âm chọc, móc ra điếu thuốc lá, ngậm trong miệng, tay lục tìm bật lửa trong túi.
Mạc Tử Tuyền đi đến, vô cùng tự nhiên giật điếu thuốc trong miệng anh, để qua một bên:“Hút thuốc không tốt cho sức khỏe.”
“Hình như chị có chuyện riêng muốn nói với tôi.” Tống Vực nâng mắt, đáy mắt bắn ra tia trêu tức,“Còn cẩn thận đóng cửa?”
Mạc Tử Tuyền ngồi xuống sô pha, cố ý nép sát Tống Vực, nghiêng đầu nhìn anh:“Cậu thật sự muốn cùng cô gái kia kết hôn?”
“Quan hệ gì tới chị nào?” Anh ngửa mình ra sau, hai tay chắp trên đầu gối, ngữ điệu lười nhác.
“Tôi muốn nhắc nhở cậu, hôn nhân không phải trò đùa, trăm ngàn lần đừng xúc động mà làm bậy.” Nói đoạn, Mạc Tử Tuyền khe khẽ nhấc chân, nhè nhẹ miết trên chân Tống Vực .
“Cám ơn chị đã nhắc nhở.” Tống Vực chậm rãi gật đầu, rút mạnh chân lại, trả lời có lệ.
Mạc Tử Tuyền trầm ngâm chốc lát, sau hất mái tóc trên vai, tỉnh bơ ngả đầu, đặt trên vai Tống Vực, õng ẹo nói:“Em ghen tị với cô ta, vừa nhìn thấy đã ghen tỵ đến phát điên, tâm trạng bây giờ rất xấu đấy nhé. Lúc nãy ăn cơm, anh tỉ mỉ gắp thức ăn cho cô ta, cười với cô ta. Thậm chí, còn ăn món tôm bóc vỏ mà anh không thích. Có phải
anh cố ý diễn cho em xem không? Để em bị lừa là anh đối xử với cô ta rất đặc biệt….”
Tống Vực ngồi nghe chị ta ‘hát xàm’, ngón tay nhịp nhịp trên đầu gối, đôi môi mỏng nhếch thành đường cong hấp dẫn, biểu cảm thâm sâu khó lường.
Mạc Tử Tuyền giận dỗi trừng anh, rồi trườn thân mình như rắn, hai tay thân thiết ôm cổ anh, nhìn sâu vào mắt anh:“Anh nói đi, anh có thật sự thích cô ta hay không ?”
“Cô lấy thân phận gì để chất vấn tình cảm của tôi…” Khóe miệng anh giương thành ý cười nhợt nhạt, nhưng trong đôi mắt là một vùng hoang lạnh,“Hả chị dâu?”
“Xem ra anh vẫn còn giận em.” Mạc Tử Tuyền nở nụ cười, cánh tay chị ta được nước lấn tới, luồn sau gáy Tống Vực, vẽ từng vòng tròn. Cặp mắt chị ta híp lại, bờ môi hai người gần trong gang tấc “Vậy cũng không tồi. Ít nhất…. anh đối với em vẫn còn cảm giác.”
“Chú ý thân phận của mình đi.” Tống Vực kéo bàn tay ‘vô liêm sỉ’ của chị ta xuống, nghiêm giọng nói,“Đừng đùa quá trớn.”
Nhưng chị ta nắm lại tay anh rất nhanh, ngoan cố không chịu buông.
Anh tăng thêm lực, hung hăng gạt mạnh tay chị ta. Mạc Tử Tuyền cười ha ha, người mất trớn ngã xuống sô pha. Chị ta vẫn cười điên cuồng, cười đến khi lệ trào trên khóe mắt:“Tống Vực, anh thực không có lương tâm.”
Tống Vực đứng dậy, đi lên trước vài bước, từ trên cao nhìn xuống chị ta, sắc mặt lãnh đạm:“Tôi không có lương tâm, vậy cô có lương tâm lắm chắc? Là ai đã lựa chọn buông tay khi thấy tôi phải vào tù ?”
