người ngạc nhiên là cô nêu đích danh tên của
quản lý kinh doanh phụ trách bốn điểm tiêu thụ đó, bảo ông ta nhận trách nhiệm
trong vụ này.
Người phụ trách vùng đó họ Chu, là bạn học cũ của Lưu Ngọc
Bình, cũng là một người có thâm niên làm việc. Ông ta rõ ràng rất ngạc nhiên:
"Tôi không cho rằng mình phải chịu trách nhiệm gì cả, tôi đã liên lạc ổn thỏa
với khách hàng, đồng thời cũng phù hợp với nguyên tắc về giao hàng và đổi hàng
do Tổng quản lý Diệp quy định."
"Chức trách chủ yếu của một quản lý kinh
doanh là khai thác và chăm sóc khách hàng. Chăm sóc như thế nào, tôi nghĩ điều
đó không cần phải nói nhiều. Nếu chỉ là lên danh sách mặt hàng theo yêu cầu của
khách hàng rồi không cần quan tâm thì cần gì đến chức trách trung gian là quản
lý kinh doanh nữa, cứ trực tiếp thông qua trợ lý bán hàng đưa đơn hàng xuống kho
công ty luôn là được. Nhưng như thế các vị có thấy khả thi không?"
Đến
bảy, tám vị quản lý kinh doanh mỗi người phụ trách đơn hàng một khu vực riêng
trên khắp nước, đều ngồi im không nói. Diệp Tri Thu nhìn lướt qua mọi người một
lượt rồi nói: "Sai lầm của Tiểu Lưu rất rõ ràng, cô ta đã cẩu thả, lại thiếu
tinh thần chủ động phối hợp với khách hàng nên chắc chắn sẽ phải nhận kỷ luật.
Qua đây tôi cũng phải kiểm điểm lại bản thân. Đây là lần đầu tiên tôi để cô ấy
tự mình giải quyết chuyện giao hàng. Tuy tôi cũng đã nhắc nhở kỹ lưỡng tất cả
vấn đề rồi nhưng không ngờ các vị ở đây lại quen với việc tôi là người thẩm định
cuối cùng nên đều không đả động đến trách nhiệm của bản thân là phải đối chiếu
lại đơn hàng cho khách hàng. Vì vậy bắt đầu từ hôm nay, mọi người đều phải căn
cứ vào quy tắc của công việc bán hàng và suy nghĩ lại lần nữa về bản thân xem
cái gì phải làm mà vẫn chưa làm. Tôi hy vọng mọi người nhận thức lại và có sự
thay đổi. Từ nay về sau, không phải việc gì tôi cũng đích thân nhúng tay vào,
mọi người phải hoàn thành công việc của mình chứ đừng trông chờ tôi đi giải
quyết những hậu quả do các vị gây ra."
Đây có lẽ là lần đầu tiên cô phê bình với giọng khá gay gắt, không ai nói
thêm câu gì. Đợi đến khi cô tuyên bố giải tán, mọi người đều lặng lẽ đi ra, còn
Tiểu Lưu ở lại với nét mặt ấm ức, đưa tờ hóa đơn thanh toán cho cô ký tên. Cô
cảm thấy buồn cười, nói: "Trông thái độ cô như vậy, không phục phải
không?"
"Tổng quản lý Diệp, không phải đâu." Tiểu Lưu cố nhướng mắt để
ngăn dòng lệ "Em phục chứ, em chỉ tức bọn họ câu kết với nhau để bắt nạt em rồi
xem em bị phạt thảm hại như thế nào".
"Bắt nạt?" Diệp Tri Thu nghiêm sắc
mặt, "Cô không phải là trẻ con nữa, mà những người đang làm việc cũng đều là
người lớn cả. Trong công việc có sơ suất cũng là bình thường thôi, nhưng lỗi mà
cô gây ra thì chỉ cần cẩn thận một chút là có thể tránh được. Nhiệm vụ của cô là
phải phối hợp và hổ trợ các quản lý kinh doanh, nếu cô cho rằng họ đang bắt nạt
cô thì làm sao mà phối hợp được".
Tiểu Lưu bậm môi không nói, Diệp Tri
Thu lắc đầu: "Tôi đã xem sơ yếu lý lịch của cô, trước khi làm ở đây, cô đã làm
lễ tân và bán hàng ở công ty bất động sản của Tổng giám đốc Thẩm chưa đầy hai
tháng. Nếu cô trân trọng công việc đang làm thì cô phải xem xét lại thái độ làm
việc của mình và cả cách thức quan hệ với đồng nghiệp nữa, thôi giờ cô về làm
việc đi."
Diệp Tri Thu đứng dậy đến bên cửa sổ, bên ngoài chỉ là các công
xưởng vuông vức xếp thành dãy chứ chẳng có phong cảnh gì. Cô vươn vai để thư
giãn một chút. Sự bực tức của cô hôm nay thực ra không chỉ bởi sai sót của Tiểu
Lưu. Rất nhiều quản lý kinh doanh của Tín Hòa đã theo bà Lưu Ngọc Bình nhiều
năm, tự cho mình có công lao, trở nên lười nhác và tùy tiện, thích làm gì thì
làm. Cái ông quản lý họ Chu kia cứ cho rằng mình sẽ ngồi vào cái ghế Tổng quản
lý kinh doanh nên bây giờ đương nhiên là ngấm ngầm hậm hực với cô. Cô đã phải
giải quyết hậu quả cho bọn họ quá nhiều lần rồi. Cô cũng đã đưa quy chế làm việc
mới nhưng họ chẳng cải tiến là bao. Cô quyết tâm không thể hao mòn sức lực vào
cái công việc có tính sự vụ này nữa nên quyết định phải nói thẳng thắn trước mặt
họ. Thấy sự phản ứng của họ như vậy, cô cũng không tin là một lần nổi giận đã đủ
làm bọn họ thay đổi, cô đoán rằng quá trình cải tiến này sẽ chẳng dễ dàng gì.
Nhưng cô cần giải phóng bản thân và nhất định phải trở nên mạnh mẽ.
Chiều
thứ Bảy, Diệp Tri Thu ở mãi Giang Nam cùng một giám đốc siêu thị thảo luận về
chiến dịch giảm giá khuyến mãi sắp tới, tiện đường, cô về nhà thăm bố mẹ để kiếm
một bữa cơm ngon. Bố mẹ cô vui mừng khôn xiết, mẹ vội vang đi chợ mua đồ, còn bố
nhìn cô nghẹn ngào, cuối cùng ông nói: "Thu Thu à, thứ Bẩy tuần sau con không
cần phải về nhà đâu".
Diệp Tri Thu đang nghĩ về kế hoạch phát thẻ giảm
giá rắc rối của siêu thị, nghe bố nói thế cô ngớ người ra. Bố mẹ cô vẫn trách cô
ít về thăm nhà, mấy lần gọi điện mà cô cũng chẳng về. Nhưng cô kịp hiểu ra vấn
đề, thứ Bảy tuần sau Phương văn Tĩnh đã nói với cô sẽ tổ chức hôn lễ với Phạm An
Dân, chắc chắn sẽ có lễ ra mắt ở khu tập thể này. Tuy khu tập thể của nhà máy
rất rộng nhưng chắc