đang ở trong đó... vì sao? Làm ơn ai đó hãy nói cho tôi biết...
- Anh ấy bị người ta đâm, đâm hai nhát... - Giọng cô bạn nó cũng gần như nghẹn đi...
Nó choáng váng, tưởng như không thể trụ vững trên đôi chân, đôi mắt mở to sợ hãi...
Chưa lúc nào nó sợ mất anh như bây giờ...
Tíc... tắc... tíc... tắc...
Đồng hồ cứ vang lên những thanh âm chậm chạp như muốn trêu ngươi, giễu cợt tất cả...
Đã hai tiếng trôi qua, hi vọng nhỏ nhoi trong nó cứ héo hắt dần theo thời gian chờ đợi...
- Bệnh nhân mất quá nhiều máu, tình trạng đang rất nguy hiểm, cần kích tim khẩn cấp...
Những câu chữ vang lên rõ ràng từ trong phòng cấp cứu, y tá vào ra liên tục, mọi thứ đều khiến nó hoang mang, tất cả đều trở nên mờ mịt...
Cạch...
Một âm thanh rất nhẹ vang lên, cánh cửu phòng cấp cứu được mở, bác sĩ tháo khẩu trang và mỉm cười:
- Ca phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân cần phải được theo dõi thêm một vài ngày nữa vì vậy sẽ nằm ở phòng đặc biệt.
Chiếc giường bệnh trắng muốt được đẩy ra, anh Minh Anh nằm đó, đôi môi trắng nhợt... nó run rẩy đưa bàn tay chạm nhẹ lên má anh...
- Xin lỗi, chúng tôi phải đưa bệnh nhân vào phòng... - Y tá khẽ chau mày nhắc nhở, Vi thả tay ra, lặng nhìn theo...
- Mình ra ngoài mua chút gì đó uống nhé! - Bảo Anh cúi gần nó nhẹ nhàng.
- Vâng.
Bước từng bước chậm chạp cho tới khi ra khỏi bệnh viện, Vi hơi ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu chờ đợi trong lúc anh Bảo Anh đi lấy cà phê...
- Của em này...
Đưa tay đón lấy cốc cà phê, nó không nhìn anh:
- Sao anh ấy lại bị người ta đâm hả anh?
- Anh cũng không biết, Chi gọi cho anh, con bé shock quá nên ngất lịm luôn khi vừa tới viện.
- ...
- Kẻ đó ra tay rất tàn nhẫn, một nhát ở bụng và một nhát suýt trúng tim.
Cốc cà phê trên tay Vi rung lên, nước mắt lại chảy, đôi lúc nó cũng ghét cái thứ ướt át này ghê gớm...
- Đi thôi, em muốn vào thăm anh ấy.
Đứng dậy, Vi chóng mặt, nó lảo đảo muốn ngã.
- Cẩn thận. - Anh đưa tay đỡ lấy nó.
- Không sao, em tự đi được. - Nó cười, hất nhẹ tay anh ra. Đôi mắt huyễn hoặc, lấp lánh như pha lê đen bất động vì đau...
- Người đó là chú Phong, chắc chắn là ông ta, ông ta đã sai