ợng Dạ Diễm đã phân phó cho quản gia mang Tô Mộ Thu trở về phòng sau đó liền tự mình đi đâu đó, Tô Mộ Thu muốn đi theo nhưng chỉ là lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của anh biến mất, sau đó mới đi theo quản gia đi.
Ngồi trên giường lớn, vuốt gra giường mềm mại, Tô Mộ Thu vẫn không cách nào biết được vì sao Phượng Dạ Diễm muốn dẫn cô đến Ám đảo, vì ngăn cách cô cùng con trai sao?
Phong cảnh cùng khí hậu Ám đảo thật thích hợp cho một kỳ nghỉ
Từ đáy lòng cô cảm thấy xúc động, đứng lên đi đến trước cửa sổ nhìn ra cảnh biển cách đó không xa.
Trong phòng đột nhiên xuất hiện hơi thở lạ lẫm làm cho cô giật mình xoay người lại nhưng gian phòng to như vậy chỉ có một mình cô, cô nhíu mày, đang muốn xoay người thì lơ đãng nhìn thấy một hình bóng nho nhỏ đứng cạnh cửa ra vào, đợi cô nhìn kỹ lại thì thân ảnh nho nhỏ đã biến mất. Cô hiếu kỳ đuổi theo. Trên hành lang thật dài, một cái thân thể nhỏ nhắn thất tha thất thểu chạy về phía trước.
“Bé gái à, con chờ một chút.” Cô ôn nhu gọi.
Bé gái ước chừng hai ba tuổi nghe vậy liền dừng bước, sợ hãi xoay người, khuôn mặt lo lắng nhìn cô.
Cô đi lại ôm lấy bé gái, cô bé lanh lợi phát ra một âm thanh sợ hãi “Dì.”
“Cháu gái, ai mang cháu tới chỗ này? Mẹ cháu đâu?” Có lẽ là bởi vì mình có hai đứa con trai nên khi cô ôm cô bé này liền không tự giác toát ra bản tính nhu hòa của người mẹ.
“Mẹ, lau lau, dì.”
“Ý của cháu là mẹ lau chùi ở đây sao?” Cô thử giải thích ngôn ngữ trẻ con.
“Dạ, lau lau, dì.”
Có lẽ là con gái của người làm? “Cháu bé, mẹ ở nơi nào? Để dì mang con đi tìm mẹ được không?”
Phượng Dạ Diễm hẳn là không thích nhìn thấy có trẻ con xuất hiện ở đây a?
“Mẹ trên lầu.”
Tô Mộ Thu sờ sờ đầu của con bé, ôm con bé đi lên lầu.
“Mẹ ở đàng kia.” Cô bé chỉ vào một căn phòng nằm khuất trên lầu ba, giãy dụa muốn xuống đất, Tô Mộ Thu buông con bé ra, con bé liền lảo đảo chạy tới trước.
Tô Mộ Thu sợ cô bé kia ngã nên đi theo phía sau, “Đi chậm một chút.”
“Mẹ.” Cô bé chạy vào phòng, vui vẻ bổ nhào vào một người phụ nữ.
“Dung Dung, con chạy đi đâu? Mẹ lo lắng chết đi được a, không thể chạy loạn biết không? Cậu chủ đã tới, cậu ấy không thích trẻ con, con lại chạy loạn sẽ bị bắt lại a! A….. Tiểu thư.” Vốn còn đang hù dọa con gái, nữ giúp việc nhìn thấy Tô Mộ Thu đứng ở cửa liền kinh ngạc kinh hô một tiếng, lập tức cung kính chào.
Tô Mộ Thu đứng ở cạnh cửa, mắt đẹp kinh ngạc mở to, không hề chớp mắt nhìn hình chụp treo đầy bốn bức tường.
Ảnh cô ba tuổi ngã nhào trên đất, ảnh cô chín tuổi bị con chó nhỏ đuổi theo, ảnh cô mặc đồng phục tay cầm hoa tươi chụp hình tốt nghiệp cấp hai năm mười sáu tuổi, ảnh cô mặc đồng phục trong lễ khai giảng cao trung …………….
Những tấm hình này……..
“Những thứ này ở đâu ra? Khi nào thì được treo ở đây?” Cô nhẹ giọng hỏi, không thể tin khẽ cắn cánh môi.
“Tôi không rõ lắm, ba năm trước tôi đến nơi này thì đã có những bức ảnh này, cho tới nay đều là tôi phụ trách quét dọn gian phòng này, Hoàng chủ cùng Diễm chủ……….” Nữ bộc ngẩng mặt lên cẩn thận quan sát sắc mặt Tô Mộ Thu, “Bọn họ tháng bảy hằng năm đều ở trong phòng này mấy ngày.”
Bọn họ không có quên cô, đúng không?
Tô Mộ Thu thất thần xoay người rời đi, cô cần chút thời gian để sắp xếp lại mọi chuyện xảy ra gần đây, bất kể là Phượng Dạ Hoàng, Phượng Dạ Diễm, hay là bản thân cô. “Tô tiểu thư.” Người làm đang lau chùi cầu thang ngừng tay, đứng lên hữu lễ chào một tiếng.
Mà Tô Mộ Thu chỉ nhíu lông mày, không có bất kỳ phản ứng nào, cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình.
Đi xuống cầu thang, hai chân của cô vô ý thức hướng cửa ra vào.
Quản gia mới từ bên trong đi ra đã thấy Tô Mộ Thu liền cung kính hạ thấp người gật đầu, “Xin hỏi Tô tiểu thư muốn đi đâu? Có cần giúp đỡ gì không ạ? Xin tiểu thư cứ việc phân phó.”
Quản gia nói dứt lời ngẩng mặt lên thì người đã đi ra khỏi cửa, bước trên mặt cỏ. Quản gia nhíu mày, nhìn bóng lưng của cô muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng ngẫm lại hay là thôi, chưa biết rõ tính tình của chủ tử, nếu là tính tình ngang ngược thì sẽ không tránh được bị la mắng.
Bên cửa sổ lầu hai, Phượng Dạ Diễm lơ đãng nhìn ra ngoài vừa vặn trông thấy Tô Mộ Thu rời đi, anh nhíu mày, nhanh chóng gọi một ám vệ tới, “Mau đuổi theo tiểu thư, đừng để cho cô ấy có chút tổn thương nào.”
“Dạ.” Ám vệ gật đầu, lập tức xoay người rời đi.
Tô Mộ Thu chẳng có mục đích nên đi lung tung khắp nơi, chờ phục hồi tinh thần lại, nhìn trước mắt một mảnh xanh lục, mới ý thức được chính mình bất tri bất giác đã đi vào trong rừng. Cô nhìn chung quanh, tất cả đều là cây cối, nhìn về phía xa xa có thể thấy ngôi biệt thự nên cô thoáng yên lòng. Cô dứt khoát ngồi xuống dưới một cây đại thụ, hít sâu một hơi, không khí tràn ngập mùi cỏ cây làm cho người ta cảm thấy sảng khoái, đó là một cảm giác không cách nào cảm nhận được trong thành phố.
Đầu gối cong lên, dùng hai tay vây quanh, thuận thế đem mặt giấu vào trong đầu gối, cô cuộn mình lại như một con mèo nhỏ cô đơn không có nhà để về.
“Haizzzz…………” Cô thở dài.
Có phải bởi vì có được quá nhiều tình yêu, có ràng buộc, nên đôi khi con người sẽ