Mạc Tử Tuyền nghe vậy, chưa vội đáp lời. Chị ta lấy tay lau khô khóe mắt, rồi mới ngước lên nhìn anh trìu mến:“Đúng, em thừa nhận đó là sai lầm của em, em chân thành xin lỗi anh. Nhưng hiện tại, anh nghĩ em ghen tỵ cũng được, hoặc vì tình cảm bao năm của hai ta cũng tốt, mà là chị dâu cũng không sao, em thật tình muốn khuyên anh, hôn nhân không phải trò đùa, anh không nên tùy tiện quyết định.”
Đáy mắt Tống Vực lóe lên tầng ý lạnh mỏng manh, chỉ cười không nói.
“Anh không thích Mục Táp.” Mạc Tử Tuyền nhận xét,“Anh biết không, anh diễn giả tạo đến buồn nôn?”
“Tôi thích ai, không thích ai, diễn hay không diễn…chẳng liên quan đến cô.” Tay Tống Vực chỉ thẳng mặt Mạc Tử Tuyền, nhấn nhá từng chữ,“Quan trọng là cô nên biết giữ thân giữ phận. Sau này tôi về nhà, phiền cô đừng mon men đến phòng tôi nữa.”
“Sao nào, anh sợ hãi điều gì? Sợ anh đối với em sẽ mất tự chủ ư?” Mạc Tử Tuyền bĩu môi, tựa hồ đang nói chuyện bông đùa, lát sau vươn đôi chân dài trắng mịn, cố ý khoe khoang dáng vẻ phong tình vạn chủng.
Đôi mắt Tống Vực sẫm xuống, anh đến gần chị ta, khoan thai cúi người, hai tay chống cạnh sườn eo thon mảnh, điềm nhiên liếc nhìn khuôn ngực phập phồng cao ngất, và lạnh lùng nhếch khóe miệng:“Cô khỏi cần tốn công tốn sức khiêu khích tôi nữa. Vô dụng thôi, tôi đối với cô, từ lâu đã ngán đến tận cổ.”
*
Lúc Tống Vực xuống lầu, Mục Táp vẫn cùng bà Tống nói chuyện phiếm. Từ góc độ đứng của anh nhìn xuống, sẽ thấy rõ sườn mặt thanh lệ của cô, bộ điệu tươi cười đáng yêu phản vào đôi mắt anh. Anh rảo bước đi tới, cánh tay khoác lên vai cô, cười hỏi:“Hai người tán gẫu chuyện gì thế?”
“Đang nói xấu con đó.” Bà Tống cười rằng,“Liệt kê những tội lỗi chồng chất của con.”
Tống Vực thản nhiên cười, dịu dàng vuốt tóc Mục Táp, điềm tĩnh nói:“Con biết mẹ luôn thích nói xấu sau lưng con mà.”
Mục Táp nhấp một ngụm trà, nghiêng đầu, ngắm nghía nụ cười tươi rói và đôi mắt nuông chiều của anh, trong tích tắc, lòng cô bỗng trở nên mềm mại.
Buổi gặp mặt kết thúc, Tống Vực lái xe chở Mục Táp về. Dọc đường đi, tâm tình Mục Táp có chút khó tả, tựa hồ trút được gánh nặng, toàn thân được thả lỏng, tinh thần khoan khoái. Có lẽ do ánh mặt trời tươi sáng chiếu qua cửa sổ xe, cũng có thể nguyên nhân xuất phát từ người đàn ông bên cạnh. Tóm lại, cô đã rũ bỏ hoàn toàn áp lực.
“Em cảm thấy thế nào?” Anh chậm rãi bẻ tay lái, giọng điệu từ tốn, nhỏ nhẹ,“Ý anh là người nhà của anh đấy.”
Cô nghiêng đầu ngắm anh, gương mặt cương nghị tuấn
