ừ phía sau hắn, Bảo Anh đỡ lấy nó.Vốn dĩ hôm nay anh đưa Chi ra sân bay, không ngờ lại gặp Vi ở đây, anh nhìn vào đôi mắt đang sưng lên vì khóc, nhẹ nhàng.
- Em không sao chứ?
- ...
Nó mím chặt lấy môi để không bật lên tiếng nấc dẫu những dòng nước mắt vẫn cứ thi nhau lăn dài trên gò má...
- Không sao nữa rồi... nín đi Vi!
Nếu không phải Vi gần như chẳng thể đứng vững thì anh đã giết chết cái tên khốn nạn đang nằm trên mặt đất từ lâu...
- Để anh đưa em về.
- ...
- Hay em muốn anh gọi cho Minh Anh?
- Đừng... - Chỉ nói được vậy rồi nó lại thôi.
- Em và cậu ấy giận nhau à?
Sau một hồi cố sức hiểu chuyện gì đang xảy ra, cuối cùng anh cũng phải hỏi nó cái điều mà bản thân đang đoán lờ mờ.
- Em và anh ấy... chia tay rồi...
- ...
- Cảm ơn anh, em tự về được.
Bảo Anh ngạc nhiên tới mức sững sờ, anh muốn hỏi nguyên do nhưng vẻ đau khổ của Vi không cho phép anh làm điều đó... Trái tim anh nhói lên khi thấy những giọt nước mắt đang rơi ấy... nhưng anh lại chẳng thể làm gì để ngăn nó được...
Chiếc xe lao nhanh tới biệt thự của Minh Anh, anh từ bỏ là để thấy Vi đau đớn thế này sao? Vì lí do gì lại chia tay?
Bốp...
Đấm một cú như trời giáng vào Minh Anh, anh gần như không thể kìm nổi cơn tức giận đang dâng trào.
- Đồ tồi. Cậu chơi trò gì thế hả? Sao lại làm tổn thương cô ấy?
Lau vệt máu đang chảy ra nơi khoé miệng, giọng Minh Anh lạnh tới mức vô cảm.
- Điều đó liên quan tới tôi sao?
- Cậu đang lảm nhảm cái gì vậy Minh Anh? Cậu đang tỉnh táo hay không mà lại nói như thế?
- Tôi hoàn toàn tỉnh táo.
- Hai người chia tay là vì lí gì? Hãy tới mà xem những gì cậu gây ra cho cô ấy?
- Nếu cậu quan tâm tới thế thì cậu hãy đến bên cô ta đi.
Bốp...
- Cậu...
- Việc gì tôi phải để ý tới người đã lừa dối mình suốt một thời gian dài, việc gì tôi phải bận tâm cô ta đau hay không khi mà chính cô ta đâm một nhát ngay sau lưng tôi... Tôi phải cảm ơn cô ta và gia đình cô ta vì đã giết bố tôi ư? Nếu cậu là tôi, liệu cậu có làm được điều đó không...? Còn tôi thì không thể. Tuyệt đối không!
Đôi mắt Minh Anh lòng sọc lên những vệt máu đỏ li ti.
- Hung thủ không phải chú cậu sao? Có thể nào là nhầm lẫn?
- Hai người thật giống nhau.
Nở một nụ cười khinh khỉnh đầy chua chát, anh quay đi.
- Kể cả như thế, Vi có tội gì mà cậu lại đối xử với cô ấy như vậy? Chẳng lẽ cậu chưa khi nào nghĩ cô ấy không biết gì ư?
- ...
- Cậu phải tin cô ấy chứ?
Cánh cổng căn biệt thự đóng lại, anh bước vào mặc Bảo Anh bất động... Uống hết ly này sang ly khác, Vi lặng lẽ nhìn màu rượu sóng sánh, tại sao, tại sao nó uống mãi mà vẫn không say thế này? Phải làm gì thì cơn đau mới chịu ngủ yên thôi giày vò nó...
Những ngày qua nó chỉ trông chờ vào men rượu... Chỉ rượu mới có thể ru ngủ nó bởi cứ mỗi lần nhắm mắt lại là hình ảnh anh lại hiện lên... là nỗi nhớ cứ mãi thường trực... là cái ngày định mệnh đó như đang diễn ra ngay trước mắt...
Nó đã thất bại thảm hại, tình yêu mà nó tôn thờ, tình yêu mà nó vun đắp bởi những tình cảm trong sáng nhất rốt cuộc lại thiếu đi gốc rễ, một tình yêu không lòng tin để giờ đổ vỡ như thế này đây?! Nó thật ngu ngốc, càng ngu ngốc hơn khi biết tình yêu anh dành cho nó không lớn và vĩ đại như nó tưởng nhưng nó vẫn yêu anh, vẫn ước mong được thấy anh, gần anh...
Giá mà nó biết trước tất cả như lời anh nói, biết rồi nó sẽ tránh xa anh, biết rồi nó sẽ không nuông chiều những xúc cảm của trái tim để yêu anh và đau đớn như thế này, biết rồi nó sẽ giấu bố đi thật xa để sự sôi sục trả thù trong anh chẳng bao giờ có thể làm hại ông, biết rồi mọi thứ sẽ không xảy ra, sẽ chẳng ai phải đau, chẳng ai tổn thương vì bị phản bội. Nhưng nó nào được biết trước?
Vi cười khan, loạng choạng bước ra khỏi bar, nó trật chân suýt ngã rồi cố vịn vào thành tường để đứng dậy, lại tiếp tục đi cho tới lúc nhìn thấy căn phòng trọ quen thuộc. Nó không muốn khóc nhưng sao nước mắt chẳng chịu nghe lời mà rơi mãi thế này? Chắc bây giờ trông nó thê thảm lắm...
- Em uống rượu đấy à?
Anh dìu nó vào nhà, mắt Vi khi ấy lờ mờ, giọng nói này sao mà thân quen quá... Giúp nó lên giường, anh tháo giày ra cho nó rồi rất nhẹ nhàng lấy khăn lau khô khuôn mặt toàn nước mắt...
Vi khép chặt hàng mi, nó mệt quá, nó muốn ngủ, nhưng khi nó ngủ rồi thì anh có đi mất...?
Anh thấy nó nằm yên, đôi mắt không còn chút cử động nào tưởng nó đã ngủ nên rất khẽ khàng cầm chìa khóa đứng dậy và mở cửa...
Khi ấy, như một phản xạ, nó chạy tới và ôm chầm lấy anh từ phía sau...
- Hãy ở lại với em.
Bất ngờ bị nó ôm từ đằng sau, Bảo Anh giật mình nắm lấy bàn tay lạnh toát của nó...
- Đừng bỏ em một mình...
Quay người lại, nhìn vào đôi môi đang run lên ấy... xúc cảm anh cố gắng chôn vùi bấy lâu giờ lại trào ra mạnh mẽ... Anh mềm lòng khi thấy nó đau... Hai người đó chia tay đáng lẽ ra anh phải vui, cớ gì lại khổ sở vậy...
Nó khiến anh không thể kiềm chế được bản thân, anh đặt lên môi nó một nụ hôn với tất cả sự đam mê và yêu thương dồn nén... Anh cảm nhận được cả vị mặn chát từ nước mắt Vi...
Bế bổng nó và tiến về phía chiếc giườn