ngay thế?", "Em tới chưa, tại sao không bật máy?, "Khi nào bật máy thì
gọi lại ngay cho anh, ngay đấy!". Tin nhắn gần nhất được gửi cách đó mười
phút.
Diệp Tri Thu có chút cảm giác tội lỗi, cô gọi điện cho Hứa Chí
Hằng, chỉ một hồi chuông anh đã bắt máy, giọng nôn nóng: "Thu Thu, sao em tắt
máy lâu vậy?".
"Máy bay cất cánh muộn, em vừa mới tới."
"Không
phải em nói còn vài ngày nữa sao? Có việc gì gấp mà phải sang đó vội vã
thế?"
Diệp Tri Thu nhất thời im lặng, cô không thể nói với anh do tâm
trạng không tốt, thêm nữa, lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng
cô: "Tri Thu".
Cô giữ điện thoại và quay người lại, đó là Tăng Thành, ông
ta dẫn hai nhân viên cấp cao và hai nhân viên khác của Tố Mỹ tháp tùng mấy người
lãnh đạo cùng đi ra. Cô còn chưa kịp nói thì một người khác đã nói chen vào:
"Tổng giám đốc Tăng, cuối cùng cũng tới rồi, hôm nay chuyến bay chậm tới mức
đáng sợ".
Qua điện thoại, Hứa Chí Hằng nghe rất rõ câu nói đó. Lúc nhận
được tin nhắn của Diệp Tri Thu, anh đang họp, họp xong anh gọi lại ngay thì cô
đã tắt máy. Ngồi ăn cơm với gia đình, anh cứ nhấp nhõm không yên, lúc lúc lại
nhấn số gọi nhưng cô chưa mở máy. Khi chị dâu đưa cháu đi ngủ rồi quay lại nói
chuyện với bố mẹ, anh cũng không thể không tham gia câu chuyện được. Nói đến
chuyện có bồ, bố mẹ mắng anh cả, bảo đảm với chị dâu là sẽ bắt anh ấy sửa sai,
mẹ và chị dâu đều khóc, nhưng chị vẫn cương quyết nên ai nấy đành về nghỉ ngơi.
Một đêm như thế làm anh cảm thấy mệt mỏi và sầu não.
Lúc này nghe thấy
Tăng Thành đang ở bên cạnh Diệp Tri Thu, sự mệt mỏi của anh biến thành cơn tức
giận: "Tăng Thành có phải là nguyên nhân để em đến Thẩm Quyến trước dự định
không?".
Diệp Tri Thu kinh ngạc, cô đáp: "Đâu có". Cô ra dấu xin lỗi Tăng
Thành rồi đi ra khỏi đó và nói khẽ: "Ở đây đang có mưa bão, bao nhiêu chuyến bay
đều bị chậm giờ, em vừa ra khỏi sân bay thì gặp ông ấy."
"Trùng hợp thật
đấy:" Hứa Chí Hằng cố gắng kìm cơn giận của mình xuống, nhưng giọng anh vẫn lạnh
lùng: "Thu Thu, hai chúng ta luôn luôn thẳng thắn với nhau, anh hy vọng đến lúc
em đưa ra lựa chọn thì báo lại cho anh".
Anh cúp điện thoại, Diệp Tri Thu
vẫn giữ máy, đầu óc trống rỗng, hoang mang. Cô chỉ nghĩ, vòng tròn của hai người
chưa có điểm giao nhau, tin đồn chưa thể đến tai anh, mà anh thì luôn là người
tinh nhạy và cũng không phải hạng dễ tin vào lời đồn đại, không ngờ anh lại có
phản ứng với Tăng Thành như vậy.
Cô lúc này mới đoán Hứa Chí Hằng đã sớm
biết Tăng Thành cầu hôn, nhưng hai người ai nấy đều vì thể diện của mình nên
không nói ra, rõ ràng họ đều đã trốn tránh vấn đề chứ mối nghi kỵ thì sớm đã
xuất hiện rồi. Cô cảm thấy yêu mà phải giữ kẽ như thế thì thực không ổn, giờ
đứng ở sân bay này mà tâm trạng lại hoang mang, buồn bã.
Diệp Tri Thi
nhìn chằm chằm vào điện thoại, không biết có nên gọi cho anh hay không, mà nếu
có gọi cũng chẳng biết giải thích thế nào. Đã gần mười hai giờ, cô quyết định để
anh bình tĩnh lại rồi sẽ nói.
"Tri Thu, em đến xem triển lãm à?" Tăng
Thành đi lại phía cô và nói: "Em đi chuyến bay nào?".
Diệp Tri Thu cố
gắng lấy lại tinh thần rồi đáp: "Tôi đi từ Hàng Châu qua. Tổng giám đốc Tăng,
chẳng phải ông không có cảm tình lắm với những triển lãm kiểu này sao? Tại sao
lại tới đây vậy?".
"Khu công nghiệp của Tố Mỹ chuẩn bị tìm đại lý về quần
áo và phụ kiện, nhân cơ hội này cũng thực hiện một chương trình biểu diễn về hai
mặt hàng này. Em cùng lên xe vào thành phố nhé!".
Đến đón đoàn của Tăng
thành là chiếc xe Mercedes Benz, lái xe đã xuống mở cửa, tất cả các nhân viên
của Tố Mỹ đều đang chằm chằm nhìn cô. Cô vội vã lắc đầu và nói: "Cám ơn Tổng
giám đốc Tăng, tôi đã đặt khách sạn rồi, có thể tự bắt taxi được".
Tăng
Thành nhìn cô, trong ánh mắt ẩn chứa sự thông cảm và cả nỗi thất vọng, đương
nhiên ông hiểu được suy nghĩ của cô nên cũng không ép buộc: "Thế thì được, tạm
biệt".
Diệp Tri Thu đã đặt trước phòng ở một nhà nghỉ cách khu diễn ra
Tuần lễ Thời trang mười phút ngồi xe, sau khi làm thủ tục nhận phòng, cô về
phòng tắm rửa rồi mệt mỏi ngồi lên giường. Thực sự, cô chưa muốn ngủ. Nghĩ đến
Hứa Chí Hằng, cô buồn rầu chán nản, không biết làm thế nào để kết thúc sự bế tắc
này.
Nhưng nếu cẩn thận như vậy thì lại chứng minh rằng cô đang so tính
thiệt hơn. Cô cứ trở mình liên tục, loay hoay mãi, đến quá nửa đêm mới chợp mắt
được . Lúc tỉnh dậy, soi mình trong gương, nhìn khuôn mặt tiền tụy ,hốc hác thâm
quầng, cô thở dài, biết rằng những năm tháng thanh xuân của mình đã không chịu
nổi sự đầy đọa nữa rồi.
Diệp Tri Thu ngập ngừng hồi lâu mới gọi điện cho Hứa Chí Hằng, trong lòng hơi
băn khoăn, cô hỏi: "Chí Hằng, anh có rảnh không?".
"Hôm nay cũng ổn, đang
đợi mấy người khách đã hẹn trước", giọng anh rất bình tĩnh: "Còn em? Em ở
đâu?".
Cô nói cho anh tên nhà nghỉ, rồi tiếp lời: "Lúc nữa em đến trung
tâm triển lãm. Em muốn giải thích chuyện tối qua".
"Thu Thu, không cần
đâu em, em không có trách nhiệm phải báo cáo cho anh mỗi việc trong cuộc sống,
tối qua anh mất phong độ